Bước tới nội dung

Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bóng đá Anh
Mùa giải1995-96
Bóng đá nam
FA Premier LeagueManchester United
First DivisionSunderland
Second DivisionSwindon Town
Third DivisionPreston North End
Football ConferenceStevenage Borough
Cúp FAManchester United
Football League TrophyRotherham United
League CupAston Villa
Charity ShieldEverton
Bóng đá nữ
Premier League National DivisionCroydon
Premier League Northern DivisionTranmere Rovers
Premier League Southern DivisionSouthampton Saints
FA Women's CupCroydon
Premier League CupWembley
1994-95Anh1996-97

Mùa giải 1995-96 là mùa giải thứ 116 của bóng đá Anh.

Tổng quan Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Premiership

Newcastle United từng có lúc hơn Manchester United tới 12 điểm ở ngôi đầu bảng, nhưng tập thể tương đối trẻ và thiếu kinh nghiệm của Alex Ferguson đã vượt qua họ trong nửa sau mùa giải để giành chức vô địch. Manchester United trở thành đại diện của Anh tại Champions League, còn Newcastle United cùng với Liverpool, đội vô địch League Cup là Aston Villa và Arsenal giành quyền dự UEFA Cup.

Các đội xuống hạng là Manchester City, Queens Park Rangers và Bolton Wanderers.

Division One

Sunderland và Derby County trở lại Premiership sau năm năm vắng bóng, cùng với đội thắng play-off Division One là Leicester City.

Watford và Luton Town, hai đội từng là những cái tên quen thuộc ở hạng đấu cao nhất một thập kỉ trước đó, bị đẩy xuống hạng Ba của hệ thống giải đấu. Ở vòng cuối mùa giải, họ còn có thêm Millwall gia nhập nhóm xuống hạng, dù đội bóng này từng đứng đầu giải năm tháng trước đó nhưng sa sút mạnh sau khi Mick McCarthy rời đi để nhận công việc huấn luyện viên trưởng Cộng hòa Ireland.

Division Two

Swindon Town, sau hai lần xuống hạng liên tiếp, trở lại Division One ngay ở lần thử đầu tiên sau khi giành chức vô địch Division Two. Họ được đồng hành bởi đội á quân Oxford United, đội đang có mùa giải thành công đầu tiên kể từ giữa thập niên 1980, cùng đội thắng play-off Bradford City.

Xuống hạng là Carlisle United, Swansea City (đội đã thay tới năm huấn luyện viên chỉ trong một mùa giải), Brighton & Hove Albion (tiếp tục lún sâu hơn vào khủng hoảng tài chính) và Hull City.

Division Three

Preston North End, Gillingham, Bury và đội thắng play-off Plymouth Argyle giành quyền thăng hạng lên Division Two. Chức vô địch của Preston giúp họ trở thành câu lạc bộ thứ ba vô địch cả bốn hạng đấu cao nhất của bóng đá Anh, sau Wolverhampton Wanderers và Burnley.

Torquay United đứng cuối Division Three, chỉ thắng năm trận trong cả mùa giải, nhưng được cứu khỏi xuống hạng vì nhà vô địch Conference Stevenage Borough không đáp ứng yêu cầu tối thiểu về sức chứa sân vận động của giải đấu.

Các huấn luyện viên thành công Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Alex Ferguson đưa Manchester United tới cú đúp vô địch quốc gia và Cúp FA thứ hai, một thành tích độc nhất.

Brian Little đưa Aston Villa tới chức vô địch League Cup đồng thời cán đích ở vị trí thứ tư tại Premiership.

Peter Reid mang tới thành công được chờ đợi từ lâu cho Sunderland khi đội bóng kết thúc mùa giải với tư cách nhà vô địch Division One và thăng hạng lên Premiership.

Huấn luyện viên giàu kinh nghiệm Jim Smith tiếp tục gặt hái thêm thành công trong sự nghiệp khi giành quyền thăng hạng lên Premiership cùng Derby County.

Martin O'Neill có lần thăng hạng thứ ba trong bốn mùa giải khi giúp Leicester City lên Premiership.

Steve McMahon thành công trong việc đưa Swindon Town trở lại Division One ngay ở lần thử đầu tiên khi họ vô địch Division Two.

Denis Smith tiếp nối thành công mà ông từng đạt được trước đó trong sự nghiệp (với York City rồi sau đó là Sunderland) bằng việc đưa Oxford United thăng hạng lên Division One.

Gary Peters có khởi đầu trong mơ trên cương vị huấn luyện viên Preston North End khi đội bóng của ông lên ngôi vô địch Division Three.

Stan Ternent cuối cùng cũng tận hưởng thành công trong sự nghiệp huấn luyện và quản lí lâu năm của mình khi giành quyền thăng hạng lên Division Two cùng Bury.

Neil Warnock có lần thăng hạng thứ năm trong sự nghiệp huấn luyện của mình (và là lần thứ tư qua play-off) khi giúp Plymouth Argyle thắng play-off Division Three.

Chris Kamara đưa Bradford City thăng hạng thông qua play-off Division Two chỉ sáu tháng sau khi tiếp quản ghế huấn luyện viên. Thành tích này càng đáng kinh ngạc hơn khi họ từng thua Blackpool 0-2 trên sân nhà ở lượt đi bán kết play-off. Chiến thắng 3-0 ở lượt về đưa Bradford City tới Wembley lần đầu tiên trong lịch sử, nơi họ đánh bại Notts County 2-0 trong trận chung kết nhờ các bàn thắng của chàng trai địa phương 19 tuổi Des Hamilton và bản hợp đồng đầu tiên của Kamara là Mark Stallard.

Tony Pulis đưa Gillingham F.C. thoát khỏi Division Three và được bầu là Huấn luyện viên của mùa giải.[1]

Các cầu thủ thành công Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Alan Shearer dẫn đầu danh sách ghi bàn của Premiership với 31 bàn, con số cao nhất từng được ghi nhận trong bảng xếp hạng ghi bàn của giải tại thời điểm đó. Theo sát anh là Robbie Fowler với 28 bàn, còn Ian Wright và Les Ferdinand chia nhau danh hiệu PFA Players' Player of the Year.

Steve McManaman dẫn đầu danh sách kiến tạo với 15 đường kiến tạo trong mùa giải này, cũng là một kỉ lục mới của giải đấu.

Eric Cantona được trao danh hiệu FWA Footballer of the Year nhờ màn tái xuất và tầm ảnh hưởng mang tính thúc đẩy trong tập thể trẻ trung thành công của Manchester United.

Các sự kiện Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Cú đúp rực rỡ cho United

Manchester United làm nên lịch sử với tư cách câu lạc bộ Anh đầu tiên hai lần giành cú đúp vô địch quốc gia và Cúp FA. Họ đạt được điều đó dù đã bán các trụ cột Paul Ince, Mark Hughes và Andrei Kanchelskis trước khi mùa giải bắt đầu. Huấn luyện viên Alex Ferguson tin dùng những cầu thủ trẻ như Paul Scholes, Nicky Butt, David Beckham, Gary Neville và Phil Neville, bên cạnh những cầu thủ kinh nghiệm hơn như Steve Bruce, Gary Pallister và Eric Cantona. Cantona, người trở lại sau án treo giò để dẫn đầu cuộc đua danh hiệu của United, được bầu là FWA Footballer of the Year.

Vào Giáng sinh, United kém Newcastle United tới 12 điểm. Ngày 27 tháng 12, họ đánh bại Newcastle 2-0 để thu hẹp khoảng cách xuống còn bảy điểm, và chiến thắng 1-0 tại St. James' Park ngày 4 tháng 3 rút ngắn khoảng cách xuống chỉ còn một điểm. Trận thắng 1-0 trước Tottenham Hotspur ngày 24 tháng 3 đưa United lên đầu Premiership và họ giữ vị trí đó cho tới hết mùa giải. Ở vòng cuối cùng, họ xác nhận tư cách nhà vô địch Premiership lần thứ ba trong bốn mùa giải nhờ chiến thắng 3-0 trên sân Middlesbrough, đội được dẫn dắt bởi cựu đội trưởng United Bryan Robson.

Ngày 11 tháng 5, United gặp Liverpool trong chung kết Cúp FA tại Wembley. Bàn thắng muộn của Cantona giúp United làm nên lịch sử và nâng cao Cúp FA với tư cách đội bóng Anh đầu tiên giành "cú đúp kép".

Venables ra đi, Hoddle tiếp quản

Terry Venables tuyên bố trong tháng 1 rằng ông sẽ không tiếp tục làm huấn luyện viên đội tuyển Anh sau 1996 European Championships, vì vậy Liên đoàn bóng đá Anh bắt đầu tìm kiếm người kế nhiệm. Những cái tên như Alex Ferguson, Howard Kendall, Steve Coppell, Gerry Francis và Kevin Keegan đều được liên hệ với vị trí này, nhưng tất cả nhanh chóng từ chối, hoặc vì bận công việc ở câu lạc bộ, hoặc vì thiếu kinh nghiệm.[cần dẫn nguồn]

Cuối cùng, huấn luyện viên 39 tuổi của Chelsea là Glenn Hoddle đồng ý tiếp quản đội tuyển Anh theo hợp đồng bốn năm. Người thay thế Hoddle tại Chelsea là huyền thoại Hà Lan 33 tuổi Ruud Gullit.

Euro '96: Rất gần với vinh quang cho Anh

Năm 1996, Anh đăng cai Giải vô địch bóng đá châu Âu lần đầu tiên. Họ vượt qua vòng bảng sau khi hòa Thụy Sĩ và đánh bại Scotland cùng Hà Lan. Họ hòa 0-0 với Tây Ban Nha ở tứ kết nhưng đi tiếp trong loạt sút luân lưu. Bàn thắng của Alan Shearer giúp họ dẫn trước sớm trước Đức ở bán kết, nhưng người Đức kéo trận đấu vào hiệp phụ và Anh sau đó thua ở loạt sút luân lưu. Đức tiếp tục đánh bại Cộng hòa Séc 2-1 trong trận chung kết.

Các cúp châu Âu

Các câu lạc bộ Anh trải qua một giai đoạn khó khăn ở đấu trường châu Âu trong mùa giải 1995-96. Manchester United, Liverpool và Leeds United đều bị loại sớm khỏi UEFA Cup, còn Blackburn Rovers bị loại ở vòng bảng Champions League và Everton bị loại khỏi Cup Winners Cup ở vòng Hai. Điều đó khiến Nottingham Forest trở thành câu lạc bộ Anh duy nhất còn hiện diện ở châu Âu sau Giáng sinh.

Forest chạm trán Bayern Munich ở tứ kết UEFA Cup và thua 1-2 trên sân khách ở lượt đi. Jürgen Klinsmann ghi hai bàn khi đội bóng Đức đánh bại Forest 5-1 tại City Ground và sau đó giành chức vô địch giải đấu.

Phán quyết Bosman

Một thách thức pháp lí tại European Court of Human Rights do tiền vệ người Bỉ Jean-Marc Bosman khởi xướng đã trao cho các cầu thủ từ 23 tuổi trở lên hết hợp đồng quyền trở thành cầu thủ tự do và chuyển sang câu lạc bộ khác mà không mất phí chuyển nhượng. Sau thông báo này đã có rất nhiều tranh cãi, bởi nhiều câu lạc bộ lo sợ họ sẽ mất những cầu thủ được mua về với giá đắt mà không thu lại được gì. Phán quyết Bosman cũng chấm dứt quy định ba cầu thủ nước ngoài, vốn giới hạn mỗi đội chỉ được sử dụng tối đa ba cầu thủ sinh ra ngoài quốc gia nơi họ đang thi đấu. Ở Premiership, giới hạn ba cầu thủ nước ngoài trong danh sách thi đấu từng áp dụng cả với các cầu thủ xứ Wales, Scotland, Bắc Ireland và Cộng hòa Ireland. Phán quyết Bosman cho phép các câu lạc bộ ở các quốc gia thành viên Liên minh châu Âu sử dụng không giới hạn số cầu thủ mang quốc tịch EU, dù họ vẫn bị giới hạn ở mức ba cầu thủ mang quốc tịch ngoài EU.

Danh hiệu Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Giải đấuVô địch
FA Premier LeagueManchester United (10/3*)
Cúp FAManchester United (9*)
Football League CupAston Villa (5)
Football League First DivisionSunderland
Football League Second DivisionSwindon Town
Football League Third DivisionPreston North End
FA Community ShieldEverton

Đội tuyển bóng đá quốc gia Anh Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Vì Anh là nước chủ nhà của 1996 UEFA European Football Championship, đội tuyển Anh không thi đấu trận chính thức nào cho tới khi giải đấu bắt đầu, mà chỉ đá một số trận giao hữu trong mùa giải này.

NgàyĐối thủSân đấuKết quả
6 tháng 9 năm 1995ColombiaWembley, Luân ĐônH 0-0
11 tháng 10 năm 1995Na UyUllevaal Stadion, OsloH 0-0
15 tháng 11 năm 1995Thụy SĩSân vận động Wembley, Luân ĐônT 3-1
12 tháng 12 năm 1995Bồ Đào NhaSân vận động Wembley, Luân ĐônH 1-1
27 tháng 3 năm 1996BulgariaSân vận động Wembley, Luân ĐônT 1-0
24 tháng 4 năm 1996CroatiaSân vận động Wembley, Luân ĐônH 0-0
18 tháng 5 năm 1996HungarySân vận động Wembley, Luân ĐônT 3-0
23 tháng 5 năm 1996Trung QuốcSân vận động Công nhân, Bắc KinhT 3-0

Bảng xếp hạng Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Premiership

Manchester United vô địch Premiership lần thứ ba trong bốn mùa giải, sau khi Newcastle United dẫn đầu trong phần lớn mùa giải, với thời điểm khoảng cách của đội bóng vùng Tyneside từng lên tới 10 điểm ngay trước Giáng sinh. Manchester United cũng vô địch Cúp FA để hoàn tất cú đúp. Ngôi sao sáng nhất của họ trong mùa giải này chắc chắn là tiền đạo Eric Cantona, người trở lại sau án treo giò kéo dài tám tháng vào đầu tháng 10 để lĩnh xướng hàng công của United với 19 bàn trên mọi đấu trường, một số trong đó đến ở những trận cuối mùa mang tính quyết định khi họ nắm thế chủ động trong cuộc đua vô địch, còn bàn cuối cùng chính là bàn thắng quyết định trong trận chung kết Cúp FA.

Liverpool tiếp tục cho thấy những dấu hiệu trở lại thời kì huy hoàng cũ khi kết thúc ở vị trí thứ ba và khép lại mùa giải với tư cách đội á quân trong trận chung kết Cúp FA. Aston Villa, hồi sinh với đội hình được tái cấu trúc dưới thời Brian Little, đứng thứ tư và giành League Cup. Arsenal đặt những viên gạch đầu tiên cho sự hồi sinh dưới thời huấn luyện viên mới Bruce Rioch khi kết thúc ở vị trí thứ năm và chỉ còn cách trận chung kết League Cup đúng một bàn thắng. Tuy nhiên, Rioch đã ra đi ngay trước khi mùa giải sau bắt đầu sau một cuộc tranh chấp với các giám đốc của câu lạc bộ.

Đương kim vô địch Cúp FA là Everton không thể bảo vệ chiếc cúp và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ sáu tại giải vô địch, tức chỉ kém một bậc so với suất dự UEFA Cup.

Blackburn Rovers không thể bảo vệ chức vô địch giải đấu và đứng thứ bảy, dù Alan Shearer vẫn ghi hơn 30 bàn trong mùa thứ ba liên tiếp.

Nottingham Forest đứng thứ chín tại giải vô địch và là đội bóng Anh duy nhất tiến vào tứ kết ở một trong các cúp châu Âu, với việc lọt vào tứ kết UEFA Cup. Mùa giải 1995-96 là một trong những mùa tệ nhất của các đội bóng Anh tại đấu trường châu Âu.

Bolton Wanderers xuống hạng ở vị trí cuối bảng, sau khi chỉ thắng hai trận trước ngày đầu năm mới, và ngay cả sự cải thiện dưới thời huấn luyện viên tạm quyền Colin Todd cũng không cứu vãn được họ. Queens Park Rangers không thể gượng dậy sau vụ bán chân sút ngôi sao Les Ferdinand cho Newcastle và đứng áp chót, chấm dứt 13 mùa giải ở hạng đấu cao nhất. Manchester City là đội cuối cùng xuống hạng, rốt cuộc bị đánh gục bởi việc không thắng nổi trận nào trong 11 vòng đầu tiên, dù họ đã kéo cuộc chiến tới tận vòng cuối. Coventry City và Southampton trụ hạng nhờ hiệu số bàn thắng bại.FA Premier League 1995-96Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Alan Shearer (Blackburn Rovers) - 31

Division One

Sunderland thể hiện phong độ tốt nhất của họ trong nhiều năm khi giành chức vô địch Division One, và cùng lên hạng với họ là đội á quân Derby County cùng đội thắng play-off Leicester City. Crystal Palace để lọt lưới bàn thua ở những phút cuối trước Leicester tại Wembley, và lẽ ra đã giành vé thăng hạng trực tiếp nếu không vì nửa đầu mùa giải tồi tệ của họ.

Luton Town, Watford và Millwall, những đội đều từng chơi ở hạng đấu cao nhất vào một thời điểm nào đó trong chín mùa giải gần nhất, đều rơi xuống Division Two. Millwall từng đứng đầu bảng năm tháng trước khi xuống hạng ở vòng cuối, với thất bại 0-6 trước Sunderland báo hiệu một sự sa sút đầy kịch tính trong vận mệnh của họ.

Oldham Athletic chỉ vừa đủ tránh được lần xuống hạng thứ hai trong ba mùa giải, còn Wolverhampton Wanderers đứng thứ 20 và vị trí an toàn cuối cùng thuộc về Portsmouth. Norwich City và Birmingham City đều kết thúc ở nửa dưới bảng xếp hạng sau khi từng có giai đoạn đứng đầu trong nửa đầu mùa giải. West Bromwich Albion đứng thứ 12 sau một mùa giải đầy biến động, khi họ từng trông như ứng viên thăng hạng vào mùa thu, trước khi trải qua chuỗi 14 trận không thắng chỉ giành được đúng 1 điểm và rơi xuống khu vực xuống hạng.Football League 1995-96

Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: John Aldridge (Tranmere Rovers) - 27

Division Two

Swindon Town trở lại Division One ngay lập tức sau khi giành chức vô địch Division Two. Cùng đi lên với họ là kình địch cùng vùng và đội á quân Oxford United, còn suất thăng hạng cuối cùng thuộc về đội thắng play-off Bradford City, đội mà vinh quang tại Wembley đã mang lại cho Chris Kamara một khởi đầu như mơ trong sự nghiệp huấn luyện.

Blackpool, đội chỉ lỡ suất thăng hạng trực tiếp đúng một bậc, đạt thứ hạng giải đấu cao nhất của họ trong hơn 20 năm, nhưng thất bại ở bán kết play-off khiến họ lỡ vé lên Division One và cũng khiến Sam Allardyce mất ghế. Crewe Alexandra thất bại ở play-off mùa thứ hai liên tiếp, trong khi đội thua ở chung kết là Notts County từng xuống hạng ở mùa giải trước.

Carlisle United, Swansea City, Brighton & Hove Albion và Hull City rơi xuống Division Three. York City, đội từng gây chú ý khi loại Manchester United khỏi League Cup từ sớm trong mùa giải này, trụ hạng với khoảng cách ba điểm sau khi đánh bại Brighton ở trận cuối cùng bị hoãn của họ, qua đó đẩy Carlisle xuống hạng.Football League 1995-96

Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Marcus Stewart (Bristol Rovers) - 21

Division Three

Preston North End bước lên con đường hướng tới những ngày tháng tươi sáng hơn khi giành chức vô địch Division Three, qua đó trở thành câu lạc bộ thứ ba đứng đầu cả bốn hạng đấu chuyên nghiệp của bóng đá Anh. Cùng đi lên Division Two với họ là đội á quân Gillingham (sau bảy năm ở hạng thấp nhất của giải), đội xếp thứ ba Bury và đội thắng play-off Plymouth Argyle.

Torquay United đứng cuối bảng với khoảng cách khá xa, nhưng tránh được xuống hạng vì nhà vô địch Conference Stevenage Borough không đáp ứng các tiêu chuẩn tối thiểu về sức chứa sân của Football League. Scarborough trải qua thêm một mùa giải khốn đốn nữa, đứng áp chót giải trong mùa thứ hai liên tiếp.

Lincoln City leo lên vị trí thứ 18 dưới thời John Beck, người tiếp quản vào tháng 10 khi câu lạc bộ đang đứng bét trong Football League. Fulham chịu thứ hạng thấp nhất trong lịch sử của họ khi đứng thứ 17, và chỉ vài tuần trước khi mùa giải kết thúc, họ bổ nhiệm Micky Adams làm cầu thủ kiêm huấn luyện viên với hi vọng cựu hậu vệ của Coventry và Southampton này có thể hồi sinh câu lạc bộ sau một thập kỉ sa sút. Cambridge United đứng thứ 16, chỉ bốn năm sau khi họ suýt giành vé thăng hạng lên Premier League đầu tiên.Football League 1995-96

Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Steve White (Hereford United) - 30

Nhật kí mùa giải Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

1 tháng 7 năm 1995: Nottingham Forest trả 2,5 triệu bảng để mua tiền vệ Sheffield Wednesday Chris Bart-Williams, chỉ một ngày sau khi họ bán tiền đạo Stan Collymore cho Liverpool với mức giá kỉ lục quốc gia là 8,5 triệu bảng. Người được đưa về thay Collymore là Kevin Campbell, bản hợp đồng trị giá 2,8 triệu bảng từ Arsenal.

3 tháng 7 năm 1995: Alan Ball được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của Manchester City sau 18 tháng dẫn dắt Southampton.

5 tháng 7 năm 1995: Aston Villa kí hợp đồng với tiền vệ Leicester City Mark Draper với giá 3,25 triệu bảng.

6 tháng 7 năm 1995: Newcastle United kí hợp đồng với cầu thủ chạy cánh người Pháp David Ginola từ Paris St Germain với giá 2,5 triệu bảng và tiền đạo Les Ferdinand từ Queens Park Rangers với mức phí kỉ lục câu lạc bộ là 6 triệu bảng.

10 tháng 7 năm 1995: Tiền vệ Anh Paul Gascoigne trở lại Vương quốc Liên hiệp Anh sau ba năm ở Ý cùng Lazio khi hoàn tất vụ chuyển nhượng trị giá 4,3 triệu bảng sang nhà vô địch Scotland là Rangers.

12 tháng 7 năm 1995: George Graham bị cấm tham gia bóng đá trên toàn thế giới trong một năm vì nhận các khoản thanh toán bất hợp pháp, điều từng dẫn tới việc ông bị Arsenal sa thải năm tháng trước đó.

14 tháng 7 năm 1995: Arsenal kí hợp đồng với đội trưởng đội tuyển Anh David Platt từ Sampdoria với giá 4,75 triệu bảng. Platt lúc này đã trở thành một trong những cầu thủ đắt giá nhất thế giới, với tổng phí chuyển nhượng trong sự nghiệp vượt quá 22 triệu bảng.

17 tháng 7 năm 1995: Mike Naylor, chủ tịch và là người sáng lập nhà tài trợ của Football League là Endsleigh Insurance, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ô tô tại Pháp.

19 tháng 7 năm 1995: Sheffield Wednesday kí hợp đồng với tiền vệ người Bỉ Marc Degryse từ Anderlecht với giá 1,5 triệu bảng.

24 tháng 7 năm 1995: Thủ môn Southampton Bruce Grobbelaar, thủ môn Wimbledon Hans Segers và cựu tiền đạo của Wimbledon lẫn Aston Villa John Fashanu bị truy tố về hành vi dàn xếp tỉ số và hối lộ.

26 tháng 7 năm 1995: Queens Park Rangers kí hợp đồng với đội trưởng đội tuyển quốc gia Úc Ned Zelic từ Borussia Dortmund của Đức với giá 1,25 triệu bảng.

1 tháng 8 năm 1995: Everton kí hợp đồng với hậu vệ Derby County Craig Short với giá 2,4 triệu bảng.

3 tháng 8 năm 1995: Coventry City kí hợp đồng với cầu thủ chạy cánh John Salako từ Crystal Palace với giá 1,5 triệu bảng.

5 tháng 8 năm 1995: Middlesbrough chuẩn bị cho sự trở lại Premier League bằng việc chi 5,25 triệu bảng, mức kỉ lục câu lạc bộ, để mua tiền đạo Tottenham Nick Barmby.[2]

8 tháng 8 năm 1995: Eric Cantona tuyên bố ý định rời bóng đá Anh, nhưng Manchester United từ chối chấm dứt hợp đồng của anh.[3]

10 tháng 8 năm 1995: Cantona tuyên bố sẽ ở lại Manchester United sau cuộc gặp với Alex Ferguson tại Paris. Newcastle United kí hợp đồng với thủ môn Reading Shaka Hislop với giá 1,575 triệu bảng.

12 tháng 8 năm 1995: Mùa giải Football League bắt đầu. Crystal Palace, đội vừa xuống hạng, mở màn cuộc đua trở lại Premier League ngay lập tức bằng chiến thắng sân nhà nghẹt thở 4-3 trước Barnsley. Oldham, đội xuống hạng một năm trước đó, khởi đầu tốt với chiến thắng 3-0 trên sân nhà trước đội mới thăng hạng Huddersfield. Portsmouth đánh bại Southend 4-2 tại Fratton Park.[4]

13 tháng 8 năm 1995: Vinny Samways ghi bàn giúp Everton thắng Blackburn 1-0 trong trận FA Charity Shield. Norwich City khởi đầu chiến dịch trở lại Premier League bằng chiến thắng 3-1 trước Luton Town tại Kenilworth Road.[5]

16 tháng 8 năm 1995: Andrea Silenzi trở thành cầu thủ Ý đầu tiên thi đấu cho một đội Premier League khi gia nhập Nottingham Forest từ Torino với giá 1,8 triệu bảng.

19 tháng 8 năm 1995: Mùa giải FA Premier League bắt đầu với thất bại 1-3 của Manchester United trên sân Aston Villa, lập tức châm ngòi cho nhiều chỉ trích trên truyền thông vì số lượng cầu thủ trẻ trong đội hình cũng như thực tế là United đã bán đi ba trụ cột trong mùa hè này mà không có bản hợp đồng lớn nào thay thế; Alan Hansen nổi tiếng với câu nói "you can't win anything with kids". Blackburn Rovers khởi đầu chiến dịch bảo vệ chức vô địch Premier League bằng chiến thắng 1-0 trên sân nhà trước Queens Park Rangers. Matt Le Tissier lập hat-trick cho Southampton tại The Dell nhưng đội của anh vẫn thua Nottingham Forest 3-4. Newcastle United thắng Coventry City 3-0 trên sân nhà, với bản hợp đồng kỉ lục Les Ferdinand ghi bàn ngay trận ra mắt. Bolton Wanderers thua Wimbledon 2-3 tại Selhurst Park trong trận đầu tiên của họ ở hạng đấu cao nhất kể từ tháng 5 năm 1980.

20 tháng 8 năm 1995: Nick Barmby của Middlesbrough ghi bàn trong trận ra mắt, trận hòa 1-1 với Arsenal tại Highbury.

23 tháng 8 năm 1995: Manchester United đứng dậy sau thất bại ngày khai mạc bằng chiến thắng 2-1 trên sân nhà trước West Ham United.

24 tháng 8 năm 1995: Everton hoàn tất bản hợp đồng kỉ lục câu lạc bộ trị giá 5 triệu bảng với cầu thủ chạy cánh của Manchester United là Andrei Kanchelskis, hơn một tháng sau khi lời đề nghị của họ dành cho Kanchelskis lần đầu được chấp nhận.

26 tháng 8 năm 1995: Middlesbrough đánh bại Chelsea 2-0 trong trận đầu tiên tại sân mới Sân vận động Riverside, với Craig Hignett ghi bàn đầu tiên trong lịch sử sân đấu này. Manchester United thắng Wimbledon 3-1 tại Old Trafford. Leeds vươn lên đầu bảng lần đầu tiên kể từ chức vô địch năm 1992 sau chiến thắng 2-0 trên sân nhà trước Aston Villa.[6]

27 tháng 8 năm 1995: Newcastle United lên đầu Premier League bằng chiến thắng 2-0 trước Sheffield Wednesday.[7]

28 tháng 8 năm 1995: Manchester United đánh bại Blackburn Rovers 2-1 dù chỉ còn 10 người sau khi Roy Keane bị truất quyền thi đấu vì nhận hai thẻ vàng.

30 tháng 8 năm 1995: Newcastle là đội dẫn đầu Premier League vào cuối tháng nhờ chiến thắng 1-0 trên sân nhà trước Middlesbrough, còn Leeds đứng thứ hai bị Southampton cầm hòa 1-1.[8]

2 tháng 9 năm 1995: Loạt trận quốc tế sắp tới đồng nghĩa với việc cuối tuần này không có trận nào ở Premier League, nhưng Football League vẫn diễn ra bình thường. Birmingham City, đội mới thăng hạng, thắng 5-0 trên sân Barnsley ở Division One. Millwall lên đầu bảng sau chiến thắng 1-0 trước Portsmouth tại Fratton Park. Thất bại 1-3 trên sân West Bromwich Albion khiến Sheffield United đứng cuối bảng và vẫn đang tìm kiếm điểm số đầu tiên sau năm trận.[9]

9 tháng 9 năm 1995: Trong màn tái đấu của chung kết Cúp FA mùa trước, Manchester United đánh bại Everton 3-2. Lee Sharpe ghi hai bàn, còn cựu cầu thủ United Andrei Kanchelskis phải rời sân với chấn thương trật vai, khiến anh phải nghỉ vài tuần tiếp theo. United hiện đã bằng điểm với Newcastle ở ngôi đầu, sau khi Newcastle thua Southampton 0-1. Wimbledon leo lên thứ ba nhờ chiến thắng 1-0 trên sân nhà trước Liverpool. Ở Division One, Sheffield United giành những điểm đầu tiên trong mùa giải bằng chiến thắng 2-1 trên sân nhà trước Norwich City.[10]

11 tháng 9 năm 1995: Trận derby Luân Đôn tại Upton Park chứng kiến Chelsea đánh bại West Ham 3-1.[11]

16 tháng 9 năm 1995: Newcastle United và Manchester United tiếp tục bằng điểm ở ngôi đầu Premier League sau khi cả hai đều thắng trên sân nhà. Aston Villa leo lên vị trí thứ ba nhờ chiến thắng 2-0 trước Wimbledon.[12]

20 tháng 9 năm 1995: York City đánh bại một Manchester United không ra sân với đội hình mạnh nhất 3-0 tại Old Trafford ở lượt đi vòng Hai League Cup. Rốt cuộc đây là thất bại duy nhất trên sân nhà của đội chủ nhà trong cả mùa giải, trên mọi đấu trường.

23 tháng 9 năm 1995: Manchester United lên đầu Premier League sau trận hòa 0-0 tại Sheffield Wednesday. Đương kim vô địch Blackburn chấm dứt chuỗi phong độ nghèo nàn gần đây bằng chiến thắng 5-1 trước Coventry City tại Ewood Park, với Alan Shearer lập hat-trick. Liverpool vẫn đứng thứ ba sau chiến thắng 5-2 trên sân nhà trước Bolton. Tony Yeboah lập hat-trick cho Leeds trong chiến thắng 4-2 trên sân Wimbledon. Manchester City đứng cuối bảng với 1 điểm sau bảy trận đầu, sau thất bại 0-1 trên sân nhà trước Middlesbrough.[13]

24 tháng 9 năm 1995: Newcastle trở lại ngôi đầu Premier League bằng chiến thắng 2-0 trên sân nhà trước Chelsea.[14]

26 tháng 9 năm 1995: Manchester United bị loại khỏi UEFA Cup vì luật bàn thắng sân khách sau trận hòa 2-2 trên sân nhà trước đội bóng Nga Rotor Volgograd ở lượt về vòng Một, nhưng vẫn duy trì chuỗi 39 năm bất bại trên sân nhà ở cúp châu Âu nhờ bàn gỡ muộn của thủ môn Peter Schmeichel - thủ môn đầu tiên của câu lạc bộ ghi bàn trên mọi đấu trường kể từ Alex Stepney năm 1973.[15]

30 tháng 9 năm 1995: Khởi đầu tệ hại của Manchester City tiếp diễn với thất bại 0-3 trên sân Nottingham Forest, khiến họ chỉ có 1 điểm sau tám trận đầu. Aston Villa lên thứ hai nhờ chiến thắng 3-0 trên sân đội bóng mới của cựu huấn luyện viên họ là Ron Atkinson - Coventry City.[16]

1 tháng 10 năm 1995: Eric Cantona trở lại sau án treo giò kéo dài tám tháng và ghi bàn gỡ hòa muộn trên chấm phạt đền trong trận hòa 2-2 trên sân nhà với Liverpool. Newcastle nới rộng cách biệt lên bốn điểm nhờ chiến thắng 3-1 trên sân Everton.[17]

3 tháng 10 năm 1995: York City loại Manchester United khỏi League Cup dù đối thủ Premier League thắng 3-1 ở lượt về vòng Hai tại Bootham Crescent. Tiền đạo Paul Scholes ghi hai bàn, còn bàn còn lại của United thuộc về cầu thủ chạy cánh tuổi teen Terry Cooke, người mới có trận ra mắt chính thức từ tháng trước.[18]

11 tháng 10 năm 1995: Tiền đạo của Everton Duncan Ferguson bị tuyên án ba tháng tù vì hành vi tấn công bằng cách húc đầu vào cầu thủ Raith Rovers John McStay 18 tháng trước, khi anh còn chơi cho Rangers, qua đó trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh đầu tiên bị bỏ tù vì hành vi xảy ra trên sân.

14 tháng 10 năm 1995: Tiền đạo 20 tuổi Paul Scholes ghi bàn duy nhất trong trận Manchester derby tại Old Trafford, giúp Manchester United duy trì cuộc đua vô địch và đẩy City lún sâu hơn vào nguy cơ xuống hạng. Newcastle vẫn hơn bốn điểm ở ngôi đầu nhờ chiến thắng 3-2 trên sân QPR. Arsenal leo lên thứ ba bằng trận thắng 3-0 trước Leeds tại Elland Road.[19]

15 tháng 10 năm 1995: Middlesbrough kí hợp đồng với tiền vệ người Brazil 22 tuổi Juninho với giá 4,75 triệu bảng.

21 tháng 10 năm 1995: Les Ferdinand lập hat-trick trong chiến thắng 6-1 trên sân nhà của Newcastle trước Wimbledon, còn Manchester United giữ vị trí thứ hai bằng chiến thắng 4-1 trên sân Chelsea. Khoảng cách vẫn là bốn điểm. Sự khởi đầu tuyệt vời của Middlesbrough khi trở lại Premier League tiếp tục với chiến thắng 1-0 trên sân nhà trước QPR, giúp họ giữ vị trí thứ tư. Ở Division One, West Bromwich lên thứ hai bằng chiến thắng 2-1 trên sân nhà trước Portsmouth, nhen nhóm hi vọng tại The Hawthorns rằng Albion đang đến gần việc chấm dứt một thập kỉ vắng bóng ở hạng đấu cao nhất.[20]

28 tháng 10 năm 1995: The Football Association thông báo rằng 72 câu lạc bộ của Football League sẽ nhận thêm 21 triệu bảng doanh thu truyền hình sau khi họ không thống nhất được về khoản phân chia ban đầu gần 120 triệu bảng.[21] Ian Rush của Liverpool ghi hai bàn trong chiến thắng 6-0 trên sân nhà trước Manchester City, đội vẫn chưa thắng trận nào sau 11 vòng, còn đội trưởng Leeds United Gary McAllister lập hat-trick trong chiến thắng 3-1 trên sân nhà trước Coventry City. Millwall soán ngôi đầu Division One của Leicester nhờ chiến thắng 2-1 trước West Bromwich Albion, trong khi Leicester thua Crystal Palace 2-3 trên sân nhà.[22]

30 tháng 10 năm 1995: Tiền đạo John McGinlay ghi bàn cho Bolton Wanderers đang gặp khó khăn trong chiến thắng bất ngờ 1-0 trên sân nhà trước Arsenal.

4 tháng 11 năm 1995: Manchester United thua Arsenal 0-1 bởi bàn thắng sớm của Dennis Bergkamp, thất bại đầu tiên của họ tại Premier League kể từ ngày khai mạc mùa giải, còn Newcastle nới rộng cách biệt lên năm điểm bằng chiến thắng 2-1 trên sân nhà trước Liverpool, với Steve Howey ghi bàn thắng muộn. Manchester City cuối cùng cũng thắng một trận Premier League ở lần thử thứ 12, đánh bại đội cùng cảnh ngộ là Bolton 1-0 tại Maine Road. Ở Division One, Sheffield United thoát khỏi vị trí cuối bảng và ra khỏi nhóm ba đội cuối nhờ chiến thắng 4-1 trên sân nhà trước Portsmouth. Tranmere thắng Derby 5-1 còn Stoke thắng Luton 5-0.[23]

6 tháng 11 năm 1995: Nottingham Forest leo lên thứ ba tại Premier League sau chiến thắng 4-1 trước Wimbledon, đội vẫn đứng thứ tư từ dưới lên.[24]

8 tháng 11 năm 1995: Chelsea kí hợp đồng với hậu vệ người Romania Dan Petrescu từ Sheffield Wednesday với mức phí kỉ lục câu lạc bộ là 2,3 triệu bảng.

10 tháng 11 năm 1995: Liên đoàn bóng đá Anh rút lại gói thỏa thuận truyền hình trị giá 118,5 triệu bảng với các câu lạc bộ Football League sau khi họ không đạt được thời hạn chấp thuận.[25]

11 tháng 11 năm 1995: Ở vòng Một Cúp FA, Shrewsbury Town đánh bại đội Northern Premier League Marine với tỉ số kỉ lục câu lạc bộ 11-2, còn đội Division Two đang khủng hoảng Swansea City thua 0-7 trước đội Division Three Fulham. Bradford City của Division Two phải rất vất vả mới thắng được đội ngoài hệ thống chuyên nghiệp Burton Albion 4-3. Hitchin Town, một đội ngoài hệ thống giải chuyên nghiệp khác, loại Bristol Rovers bằng chiến thắng 2-1. Dorchester Town thua Oxford United 1-9.

13 tháng 11 năm 1995: Cựu huấn luyện viên đội tuyển Anh Graham Taylor từ chức sau 20 tháng dẫn dắt Wolverhampton Wanderers, đội bước vào mùa giải với tư cách ứng viên thăng hạng ở Division One nhưng đã rơi xuống vị trí thứ 17. Trận cuối cùng của ông trên cương vị huấn luyện viên, một trận sân nhà được truyền hình trực tiếp với Charlton Athletic chỉ còn 10 người, kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng.

17 tháng 11 năm 1995: Kenny Dalglish, giám đốc bóng đá của Blackburn Rovers từ tháng 6 sau khi đưa họ tới chức vô địch Premier League, được cho là nằm trong danh sách ứng viên cho chiếc ghế huấn luyện viên mới của Wolves.

18 tháng 11 năm 1995: Alan Shearer lập hat-trick cho Blackburn trong chiến thắng 7-0 trên sân nhà trước Nottingham Forest, còn đội đầu bảng Newcastle bị Aston Villa cầm hòa 1-1, giúp Manchester United rút ngắn khoảng cách xuống còn sáu điểm - đồng thời còn có lợi thế đá ít hơn một trận - sau chiến thắng 4-1 trên sân nhà trước Southampton.[26]

22 tháng 11 năm 1995: Manchester United đánh bại Coventry City 4-0 tại Highfield Road để rút ngắn khoảng cách ở ngôi đầu xuống còn ba điểm và đẩy đối thủ xuống cuối bảng Premier League. Bolton lỡ cơ hội thoát khỏi nhóm ba đội cuối khi thua Chelsea 2-3. Đà hồi phục chậm chạp của Manchester City tiếp tục với chiến thắng 1-0 trước Wimbledon tại Maine Road.[27]

24 tháng 11 năm 1995: Leeds United trả mức phí kỉ lục câu lạc bộ là 4,5 triệu bảng để mua tiền đạo người Thụy Điển của Parma là Tomas Brolin. Tiền đạo Everton Duncan Ferguson được thả khỏi tù sau khi chấp hành 44 ngày trong án tù ba tháng vì tội hành hung.

25 tháng 11 năm 1995: Hậu vệ 34 tuổi Steve Nicol trở lại Premier League chưa đầy một năm sau khi rời Liverpool để gia nhập Notts County, đội hiện đang chơi ở Division Two, bằng bản hợp đồng với Sheffield Wednesday.[28] Newcastle United vẫn giữ tay lái trong cuộc đua ngôi đầu Premier League bằng chiến thắng 2-1 trên sân nhà trước Leeds. Coventry và Wimbledon đều giành được một điểm trong cuộc chiến trụ hạng Premier League với trận hòa nghẹt thở 3-3 tại Highfield Road.[29]

27 tháng 11 năm 1995: Football League kí hợp đồng truyền hình kéo dài năm năm trị giá 125 triệu bảng với BSkyB.[30] Manchester United bị Nottingham Forest cầm hòa 1-1 tại City Ground, trong đó Eric Cantona thực hiện thành công quả phạt đền gỡ hòa trong hiệp Hai sau khi đội chủ nhà mở tỉ số. Họ lúc này đã đá bằng số trận với Newcastle nhưng vẫn còn kém năm điểm.[31]

2 tháng 12 năm 1995: Alan Shearer lập hat-trick trong chiến thắng 4-2 trên sân nhà của Blackburn trước West Ham United, còn Manchester United bị Chelsea cầm hòa 1-1 tại Old Trafford, đồng nghĩa Newcastle có thể sắp sửa tạo ra khoảng cách bảy điểm ở ngôi đầu Premier League.[32]

3 tháng 12 năm 1995: Newcastle bị Wimbledon cầm hòa 3-3, khiến cách biệt ở ngôi đầu chỉ là năm điểm. Sunderland vượt Millwall để lên đầu Division One bằng chiến thắng 1-0 trước Crystal Palace tại Roker Park.[33]

4 tháng 12 năm 1995: Tiền đạo Coventry Dion Dublin rơi vào tình huống hiếm thấy khi lập hat-trick cho đội thua, bởi Sky Blues thua Sheffield Wednesday 3-4 tại Hillsborough ở Premier League. Coventry đứng cuối bảng, mới chỉ thắng một trong 16 trận đầu tiên tại Premier League.

7 tháng 12 năm 1995: Huấn luyện viên Mark McGhee rời ứng viên thăng hạng Division One là Leicester City sau một năm cầm quân để trở thành huấn luyện viên của Wolves.

9 tháng 12 năm 1995: Đương kim vô địch Premier League Blackburn Rovers bị Coventry vùi dập 5-0, còn ở Division One Sunderland đánh bại Millwall 6-0 để giữ ngôi đầu bảng bằng chiến thắng 6-0 tại Roker Park. Manchester United mất hai điểm khi bị Sheffield Wednesday cầm hòa 2-2 tại Premier League, nhưng đội đầu bảng Newcastle lại mất toàn bộ ba điểm trong thất bại 0-1 trước Chelsea, khiến khoảng cách chỉ còn bốn điểm, trong khi lẽ ra họ đã có thể nới lên bảy điểm nếu thắng trận đó.[34]

10 tháng 12 năm 1995: Sau khi rơi vào nhóm ba đội cuối hôm qua vì các kết quả khác bất lợi, Wolves leo lên ba bậc ở Division One khi chiến thắng 3-2 tại Luton chấm dứt chuỗi sáu trận không thắng của họ tại giải đấu.[35]

12 tháng 12 năm 1995: Dave Bassett, huấn luyện viên có thời gian tại vị dài thứ năm trong hệ thống giải đấu Anh, từ chức khỏi vị trí huấn luyện viên của Sheffield United ở Division One sau gần tám năm nắm quyền. Walsall đánh bại Torquay United 8-4 trong trận đá lại vòng Hai Cúp FA tại Sân vận động Bescot, sau trận hòa 1-1 ở trận đầu trên sân Plainmoor 10 ngày trước đó.

13 tháng 12 năm 1995: Cựu huấn luyện viên Everton Howard Kendall được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của Sheffield United.

15 tháng 12 năm 1995: QPR bán hậu vệ thất sủng Ned Zelic cho Eintracht Frankfurt với giá 1 triệu bảng.

16 tháng 12 năm 1995: Hậu vệ trái của Blackburn Rovers Graeme Le Saux bị gãy mắt cá trong chiến thắng 1-0 trên sân nhà trước Middlesbrough tại FA Premier League, chấn thương được dự đoán sẽ khiến anh nghỉ thi đấu cho tới mùa giải sau. Newcastle United tạo ra cách biệt bảy điểm ở Premier League bằng chiến thắng 1-0 trước Everton, còn tiền đạo Aston Villa Savo Milosevic lập hat-trick trong chiến thắng 4-1 trên sân nhà trước Coventry City. Hai đối thủ cùng vùng Yorkshire là Sheffield Wednesday và Leeds United tạo nên một trận đấu hấp dẫn tại Hillsborough, với chiến thắng 6-2 cho đội chủ nhà. Bolton vẫn đứng cuối bảng sau khi thua QPR 1-2, còn QPR leo ra khỏi nhóm ba đội cuối.[36]

17 tháng 12 năm 1995: Manchester United tiếp tục kém Newcastle bảy điểm sau khi thua Liverpool 0-2, với Robbie Fowler ghi cả hai bàn. Một loạt pha cứu thua của Peter Schmeichel giúp United tránh khỏi một thất bại còn nặng nề hơn.

21 tháng 12 năm 1995: Martin O'Neill từ chức huấn luyện viên Norwich sau sáu tháng để tiếp quản Leicester City, còn đội bét bảng Division One là Luton Town thay Terry Westley bằng Lennie Lawrence của Bradford City. Người hùng World Cup 1966 của Anh là Jack Charlton từ chức sau gần 10 năm làm huấn luyện viên của Đội tuyển bóng đá quốc gia Cộng hòa Ireland, בעקבות việc đội tuyển không giành quyền dự Euro 96.

22 tháng 12 năm 1995: Bolton Wanderers, đội cuối bảng Premier League, trả mức phí kỉ lục câu lạc bộ là 1,2 triệu bảng để mua tiền đạo Sheffield United Nathan Blake.

23 tháng 12 năm 1995: Coventry City đánh bại Everton 2-1 trên sân nhà. Robbie Fowler lập hat-trick cho Liverpool trên sân nhà trước Arsenal trong mùa thứ hai liên tiếp, lần này trong chiến thắng 3-1. Newcastle United kéo dài khoảng cách dẫn đầu lên 10 điểm bằng chiến thắng 3-1 trước Nottingham Forest. Middlesbrough leo lên thứ năm bằng chiến thắng 4-2 trên sân nhà trước West Ham. Derby lên đầu Division One bằng chiến thắng 2-1 trước Sunderland, đội tụt xuống vị trí thứ hai.[37]

24 tháng 12 năm 1995: Newcastle vẫn hơn 10 điểm khi đội bám đuổi gần nhất là Manchester United thua Leeds United 1-3. Hai đội đầu bảng sẽ đối đầu trực tiếp sau ba ngày nữa trong trận đại chiến tại Old Trafford.

26 tháng 12 năm 1995: Trận derby Luân Đôn vào Boxing Day tại Highbury chứng kiến Arsenal đánh bại QPR 3-0, đưa đội chủ nhà lên thứ năm tại Premier League và khiến đội khách tụt xuống vị trí thứ tư từ dưới lên.[38]

27 tháng 12 năm 1995: Manchester United rút ngắn cách biệt ở FA Premier League xuống còn bảy điểm bằng chiến thắng 2-0 trên sân nhà trước Newcastle, với các bàn thắng của Andy Cole và Roy Keane. Trận đấu giải duy nhất còn lại trong ngày chứng kiến Leeds tiếp tục giữ đúng hướng trong nỗ lực hướng tới mùa thứ hai liên tiếp dự UEFA Cup bằng chiến thắng 2-0 trước Bolton tại Burnden Park.[39]

30 tháng 12 năm 1995: Manchester United rút ngắn cách biệt của Newcastle xuống còn bốn điểm bằng chiến thắng 2-1 trước Queens Park Rangers đang gặp khó khăn. Alan Shearer ghi bàn thắng thứ 100 cho Blackburn trong chiến thắng 2-1 trước Tottenham trên sân nhà.[40]

1 tháng 1 năm 1996: Manchester United nhận thất bại đậm nhất của họ tại Premier League cho tới thời điểm đó khi thua Tottenham 1-4 tại White Hart Lane. Họ vẫn kém Newcastle bốn điểm, nhưng đội bóng của Kevin Keegan còn trong tay hai trận chưa đấu. Liverpool chen chân vào cuộc đua giữa hai đội đầu bằng chiến thắng 4-2 trên sân nhà trước Nottingham Forest. Bolton vẫn đứng chôn chân ở cuối bảng sau thất bại 2-4 trước Sheffield Wednesday.[41]

2 tháng 1 năm 1996: Roy McFarland bị sa thải khỏi vị trí đồng huấn luyện viên của Bolton Wanderers, và Colin Todd được trao toàn quyền chỉ đạo. Newcastle United tái lập cách biệt bảy điểm bằng chiến thắng 2-0 trên sân nhà trước Arsenal.

6 tháng 1 năm 1996: Ian Rush phá kỉ lục ghi bàn ở Cúp FA của Denis Law bằng hai bàn thắng trong chiến thắng 7-0 của Liverpool trước Rochdale ở vòng Ba. Bàn thắng ở phút 80 của Eric Cantona cứu Manchester United khỏi thất bại khi họ hòa Sunderland 2-2 tại Old Trafford, đưa cặp đấu tới trận đá lại tại Roker Park, trong điều có thể là trận Cúp FA cuối cùng tại sân cũ này, bởi sân vận động mới của Sunderland ở Monkwearmouth dự kiến hoàn thành trong 18 tháng tới.

10 tháng 1 năm 1996: Terry Venables tuyên bố sẽ từ chức huấn luyện viên đội tuyển Anh sau Euro 96 để tập trung làm sáng tỏ tên tuổi của mình trong vụ tranh chấp pháp lí với Alan Sugar liên quan tới việc ông bị Tottenham sa thải vào tháng 6 năm 1993.

13 tháng 1 năm 1996: Hi vọng vô địch của Manchester United bị giáng một đòn mạnh khi họ bị Aston Villa cầm hòa 0-0 trên sân nhà. Hàng xóm City bị đẩy sâu hơn vào nguy cơ xuống hạng với thất bại 0-1 trước Tottenham, đội nhờ đó leo lên vị trí thứ ba. Ở Division One, Huddersfield tăng cường hi vọng giành lần thăng hạng thứ hai liên tiếp bằng chiến thắng 1-0 trước Watford đang gặp khó khăn, qua đó leo lên thứ hai. Trận derby vùng Black Country kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng tại Hawthorns, khi cả Wolves lẫn Albion đều đứng sát nhóm xuống hạng.[42]

14 tháng 1 năm 1996: Newcastle hiện hơn chín điểm và còn một trận chưa đấu ở ngôi đầu Premier League sau chiến thắng 1-0 tại Coventry. Charlton vươn lên thứ hai ở Division One nhờ trận thắng nghẹt thở 4-3 trên sân Birmingham, kết quả cũng giáng một đòn mạnh vào hi vọng thăng hạng của chính đội chủ nhà.[43]

15 tháng 1 năm 1996: Bryan Robson, huấn luyện viên Middlesbrough và trợ lí huấn luyện viên đội tuyển Anh, được cho là ứng viên thay Terry Venables làm huấn luyện viên đội tuyển Anh sau Euro 96.

16 tháng 1 năm 1996: Sunderland mở tỉ số trước Manchester United trong trận đá lại vòng Ba Cúp FA tại Roker Park trước khi Nicky Butt gỡ hòa và Andy Cole ghi bàn thắng muộn giúp đội của Alex Ferguson thắng 2-1, qua đó vào vòng Bốn gặp Reading tại Elm Park.

17 tháng 1 năm 1996: Ở vòng Ba Cúp FA, Sheffield United loại Arsenal bằng chiến thắng 1-0 trong trận đá lại tại Bramall Lane, với Carl Veart ghi bàn quyết định.

20 tháng 1 năm 1996: Neil Ruddock và Robbie Fowler đều ghi hai bàn trong chiến thắng 5-0 của Liverpool trước Leeds United tại giải vô địch. Newcastle United đánh bại Bolton Wanderers 2-1 để hơn 12 điểm ở ngôi đầu, trước Liverpool và Manchester United.

22 tháng 1 năm 1996: Dù chỉ còn 10 người sau khi Nicky Butt bị truất quyền thi đấu, Manchester United vẫn thắng 1-0 tại Upton Park trước West Ham - nơi họ không thắng suốt bảy năm - nhờ bàn thắng của Eric Cantona, qua đó rút ngắn cách biệt với Newcastle xuống còn chín điểm, dù đội bóng vùng Tyneside vẫn còn một trận chưa đấu.[44]

23 tháng 1 năm 1996: Blackburn Rovers chặn động thái của Irish Football Association nhằm bổ nhiệm giám đốc bóng đá của họ là Kenny Dalglish làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển.

24 tháng 1 năm 1996: Tiền đạo thất sủng của Liverpool là Nigel Clough được bán cho Manchester City với giá 1,5 triệu bảng.

27 tháng 1 năm 1996: Manchester United đánh bại Reading 3-0 ở vòng Bốn Cúp FA tại Elm Park trong một cuối tuần mà phần lớn các trận đấu của giải và cúp bị hoãn vì tuyết dày.

31 tháng 1 năm 1996: Tháng 1 khép lại với Newcastle United vẫn hơn Manchester United chín điểm ở ngôi đầu Premier League và còn một trận chưa đấu. Manchester United kí hợp đồng với thủ môn của Manchester City là Tony Coton với giá 500.000 bảng để làm phương án dự phòng cho Peter Schmeichel.[45] Derby County đứng đầu Division One, còn Charlton Athletic đứng thứ hai. West Bromwich Albion đang đối mặt nguy cơ xuống hạng chưa đầy ba tháng sau khi còn là một trong những ứng viên thăng hạng hàng đầu, chỉ còn hơn nhóm ba đội cuối đúng một bàn thắng.[46]

3 tháng 2 năm 1996: Eric Cantona trở lại Selhurst Park lần đầu tiên kể từ cú kung-fu kick nổi tiếng năm trước,[47] ghi hai bàn trong chiến thắng 4-2 của Manchester United trước Wimbledon để giữ hi vọng vô địch của đội nhà sống sót.[48] Newcastle vẫn hơn chín điểm và còn một trận chưa đấu sau khi thắng Sheffield Wednesday 2-0 trên sân nhà. Liverpool bị giữ ở vị trí thứ ba sau trận hòa không bàn thắng trên sân nhà với Tottenham. Aston Villa lên thứ tư nhờ chiến thắng 3-0 trên sân nhà trước Leeds.[49]

4 tháng 2 năm 1996: Gavin Peacock lập hat-trick trong chiến thắng 5-0 của Chelsea trước Middlesbrough.

5 tháng 2 năm 1996: Huấn luyện viên Millwall Mick McCarthy được bổ nhiệm làm huấn luyện viên đội tuyển Cộng hòa Ireland, khoảng 18 tháng sau khi anh kết thúc sự nghiệp thi đấu cho đội tuyển quốc gia.

6 tháng 2 năm 1996: Tiền vệ dự bị của Wolverhampton Wanderers Jimmy Kelly, 22 tuổi, bị kết án năm năm tù vì tội ngộ sát sau vai trò của anh trong một vụ ẩu đả bên ngoài một khách sạn ở Liverpool vào tháng 9 năm 1994, khiến một người đàn ông 26 tuổi thiệt mạng.

8 tháng 2 năm 1996: Department of Employment từ chối cấp giấy phép lao động cho Marc Hottiger (người đã đồng ý chuyển từ Newcastle United sang Everton) và Ilie Dumitrescu (người đã đồng ý chuyển từ Tottenham Hotspur sang West Ham). Cả hai câu lạc bộ đều dự định kháng cáo quyết định này. Crystal Palace, đang đứng thứ 16 ở Division One, bổ nhiệm Dave Bassett làm huấn luyện viên, chấm dứt nhiệm kì ngắn ngủi lần thứ hai của Steve Coppell.

10 tháng 2 năm 1996: Newcastle United trả mức phí kỉ lục câu lạc bộ là 6,7 triệu bảng để mua tiền đạo Parma và Colombia Faustino Asprilla, đúng ngày họ đánh bại Middlesbrough 2-1 tại Riverside Stadium. Manchester United tiếp tục gây áp lực với bàn thắng của Lee Sharpe cùng một loạt pha cứu thua ngoạn mục của Peter Schmeichel mang lại chiến thắng 1-0 trước Blackburn trên sân nhà.[50]

14 tháng 2 năm 1996: Cựu huấn luyện viên Liverpool Bob Paisley qua đời ở tuổi 77 sau nhiều năm chống chọi với Alzheimer's disease. Everton dừng bước trong nỗ lực bảo vệ Cúp FA sau thất bại ở trận đá lại vòng Bốn trước Port Vale.

17 tháng 2 năm 1996: Middlesbrough thua 1-4 trên sân nhà trước Bolton Wanderers đang hồi sinh, còn QPR cũng tiếp thêm sức mạnh cho hi vọng trụ hạng bằng chiến thắng 3-1 trên sân Sheffield Wednesday. Ở Division One, tân huấn luyện viên Crystal Palace Dave Bassett chứng kiến đội bóng của mình thắng đậm 4-0 trước đội bét bảng Watford, qua đó thúc đẩy mạnh mẽ hi vọng vào play-off của họ. Ở vòng Ba Cúp FA, trận Manchester derby tại Old Trafford chứng kiến City vươn lên dẫn trước nhờ Uwe Rosler trước khi Eric Cantona nhanh chóng gỡ hòa từ chấm phạt đền, còn Lee Sharpe ghi bàn thắng quyết định cho đội chủ nhà.[51]

20 tháng 2 năm 1996: Glenn Roeder bị sa thải sau gần ba năm làm huấn luyện viên Watford. Tách khỏi cuộc chiến trụ hạng Division One, Crystal Palace tiến sát các vị trí play-off nhờ chiến thắng 3-2 trên sân Tranmere, đội giờ đã rơi xuống nửa dưới bảng xếp hạng sau khi dành phần lớn nửa đầu mùa giải ở trong tốp sáu.[52]

21 tháng 2 năm 1996: Cuộc đua vô địch bất ngờ đổi chiều khi Newcastle thua West Ham 0-2, cho phép Manchester United rút ngắn cách biệt xuống còn sáu điểm bằng chiến thắng 2-0 trên sân nhà trước Everton, dù đội của Kevin Keegan vẫn còn một trận chưa đấu.[53]

22 tháng 2 năm 1996: Cựu huấn luyện viên Wolves và đội tuyển Anh Graham Taylor được bổ nhiệm làm huấn luyện viên Watford lần thứ hai.

24 tháng 2 năm 1996: Manchester City cầm hòa Newcastle United 3-3 tại Maine Road, đồng nghĩa đội đầu bảng Premier League vẫn hơn Manchester United bảy điểm nhưng აღარ còn lợi thế đá ít hơn một trận. Liverpool vẫn còn trong cuộc đua vô địch sau khi thắng Blackburn 3-2 tại Ewood Park.[54]

25 tháng 2 năm 1996: Newcastle chỉ còn hơn bốn điểm khi Manchester United đè bẹp Bolton Wanderers 6-0 tại Burnden Park, kết quả cũng giúp đội của Alex Ferguson cải thiện mạnh hiệu số bàn thắng bại.

28 tháng 2 năm 1996: Swindon Town và Huddersfield Town, hai đội còn sót lại không thuộc Premier League ở Cúp FA, đều bị loại trong các trận đá lại vòng Năm. Liverpool thông báo Ian Rush sẽ ra đi theo dạng chuyển nhượng tự do khi mùa giải kết thúc.

2 tháng 3 năm 1996: Một Nottingham Forest với nhiều thay đổi trong đội hình có chiến thắng sân khách đầu tiên kể từ tháng 10 khi thắng Sheffield Wednesday. Ở nhóm cuối bảng, Manchester City leo ra khỏi khu vực xuống hạng thay cho Southampton, còn đội bét bảng Bolton thắng trên sân Leeds để nuôi hi vọng trụ hạng.[55]

4 tháng 3 năm 1996: Manchester United rút ngắn cách biệt với Newcastle United xuống còn một điểm nhờ bàn thắng của Eric Cantona trong chiến thắng 1-0 trên sân Tyneside, sau hàng loạt pha cứu thua ngoạn mục của Peter Schmeichel.

5 tháng 3 năm 1996: Nỗ lực giành một suất dự UEFA Cup của Arsenal được củng cố bằng chiến thắng 3-1 trước Manchester City tại Highbury.

7 tháng 3 năm 1996: Marc Hottiger và Ilie Dumitrescu nhận được giấy phép lao động để hoàn tất các thương vụ chuyển nhượng đã bị trì hoãn lâu nay.

9 tháng 3 năm 1996: Aston Villa tăng cường hi vọng tạo nên cú bứt phá muộn trong cuộc đua vô địch bằng chiến thắng 4-2 trên sân nhà trước QPR, kết quả cũng tước đi của đội khách những điểm số sống còn trong cuộc chiến trụ hạng của họ.[56]

11 tháng 3 năm 1996: Manchester United tiếp tục theo đuổi cú đúp độc nhất lần thứ hai bằng chiến thắng 2-0 trước Southampton ở tứ kết Cúp FA tại Old Trafford.

13 tháng 3 năm 1996: Liverpool đánh rơi hai điểm trong nỗ lực đua vô địch khi bị Wimbledon cầm hòa 2-2 trên sân nhà.[57]

16 tháng 3 năm 1996: Manchester United lên đầu Premier League nhờ hiệu số bàn thắng bại sau trận hòa 1-1 trên sân Queens Park Rangers, trong đó Eric Cantona gỡ hòa sau pha phản lưới nhà của Denis Irwin.

18 tháng 3 năm 1996: Newcastle giành lại ngôi đầu bằng chiến thắng 3-0 trên sân nhà trước West Ham.

20 tháng 3 năm 1996: Bàn thắng từ cự li 25 yard của Eric Cantona giúp Manchester United bằng điểm ở ngôi đầu khi đánh bại Arsenal 1-0 tại Old Trafford.

23 tháng 3 năm 1996: Arsenal hỗ trợ mạnh cho cuộc đua vô địch của Manchester United bằng chiến thắng 2-0 trước Newcastle United tại Highbury, qua đó đưa đội bóng của Alex Ferguson trở lại ngôi đầu nhờ hiệu số bàn thắng bại.

24 tháng 3 năm 1996: Aston Villa đánh bại Leeds United 3-0 trong chung kết League Cup để san bằng kỉ lục năm lần vô địch giải đấu của Liverpool. Manchester United đánh bại Tottenham Hotspur 1-0 để hơn Newcastle ba điểm. Eric Cantona ghi bàn duy nhất của trận đấu.

25 tháng 3 năm 1996: Để chào mừng việc Anh đăng cai Giải vô địch châu Âu, một bộ tem kỉ niệm năm huyền thoại của bóng đá Anh được phát hành. Sau một cuộc bình chọn công khai, Dixie Dean, Bobby Moore, Duncan Edwards, Billy Wright và Danny Blanchflower được lựa chọn.

28 tháng 3 năm 1996: Manchester City kí hợp đồng với tiền đạo người Gruzia Mikhail Kavelashvili từ Alania Vladikavkaz với giá 1,4 triệu bảng.

30 tháng 3 năm 1996: Queens Park Rangers đánh bại Southampton 3-0 tại Loftus Road để giữ hi vọng trụ hạng Premier League. Trong cuộc đua giành suất dự UEFA Cup, Andrei Kanchelskis ghi hai bàn giúp Everton thắng Blackburn 3-0.

3 tháng 4 năm 1996: Liverpool đánh bại Newcastle United 4-3 trong một trận cầu nghẹt thở, nơi Robbie Fowler và Stan Collymore đều ghi hai bàn cho đội chủ nhà, qua đó giữ Newcastle ở vị trí thứ hai và tiếp thêm sức mạnh cho nỗ lực vô địch của Manchester United, đồng thời nuôi dưỡng cả hi vọng mong manh của chính Liverpool.

5 tháng 4 năm 1996: Middlesbrough tiến gần hơn tới việc trụ hạng và đạt sự an toàn ở giữa bảng xếp hạng bằng chiến thắng 3-1 trên sân nhà trước Sheffield Wednesday, đội vẫn đang ở trong tình thế bấp bênh.

6 tháng 4 năm 1996: Manchester United giữ vững ngôi đầu Premier League bằng chiến thắng 3-2 trước City trong trận derby Manchester tại Maine Road, qua đó đẩy đội chủ nhà lún sâu hơn vào nguy cơ xuống hạng.

8 tháng 4 năm 1996: Hậu vệ Coventry City David Busst bị gãy chân hở trong thất bại 0-1 trước Manchester United tại Old Trafford. Busst được dự báo sẽ nghỉ thi đấu ít nhất một năm và có thể sẽ không bao giờ đủ thể lực để chơi bóng chuyên nghiệp trở lại. United tiến gần hơn tới chức vô địch sau khi Newcastle thua Blackburn 1-2. Queens Park Rangers giữ hi vọng sống sót bằng chiến thắng 3-1 trước Everton. Bolton Wanderers cũng tiếp tục nuôi hi vọng bằng chiến thắng 2-1 trước Chelsea.

12 tháng 4 năm 1996: Tiền đạo 37 tuổi John Aldridge được bổ nhiệm làm cầu thủ kiêm huấn luyện viên của Tranmere Rovers, thay John King, người từ chức sau chín năm làm huấn luyện viên.

13 tháng 4 năm 1996: Mark Hughes ghi hat-trick đầu tiên cho Chelsea khi họ đánh bại Leeds United 4-1 tại Stamford Bridge. Câu lạc bộ cũ của anh là Manchester United thua Southampton 1-3 nhưng vẫn hơn sáu điểm ở ngôi đầu Premier League, trong khi chiến thắng này là cú hích lớn cho cuộc chiến trụ hạng của Southampton.

14 tháng 4 năm 1996: Newcastle giữ cho cuộc đua vô địch còn sống khi đánh bại Aston Villa 1-0, rút ngắn cách biệt với Manchester United xuống còn ba điểm.

16 tháng 4 năm 1996: Trận derby Merseyside tại Goodison Park kết thúc với tỉ số hòa 1-1, trong đó Andrei Kanchelskis ghi bàn cho Everton còn Robbie Fowler lập công cho Liverpool.

17 tháng 4 năm 1996: Manchester United và Newcastle United đều thắng 1-0 trên sân nhà, lần lượt trước Leeds United và Southampton, giữ khoảng cách của đội bóng thành Manchester ở mức ba điểm. Roy Keane ghi bàn duy nhất trước Leeds chỉ còn 10 người, sau khi thủ môn Mark Beeney bị truất quyền thi đấu.

20 tháng 4 năm 1996: Sunderland giành quyền thăng hạng lên Premier League, chấm dứt năm năm vắng bóng ở hạng đấu cao nhất, đồng nghĩa ba câu lạc bộ hàng đầu vùng đông bắc nước Anh sẽ cùng hiện diện ở hạng đấu cao nhất lần đầu tiên kể từ thập niên 1970.

22 tháng 4 năm 1996: Tiền vệ đội tuyển Anh Paul Gascoigne công khai đề nghị Terry Venables tiếp tục làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia.

25 tháng 4 năm 1996: Bryan Robson đồng ý tiếp tục dẫn dắt Middlesbrough ít nhất tới hết mùa giải 1999-2000, điều về thực chất chấm dứt các đồn đoán rằng ông sẽ tiếp quản đội tuyển Anh nếu Terry Venables thực sự từ chức vào mùa hè này.

27 tháng 4 năm 1996: Bolton Wanderers xuống hạng sau một mùa giải ở Premier League khi thua Southampton 0-1 trên sân nhà. Dù Queens Park Rangers đánh bại West Ham United 3-0, đã quá muộn để cứu vãn 13 mùa giải của họ ở hạng đấu cao nhất. Manchester City thúc đẩy nỗ lực trụ hạng bằng chiến thắng 1-0 trước Aston Villa, còn Coventry City cũng vậy với chiến thắng 2-0 trước Wimbledon.

28 tháng 4 năm 1996: Chiến thắng 5-0 trên sân nhà trước Nottingham Forest đưa Manchester United tiến rất gần chức vô địch quốc gia thứ ba trong bốn mùa giải.

29 tháng 4 năm 1996: Liên đoàn bóng đá Anh mời huấn luyện viên Chelsea Glenn Hoddle đảm nhiệm chiếc ghế huấn luyện viên đội tuyển Anh. Hoddle, người đã bước vào nghiệp huấn luyện từ năm năm trước khi tiếp quản Swindon Town, từng đưa câu lạc bộ đầu tiên của mình lên Premier League năm 1993 trước khi sang Chelsea, nơi ông đã giúp đội vào chung kết Cúp FA và bán kết cúp châu Âu. Newcastle United đánh bại Leeds 1-0, và huấn luyện viên Newcastle Kevin Keegan có màn phát biểu gay gắt trực tiếp trên truyền hình nhằm vào người đồng cấp bên phía Manchester United là Alex Ferguson.

2 tháng 5 năm 1996: Huấn luyện viên Chelsea Glenn Hoddle đồng ý hợp đồng bốn năm để dẫn dắt đội tuyển Anh sau European Football Championships. Cựu chủ tịch Manchester City Peter Swales qua đời vì đau tim ở tuổi 63. Newcastle United bị Nottingham Forest cầm hòa 1-1, giúp đội đầu bảng Manchester United tiến gần hơn tới chức vô địch.[58]

5 tháng 5 năm 1996: Manchester United giành chức vô địch Premier League nhờ chiến thắng 3-0 trên sân Middlesbrough ở vòng cuối, đồng thời giành vé dự European Cup. Đội á quân Newcastle, đội không vô địch quốc gia kể từ năm 1927 và từng có lúc hơn 12 điểm vào tháng 1, bị Tottenham cầm hòa 1-1 và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ tám, lỡ suất dự UEFA Cup. Liverpool đứng thứ ba sau trận hòa 2-2 tại Maine Road với Manchester City, đội xuống hạng vì hiệu số bàn thắng bại, còn Coventry và Southampton thoát hiểm, cả hai đều khép lại mùa giải bằng các trận hòa không bàn thắng. Liverpool sẽ thi đấu ở Cup Winners' Cup mùa sau, còn Aston Villa đứng thứ tư và Arsenal đứng thứ năm sẽ cùng Newcastle dự UEFA Cup. Ở Division One, Millwall xuống hạng chỉ năm tháng sau khi đứng đầu bảng, cùng với Watford, còn việc xuống hạng của Luton đã được xác nhận trước vòng cuối. Sunderland và Derby, lần lượt là nhà vô địch và đội á quân, đã giành quyền thăng hạng trực tiếp, còn Crystal Palace, Stoke, Leicester và Charlton sẽ đá play-off.[59]

10 tháng 5 năm 1996: Ruud Gullit chấp nhận lời mời của Chelsea để trở thành cầu thủ kiêm huấn luyện viên, thay Glenn Hoddle. Ở tuổi 33, Gullit sẽ trở thành một trong những huấn luyện viên trẻ nhất tại Premier League và là một trong những huấn luyện viên nước ngoài đầu tiên trong bóng đá Anh.

11 tháng 5 năm 1996: Manchester United trở thành đội bóng Anh đầu tiên lặp lại cú đúp khi bàn thắng muộn của Eric Cantona giúp họ đánh bại Liverpool 1-0 trong trận chung kết Cúp FA.

14 tháng 5 năm 1996: Middlesbrough đồng ý kí hợp đồng với tiền vệ người Brazil của FC Porto là Emerson với giá 4 triệu bảng.

18 tháng 5 năm 1996: Anh đánh bại Hungary 3-0 trong một trận giao hữu được chứng kiến bởi tân huấn luyện viên Tam Sư Glenn Hoddle và trợ lí John Gorman. Darren Anderton ghi một bàn ở mỗi hiệp, xen giữa là bàn thắng quốc tế thứ 27 của David Platt.[60]

19 tháng 5 năm 1996: Ian Rush đồng ý kí hợp đồng với Leeds United theo dạng chuyển nhượng tự do từ ngày 1 tháng 6, sau khi dành 15 trong 16 năm gần nhất cùng Liverpool.[61]

20 tháng 5 năm 1996: Glenn Hoddle đồng ý ra sân cho Chelsea trong một trận testimonial match tưởng niệm cố chuyên viên vật lí trị liệu của Swindon Town là Kevin Morris.[62]

24 tháng 5 năm 1996: Gianluca Vialli đồng ý gia nhập Chelsea theo dạng chuyển nhượng tự do từ Juventus, đội vừa vô địch European Cup hai ngày trước đó. Gary Speed đồng ý chuyển từ Leeds United sang Everton với giá 3,5 triệu bảng.

27 tháng 5 năm 1996: Dù danh sách 22 cầu thủ của Anh dự Euro 96 vẫn chưa được xác nhận, có tin cho rằng tiền đạo 35 tuổi của Newcastle United là Peter Beardsley không còn được cân nhắc cho một vị trí trong đội hình.

28 tháng 5 năm 1996: Leicester City giành quyền trở lại Premier League bằng chiến thắng 2-1 trước Crystal Palace tại Wembley, với Steve Claridge ghi bàn quyết định ở phút cuối cùng của hiệp phụ.[63] Danh sách tuyển Anh dự Euro 96 được công bố, nhưng không có tên Peter Beardsley, Ugo Ehiogu, Dennis Wise, Robert Lee và Jason Wilcox.[64] Stuart Pearce, cầu thủ lớn tuổi nhất của tuyển Anh ở tuổi 34, kí hợp đồng ba năm với Nottingham Forest.[65]

8 tháng 6 năm 1996: FIFA quy định bắt buộc cấp phép cho mọi người đại diện bóng đá tham gia vào các thương vụ chuyển nhượng. Premier League thông báo rằng từ mùa giải 1996-97, các đội sẽ được phép đăng kí năm cầu thủ dự bị trong danh sách trận đấu (tăng từ ba), dù chỉ được sử dụng tối đa ba người.[66]

26 tháng 6 năm 1996: Anh dừng bước tại Euro 96 ở vòng Bán kết khi cú sút luân lưu hỏng ăn của Gareth Southgate khiến họ bị loại sau trận hòa 1-1 với Đức. Alan Shearer đưa Anh vượt lên ở phút thứ ba trước khi Stefan Kuntz gỡ hòa, còn một bàn thắng của Đức trong hiệp phụ đã không được công nhận trước khi trận đấu khép lại sau 120 phút.[67] Thất bại này châm ngòi cho một đêm bạo loạn tại nhiều thị trấn và thành phố ở Anh, bao gồm Luân Đôn, Birmingham, Swindon, Bedford, Dunstable, Bradford và Solihull.[68]

30 tháng 6 năm 1996: Euro 96 thuộc về Đức, đội đánh bại Cộng hòa Séc 2-1 tại Wembley dù phía Séc vượt lên từ sớm nhờ quả phạt đền của Patrik Berger. Oliver Bierhoff ghi cả hai bàn thắng của Đức.[69]

Bóng đá nữ Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Women's Premier League

National Division

FA Women’s Premier League 1995-96

Northern Division

FA Women’s Premier League 1995-96

Southern Division

FA Women’s Premier League 1995-96

FA Women's Cup

FA Women's Premier League Cup

Các vụ chuyển nhượng Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

Đối với các thương vụ chuyển nhượng sau đó, xem Bóng đá Anh mùa giải 1996-97.

Những cầu thủ ra mắt đáng chú ý Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

26 tháng 8 năm 1995: Michael Brown, tiền vệ 18 tuổi, có trận ra mắt cho Manchester City trong thất bại 0-1 trước QPR tại Loftus Road ở Premier League.[70]

13 tháng 1 năm 1996: Ian Harte, hậu vệ trái 18 tuổi, có trận ra mắt khi vào sân từ ghế dự bị trong chiến thắng 2-0 trên sân nhà của Leeds United trước West Ham United tại Premier League.[71]

31 tháng 1 năm 1996: Frank Lampard, tiền vệ 17 tuổi, có trận ra mắt cho West Ham United - nơi cha anh là Frank Lampard từng có hơn 650 lần ra sân[72] - trong chiến thắng 3-2 trên sân nhà trước Coventry City tại Premier League.[73]

30 tháng 3 năm 1996: Harry Kewell, cầu thủ chạy cánh người Úc 18 tuổi, có trận ra mắt cho Leeds United trong trận gặp Middlesbrough tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh.

5 tháng 5 năm 1996: Rio Ferdinand, trung vệ 18 tuổi, có trận ra mắt cho West Ham United trong trận hòa 1-1 trên sân nhà với Sheffield Wednesday ở vòng cuối của mùa giải Premier League.[74]

Giải nghệ Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

19 tháng 7 năm 1995: Alan Smith, tiền đạo 32 tuổi của Arsenal, người đã giúp đội bóng giành năm danh hiệu lớn kể từ khi gia nhập năm 1987, giải nghệ sau khi không thể bình phục từ chấn thương mắt cá chân.[75]

10 tháng 10 năm 1995: Clive Allen, tiền đạo 34 tuổi, giải nghệ sau khi được Carlisle United thanh lí hợp đồng tự do chỉ sau ba trận cho đội bóng này tại Division Two. Quãng thời gian huy hoàng nhất của ông đến trong màu áo Tottenham Hotspur, nơi ông ghi 49 bàn trên mọi đấu trường trong mùa giải 1986-87 và được bầu là PFA Player of the Year.[76]

16 tháng 10 năm 1995: David O'Leary, hậu vệ 37 tuổi của Leeds United, giải nghệ vì chấn thương gân Achilles sau 18 tháng không thi đấu.[77]

11 tháng 11 năm 1995: Jimmy Case, cầu thủ kiêm huấn luyện viên 41 tuổi của Brighton & Hove Albion, tuyên bố giải nghệ. Case được biết đến nhiều nhất nhờ quãng thời gian khoác áo Liverpool và Southampton, đồng thời là cầu thủ lớn tuổi nhất không chơi ở vị trí thủ môn còn đăng kí thi đấu trong Football League hoặc Giải bóng đá Ngoại hạng Anh.[78]

11 tháng 11 năm 1995: Simon Webster, hậu vệ 31 tuổi của West Ham United, giải nghệ sau khi không thể hồi phục từ chấn thương gãy chân gặp phải trong một vụ va chạm trên sân tập với Julian Dicks.[78]

4 tháng 1 năm 1996: Paul Lake, tiền vệ 27 tuổi của Manchester City, giải nghệ sau khi không thể hồi phục từ một loạt chấn thương đầu gối khiến anh phải nghỉ thi đấu hơn ba năm và chỉ ra sân sáu lần trong từng ấy mùa giải. Anh đã trải qua nhiều ca phẫu thuật để cố gắng lấy lại thể trạng tốt nhất, nhưng không thành công.

Qua đời Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

  • tháng 7 năm 1995 - John Marshall, 16 tuổi, tuyển thủ trẻ Anh qua đời đột ngột vì dị tật tim ngay trước khi anh chuẩn bị kí hợp đồng học việc với Everton.[79]
  • 13 tháng 7 năm 1995 - Garth Butler, 72 tuổi, từng chơi 134 trận ở vị trí hậu vệ biên cho Port Vale sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, trước khi chấn thương mắt cá chấm dứt sự nghiệp của ông vào năm 1951.
  • tháng 8 năm 1995 - Dennis Allen, 56 tuổi, là cựu cầu thủ của Charlton Athletic, ReadingPortsmouth. Ông thuộc về một gia đình bóng đá nổi tiếng, là cha của Martin Allen, anh trai của Les Allen, và là chú của Paul Allen, Clive Allen cùng Bradley Allen.
  • 23 tháng 8 năm 1995 - Johnny Carey, 76 tuổi, cựu hậu vệ Manchester United và tuyển thủ Cộng hòa Ireland. Ông vô địch giải quốc gia năm 1952 và Cúp FA năm 1948. Sau đó ông dẫn dắt nhiều đội bóng, gồm Blackburn Rovers, Everton, Leyton OrientNottingham Forest.
  • 14 tháng 9 năm 1995 - Harold Shepherdson, 76 tuổi, trợ lí huấn luyện viên lâu năm của đội tuyển Anh, cương vị mà ông nắm giữ trong giai đoạn đội tuyển này vô địch World Cup 1966.
  • 21 tháng 9 năm 1995 - Michael Millett, 17 tuổi, hậu vệ của Wigan Athletic, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ô tô chỉ một ngày trước sinh nhật lần thứ 18. Anh mới chơi ba trận cho câu lạc bộ của mình nhưng được nhiều người đánh giá có thể vươn tới đẳng cấp cao nhất.
  • 25 tháng 9 năm 1995 - Dave Bowen, 67 tuổi, cựu hậu vệ của ArsenalNorthampton Town, người có 19 lần khoác áo Wales và đại diện cho đất nước tại World Cup 1958. Sau đó ông trở thành huấn luyện viên thành công nhất trong lịch sử Northampton, khi đưa đội bóng này từ hạng Tư lên hạng Nhất chỉ trong bốn mùa giải.
  • 28 tháng 9 năm 1995 - Albert Johanneson, 55 tuổi, cầu thủ chạy cánh người Nam Phi từng chơi cho Leeds United trong thập niên 1960 và góp mặt trong đội hình vô địch giải quốc gia đầu tiên của họ năm 1969. Một năm sau ông chuyển sang York City. Ông qua đời trong cô độc tại căn hộ chung cư của mình ở Leeds.
  • 23 tháng 10 năm 1995 - James Mangham, 88 tuổi, một trong những cầu thủ giải vô địch còn sống cao tuổi nhất, từng có hai lần ra sân trong khung gỗ cho Nelson tại Third Division North vào cuối thập niên 1920.
  • 30 tháng 10 năm 1995 - William "Taffy" Davies, 85 tuổi, từng chơi 284 trận ở cánh cho Watford trong giai đoạn 1930-1950; sự nghiệp của ông bị gián đoạn bởi Chiến tranh thế giới thứ hai. Sự ghi nhận quốc tế duy nhất của ông cho Wales đến vào năm 1944 khi ông chơi cho đội tuyển thời chiến.
  • 25 tháng 11 năm 1995 - Alan Nicholls, 22 tuổi, cựu thủ môn Plymouth Argyle, thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe máy gần Peterborough; vụ tai nạn này cũng cướp đi sinh mạng của người lái chiếc mô tô mà anh ngồi sau. Vào thời điểm qua đời, anh đang chơi cho Stalybridge Celtic tại Conference sau quãng thời gian ngắn khoác áo Gillingham.
  • 14 tháng 12 năm 1995 - Eddie Clamp, 61 tuổi, chơi 214 trận ở vị trí tiền vệ cánh cho Wolverhampton Wanderers từ năm 1953 đến 1961, giai đoạn câu lạc bộ giành ba chức vô địch quốc gia và một Cúp FA. Ông có bốn lần khoác áo đội tuyển Anh. Năm 1961, ông kí hợp đồng với Arsenal, sau đó còn chơi cho Stoke City trước khi có trận cuối cùng ở cấp độ cao vào năm 1965 trong màu áo Peterborough United.
  • 29 tháng 12 năm 1995 - Harry Cripps, 54 tuổi, chơi 400 trận trong hàng thủ của Millwall từ năm 1961 đến 1974, giai đoạn Millwall có chuỗi 59 trận bất bại trên sân nhà và giành hai lần thăng hạng liên tiếp để lên Second Division. Ông kết thúc sự nghiệp tại Charlton Athletic, sau đó phục vụ đội bóng nam Luân Đôn này với vai trò huấn luyện viên, trước khi chuyển sang làm huấn luyện viên trưởng ở đội ngoài hệ thống chuyên nghiệp Barking rồi trở lại Football League với Southend United.
  • 11 tháng 1 năm 1996 - Bobby Cowell, 73 tuổi, dành toàn bộ sự nghiệp cầu thủ cho Newcastle United, có 289 lần ra sân ở vị trí hậu vệ trong giải vô địch từ năm 1946 đến 1955, giành ba Cúp FA trước khi sự nghiệp của ông kết thúc vì chấn thương.
  • 13 tháng 1 năm 1996 - Bobby Langton, 77 tuổi, cựu cầu thủ chạy cánh trái của Blackburn RoversPreston North End, người cũng có 11 lần khoác áo đội tuyển Anh.
  • 16 tháng 1 năm 1996 - Harry Potts, 75 tuổi, cựu cầu thủ và huấn luyện viên của Burnley. Ông chơi 165 trận cho Charets từ năm 1946 đến 1950, rồi được bổ nhiệm làm huấn luyện viên năm 1958, cương vị ông nắm giữ đến năm 1970 và giành chức vô địch quốc gia mùa 1959-60. Sau đó ông còn có nhiệm kì thứ hai làm huấn luyện viên Burnley trong giai đoạn 1977-1979.
  • 16 tháng 1 năm 1996 - Dai Ward, 61 tuổi, cựu tiền đạo của Bristol Rovers, Cardiff City, WatfordBrentford, người có hơn 300 lần ra sân tại Football League với hiệu suất trung bình hơn hai trận một bàn thắng, đồng thời có hai lần khoác áo Wales.
  • 9 tháng 2 năm 1996 - Neil Franklin, 74 tuổi, một trung vệ xuất sắc của Stoke City, từng có 27 lần khoác áo đội tuyển Anh. Năm 1950, ông đồng ý gia nhập Santa Fé của giải Colombia không thuộc FIFA, nơi được cho là sẽ trả cho ông "gấp mười lần mức lương ở Anh", nhưng rồi quay về Anh trong thất vọng và không bao giờ chơi ở hạng đấu cao nhất nữa.
  • 14 tháng 2 năm 1996 - Bob Paisley, 77 tuổi, cựu huấn luyện viên Liverpool, người giành tổng cộng 21 danh hiệu - bao gồm sáu chức vô địch quốc gia và ba Cúp C1 châu Âu - trong giai đoạn 1974-1983. Trước đó ông từng làm việc cho câu lạc bộ với vai trò cầu thủ rồi huấn luyện viên. Sau khi nghỉ hưu, ông vẫn gắn bó với câu lạc bộ với vai trò giám đốc và sau này là chủ tịch. Vào thời điểm qua đời, ông vẫn là huấn luyện viên thành công nhất trong lịch sử bóng đá Anh.
  • 8 tháng 3 năm 1996 - Alan Brown, 81 tuổi, chơi 148 trận ở vị trí trung vệ cho Huddersfield Town, BurnleyNotts County trong giai đoạn 1933-1949. Sau đó ông làm huấn luyện viên tại Sheffield Wednesday trước khi dẫn dắt Burnley rồi Sunderland, sau đó quay lại Sheffield Wednesday với vai trò huấn luyện viên trưởng, rồi thêm một lần nữa làm huấn luyện viên Sunderland trước khi sự nghiệp cầm quân của ông kết thúc bằng một vụ sa thải vào tháng 11 năm 1972, sáu tháng trước khi người kế nhiệm ông tại Roker Park là Bob Stokoe đưa đội bóng tới vinh quang Cúp FA.
  • 16 tháng 3 năm 1996 - Dennis Jennings, 85 tuổi, trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất của Birmingham City khi có lần ra sân cuối cùng cho đội bóng này vào tháng 5 năm 1950, ngay trước sinh nhật lần thứ 40, cũng là trận cuối trong tổng cộng 192 lần ra sân cho câu lạc bộ mà ông gia nhập lần đầu năm 1936, sau khi từng chơi cho Huddersfield Town và Grimsby Town.
  • 1 tháng 5 năm 1996 - Eric Houghton, 85 tuổi, dẫn dắt Aston Villa tới chức vô địch Cúp FA thứ bảy, khi đó là kỉ lục, vào năm 1957, sau khi đã phục vụ câu lạc bộ suốt hai thập kỉ với vai trò cầu thủ kể từ khi kí hợp đồng năm 1927 và ghi hơn 200 bàn trên mọi đấu trường. Ông cũng có bảy lần khoác áo đội tuyển Anh. Houghton là bác của cựu thủ môn đội tuyển Anh Chris Woods.
  • 2 tháng 5 năm 1996 - Peter Swales, 63 tuổi, người giữ chức chủ tịch Manchester City từ năm 1973 đến 1993, qua đời sau một cơn đau tim.[80]
  • 15 tháng 6 năm 1996 - Allenby Chilton, 77 tuổi, là trung vệ trong đội hình Manchester United vô địch Cúp FA năm 1948 và giải quốc gia năm 1952, có tổng cộng gần 400 trận cho câu lạc bộ trong giai đoạn 1938-1955, trước khi chuyển sang Grimsby Town làm cầu thủ kiêm huấn luyện viên sau khi mất vị trí trong đội hình của Matt Busby vào tay Mark Jones, người sau đó thiệt mạng trong thảm họa hàng không München năm 1958. Chilton có hai lần khoác áo đội tuyển Anh vào đầu thập niên 1950.

Tham khảo Bóng đá Anh mùa giải 1995-96

  1. Ltd, Vitalnetwork. "Who Is Tony Pulis? | VitalFootball.co.uk". VitalFootball.co.uk. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 12 tháng 5 năm 2017.
  2. Metcalf, Rupert (ngày 5 tháng 8 năm 1995). "Barmby moves to Boro at last". The Independent. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  3. "Cantona's transfer demand stuns United". The Independent. ngày 8 tháng 8 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  4. "1995-08-12".
  5. "1995-08-13".
  6. "1995-08-26".
  7. "1995-08-27".
  8. "1995-08-30".
  9. "1995-09-02".
  10. "1995-09-09".
  11. "1995-09-11".
  12. "1995-09-16".
  13. "1995-09-23".
  14. "1995-09-24".
  15. "1995-09-26".
  16. "1995-09-30".
  17. "1995-10-01".
  18. "1995-10-03".
  19. "1995-10-14".
  20. "1995-10-21".
  21. "League wins extra pounds 21m in FA deal". The Independent. London. 28 tháng 10 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 8 tháng 4 năm 2009. {{Chú thích báo}}: Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date= (trợ giúp)
  22. "1995-10-28".
  23. "1995-11-04".
  24. "1995-11-06".
  25. "Football League rejects FA TV offer", The Independent, 10 tháng 11 1995, Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 10 năm 2012 {{Chú thích}}: Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date= (trợ giúp)
  26. "1995-11-18".
  27. "1995-11-22".
  28. "Stephen Nicol - - details and stats". soccerbase.com. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 3 năm 2005. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  29. "1995-11-25".
  30. "Sky's "pounds 125m deal" - Sport". The Independent. London. ngày 28 tháng 11 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  31. "1995-11-27".
  32. "1995-12-02".
  33. "1995-12-03".
  34. "1995-12-09".
  35. "1995-12-10".
  36. "1995-12-16".
  37. "1995-12-23".
  38. "1995-12-26".
  39. "1995-12-27".
  40. "Shearer9.com | Blackburn Statistics | Alan Shearer hits the net". Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2011.
  41. "1996-01-01".
  42. "1996-01-13".
  43. "1996-01-14".
  44. "1996-01-22".
  45. Footymad Limited. "Manchester United FC News - United Mad". Manchesterunited-mad.co.uk. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  46. Footymad Limited. "Sunderland FC News". Sunderland-Mad. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  47. "Kung-fu kicker returns". Wilmington Morning Star. ngày 3 tháng 2 năm 1996. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2015.
  48. "Cantona back at his best: Mellowed striker sends powerful message to French team manager". New Straits Times. Reuters. ngày 5 tháng 2 năm 1996. tr. 46. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2015.
  49. "1996-02-03".
  50. "1996-02-10".
  51. "1996-02-17".
  52. "1996-02-20".
  53. "1996-02-21".
  54. "1996-02-24".
  55. "Timely boost for Forest". New Straits Times. Kuala Lumpur. ngày 4 tháng 3 năm 1996. tr. 37. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2017.
  56. "1996-03-09".
  57. "1996-03-13".
  58. "Anh 1995/96".
  59. "1996-05-05".
  60. Moore, Glenn (ngày 19 tháng 5 năm 1996). "Venables wants versatility". The Independent. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  61. "Rush moves to Leeds". The Independent. ngày 20 tháng 5 năm 1996. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  62. "Football". The Independent. ngày 20 tháng 5 năm 1996. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  63. "Football | Football Focus | Leicester's cult heroes". BBC Sport. ngày 4 tháng 3 năm 2005. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  64. Moore, Glenn (ngày 28 tháng 5 năm 1996). "Lee the victim of Venables' Catch 22". The Independent. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  65. Szreter, Adam (ngày 28 tháng 5 năm 1996). "McCarthy leaves door open for Keane's return". The Independent. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 1 tháng 12 năm 2017.
  66. "Football: Premiership gets tough with agents - Sport". The Independent. London. ngày 8 tháng 6 năm 1996. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  67. "Germany-England | UEFA EURO 1996". Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 5 năm 2013.
  68. "Rioting is blamed on media jingoism". Independent.co.uk. ngày 27 tháng 6 năm 1996. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022.
  69. Jones, Ken (ngày 1 tháng 7 năm 1996). "Vogts' triumph over adversity". The Independent. Independent Print. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2020.
  70. "Michael Brown - Manchester City FC - Football-Heroes.net". Sporting-heroes.net. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  71. "Ian Harte - Leeds United FC - Football-Heroes.net". Sporting-heroes.net. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  72. "Frank Lampard". West Ham United Statistics. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2017.
  73. "Frank Lampard Jnr - West Ham United FC - Football-Heroes.net". Sporting-heroes.net. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  74. "Rio Ferdinand - West Ham United FC - Football-Heroes.net". Sporting-heroes.net. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  75. "Alan Smith - - details and stats". soccerbase.com. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  76. "Hauge involved in Bohinen transfer - Sport". The Independent. London. ngày 11 tháng 10 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  77. "ArseWEB - news roundup w/e 16/10/95". Archive.arsenalnewsreview.co.uk. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  78. 1 2 "Jimmy Case Retires Through Injury - Sport". The Independent. London. ngày 11 tháng 11 năm 1995. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2010.
  79. "Sudden cardiac death". Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 4 năm 2010. Truy cập ngày 13 tháng 10 năm 2010.
  80. Hodgson, Derek (ngày 7 tháng 5 năm 1996). "Peter Swales: Obituary". The Independent. London. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 13 tháng 10 năm 2010.

Bản mẫu:Bóng đá nam Anh mùa giải 1995-96Bản mẫu:Bóng đá nữ Anh mùa giải 1995-96Bản mẫu:Bóng đá châu Âu (UEFA) mùa giải 1995-96Bản mẫu:Bóng đá nữ châu Âu (UEFA) mùa giải 1995-96