Bước tới nội dung

Leeds United F.C.

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Leeds United
Tập tin:Leeds United F.C. logo.svg
Tên đầy đủCâu lạc bộ bóng đá Leeds United
Biệt danhThe Whites[1]
Thành lập17 tháng 10 năm 1919; 106 năm trước (1919-10-17)
SânElland Road
Sức chứa37.645[2]
Chủ sở hữu49ers Enterprises[3]
Chủ tịch điều hànhParaag Marathe
ManagerDaniel Farke
Giải đấuGiải bóng đá Ngoại hạng Anh
2024-25Championship, thứ 1 trên 24 (thăng hạng)
Websiteleedsunited.com
Mùa giải hiện nay

Câu lạc bộ bóng đá Leeds United (tiếng Anh: Leeds United Football Club) là một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp có trụ sở tại Leeds, Tây Yorkshire, Anh. Câu lạc bộ hiện thi đấu tại Premier League, hạng đấu cao nhất của hệ thống bóng đá Anh.

Leeds United đã giành chức vô địch Giải vô địch quốc gia Anh ba lần, năm danh hiệu Second Division, một lần vô địch Cúp FA, một lần vô địch League Cup, hai lần đoạt Charity Shield và hai lần đoạt Inter-Cities Fairs Cup. Giai đoạn thành công nhất của câu lạc bộ đến dưới thời huấn luyện viên Don Revie trong thập niên 1960 và 1970, khi họ giành hai chức vô địch quốc gia, một Cúp FA, một League Cup và hai Inter-Cities Fairs Cup. Câu lạc bộ cũng từng năm lần về nhì tại Giải vô địch quốc gia Anh, ba lần về nhì ở Cúp FA, một lần về nhì ở League Cup, Charity Shield, Inter-Cities Fairs Cup, Cup Winners' CupCúp C1 châu Âu, đồng thời thua ở trận play-off quyết định quyền giữ vĩnh viễn chiếc cúp Inter-Cities Fairs Cup.

Leeds United có các mối kình địch với Manchester United và Chelsea. Màu áo truyền thống của đội là áo trắng, quần trắng và tất trắng. Biểu trưng của họ có hình White Rose of York, biểu tượng của Yorkshire.

Lịch sử

Trước Leeds United

Tập tin:Blue plaque, Salem Chapel, Leeds (19th tháng 7 năm 2014).JPG
Tấm biển xanh kỉ niệm sự ra đời của Leeds United vào năm 1919

Tiền thân của Leeds United là Leeds City, được thành lập vào năm 1904[4] và được bầu vào hệ thống giải đấu năm 1905.[4] Năm 1919, Leeds City bị Football League buộc phải giải thể,[4] do những cáo buộc về việc chi trả bất hợp pháp cho cầu thủ trong Chiến tranh thế giới thứ nhất.[4] Tại Salem Chapel vào năm 1919, Leeds United được thành lập,[5] và họ được mời tham gia Midland League, chính thức được bầu vào giải ngày 31 tháng 10 năm 1919,[6] thay thế vị trí mà đội dự bị của Leeds City để lại. Sau khi Leeds City giải thể, Yorkshire Amateurs mua sân Elland Road của họ rồi bán lại cho Leeds United với giá 250 bảng Anh.[7]

Chủ tịch Huddersfield Town là Hilton Crowther đã cho Leeds United vay 35.000 bảng Anh[6] và khoản vay này sẽ được hoàn trả khi Leeds United thăng hạng lên First Division.[6] Ông đưa cựu huấn luyện viên của Barnsley là Arthur Fairclough về nắm đội từ ngày 26 tháng 2 năm 1920, thay thế Dick Ray.[8]

1920-1960: Khởi đầu

Đội hình Leeds United đầu tiên ở đầu mùa giải 1920-21

Ngày 31 tháng 5 năm 1920, Leeds United được bầu vào Football League.[4] Leeds củng cố vị thế của mình tại Second Division và ở mùa giải 1923-24 đã giành chức vô địch, qua đó thăng hạng lên First Division.[8] Leeds không thể khẳng định mình ở hạng đấu cao nhất và xuống hạng trong mùa giải 1926-27. Sau khi xuống hạng, Fairclough từ chức, mở đường cho Dick Ray trở lại làm huấn luyện viên.[9] Trong những năm trước khi Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, Leeds hai lần xuống hạng; cả hai lần, họ đều thăng hạng trở lại ngay ở mùa giải kế tiếp.[10]

Ngày 5 tháng 3 năm 1935, Dick Ray từ chức sau 8 năm làm huấn luyện viên,[9] và được thay thế bởi Billy Hampson,[9] người tại vị trong 12 năm.[9] Ở mùa giải 1946-47 sau chiến tranh, Leeds United আবার xuống hạng với thành tích giải đấu tệ nhất trong lịch sử của mình. Sau mùa giải đó, Hampson từ chức (dù ông vẫn ở lại làm trưởng bộ phận tuyển trạch trong tám tháng) và vào tháng 4 năm 1947 được thay thế bởi Willis Edwards.[9] Năm 1948, Sam Bolton thay Ernest Pullan làm chủ tịch Leeds United. Edwards bị chuyển xuống làm trợ lý huấn luyện viên vào tháng 4 năm 1948 chỉ sau một năm nắm đội. Người thay ông là Frank Buckley.[9]

Leeds United ở lại Second Division cho tới mùa giải 1955-56, khi họ một lần nữa giành quyền thăng hạng lên First Division, với cảm hứng lớn từ John Charles. Charles khao khát thành công ở đẳng cấp cao nhất, và huấn luyện viên Raich Carter không thể thuyết phục ông rằng Leeds có thể đáp ứng tham vọng đó. Charles được bán cho Juventus với mức phí kỉ lục thế giới khi đó là 65.000 bảng Anh. Ngày 30 tháng 11 năm 1957, Gerry Francis trở thành cầu thủ da màu đầu tiên của câu lạc bộ.[11] Leeds United sau đó lại rớt xuống Second Division trong mùa giải 1959-60.[10]

1961-1974: Kỉ nguyên Don Revie

Tượng Don Revie bên ngoài Elland Road

Ngày 17 tháng 3 năm 1961, Don Revie được bổ nhiệm làm huấn luyện viên sau khi Jack Taylor từ chức.[9] Ông bắt đầu công việc trong hoàn cảnh bất lợi; câu lạc bộ “gặp khó khăn về tài chính”[12] và ở mùa giải 1961-62, chỉ một chiến thắng ở trận cuối cùng mới giúp câu lạc bộ tránh khỏi việc rớt xuống Third Division.[13] Revie áp dụng chính sách phát triển cầu thủ trẻ và đổi màu áo sang toàn trắng theo phong cách của Real Madrid,[14] và Leeds United giành quyền thăng hạng lên First Division ở mùa giải 1963-64.[10] Leeds United đứng thứ hai tại giải vô địch quốc gia theo hiệu số bàn thắng bại ở mùa giải 1964-65, đồng thời vào tới trận chung kết Cúp FA, nơi họ thua Liverpool tại Wembley sau hiệp phụ.[15] Leeds United một lần nữa về nhì tại giải vô địch quốc gia ở mùa giải 1965-66,[16] đồng thời vào tới bán kết Inter-Cities Fairs Cup, nơi họ thua chung cuộc trước đội bóng Tây Ban Nha Real Zaragoza.[17] Leeds United kết thúc ở vị trí thứ tư tại giải vô địch quốc gia trong mùa giải 1966-67, đồng thời vào tới bán kết Cúp FA, nơi họ thua Chelsea, và trận chung kết Inter-Cities Fairs Cup, nơi họ thua đội bóng Croatia Dinamo Zagreb.[18]

Leeds United gần như đã tăng gấp đôi kỉ lục chuyển nhượng của mình ở mùa giải 1967-68, khi mua trung phong Mick Jones từ Sheffield United với giá 100.000 bảng Anh.[19] Leeds United giành danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử, League Cup, với bàn thắng của Terry Cooper mang về chiến thắng trước Arsenal trong trận chung kết.[20] Leeds United đứng thứ tư tại giải vô địch quốc gia và bị Everton loại ở bán kết Cúp FA.[21][22] Họ cũng vào tới trận chung kết Inter-Cities Fairs Cup lần thứ hai liên tiếp và lần này giành cúp, đánh bại đội bóng Hungary Ferencváros sau hai lượt trận; Leeds thắng lượt đi 1-0 và một tháng sau bảo vệ lợi thế đó bằng trận hòa 0-0 tại Budapest.[23] Leeds United giành chức vô địch ở mùa giải 1968-69, sau trận hòa với đối thủ cạnh tranh Liverpool tại Anfield, nơi cổ động viên đội chủ nhà đã chúc mừng Leeds.[24] Leeds United lập một loạt kỉ lục gồm nhiều điểm nhất (67), nhiều chiến thắng nhất (27), ít thất bại nhất (2) và nhiều điểm sân nhà nhất (39); kỉ lục 34 trận bất bại của câu lạc bộ, kéo dài sang cả mùa giải tiếp theo, đến nay vẫn chưa bị phá vỡ.[25][26]

Leeds United phá kỉ lục chuyển nhượng bóng đá Anh ở mùa giải 1969-70 khi ký hợp đồng với trung phong Allan Clarke từ Leicester City với giá 165.000 bảng Anh.[27] Leeds United đặt mục tiêu giành cú ăn ba và đã tiến rất gần, nhưng cuối cùng thất bại trên cả ba mặt trận trong giai đoạn cuối mùa giải dày đặc, khi đứng nhì tại giải vô địch quốc gia sau Everton, thua trận chung kết Cúp FA trước Chelsea (sau trận đá lại), và bị loại khỏi European Cup ở bán kết bởi Celtic.[28] Leeds United và Arsenal cùng cạnh tranh chức vô địch ở mùa giải 1970-71, nhưng Arsenal mới là đội đăng quang, hơn một điểm sau khi Leeds thua West Bromwich Albion bởi một bàn thắng “việt vị” gây tranh cãi.[29] Leeds cũng bị loại khỏi Cúp FA bởi đội bóng thuộc Fourth Division là Colchester United,[30] nhưng lại tiếp tục thành công ở Inter-Cities Fairs Cup, đánh bại Juventus trong trận chung kết sau hai lượt trận.[31] Leeds United một lần nữa về nhì tại giải vô địch quốc gia trong mùa giải 1971-72, nhưng lại giành Cúp FA lần đầu tiên, khi đánh bại Arsenal trong trận chung kết.[32][33] Leeds United đứng thứ ba tại giải vô địch quốc gia, không bao giờ duy trì được cuộc đua vô địch thực sự thuyết phục ở mùa giải 1972-73, thua trận chung kết Cúp FA trước Sunderland thuộc Second Division trái với mọi dự đoán,[34][35] và vào tới trận chung kết European Cup Winners' Cup gặp AC Milan, nơi họ bị đánh bại sau một số quyết định trọng tài gây tranh cãi của Christos Michas, người sau đó bị UEFA cấm hoạt động vì dàn xếp những trận đấu khác.[36] Leeds United đứng đầu và giành chức vô địch quốc gia lần thứ hai ở mùa giải 1973-74, kết thúc mùa giải với khoảng cách năm điểm so với Liverpool đứng thứ hai.[37] Don Revie rời đi vào cuối mùa giải để trở thành huấn luyện viên đội tuyển Anh.[38]

Don Revie đã dẫn dắt Leeds United tới hai chức vô địch Football League First Division, một Cúp FA, một League Cup, hai Inter-Cities Fairs Cup, một danh hiệu Football League Second Division và một Charity Shield. Ông cũng đưa đội bóng vào thêm ba trận chung kết Cúp FA, hai trận bán kết Cúp FA, thêm một trận chung kết Inter-Cities Fairs Cup và một trận bán kết Inter-Cities Fairs Cup, một trận chung kết European Cup Winners' Cup và một trận bán kết European Cup. Leeds cũng năm lần về nhì tại Football League First Division, một lần đứng thứ ba và hai lần đứng thứ tư. Trong một cuộc khảo sát do tạp chí Total Sport thực hiện với các cây bút bóng đá, sử gia và học giả hàng đầu, Leeds của Revie được bình chọn là một trong 50 đội bóng vĩ đại nhất mọi thời đại.[39]

1974-1988: Sau thời Revie và xuống hạng

Brian Clough được bổ nhiệm làm người kế nhiệm Don Revie.[9] Đây là một quyết định gây bất ngờ, vì Clough vốn là người chỉ trích gay gắt Revie và chiến thuật của đội bóng.[40] Triều đại của Clough khởi đầu tệ hại, với thất bại ở Charity Shield trước Liverpool, trận đấu mà Billy Bremner và Kevin Keegan đều bị truất quyền thi đấu sau một vụ xô xát. Dưới thời Clough, đội bóng thi đấu nghèo nàn và ông bị sa thải chỉ sau 44 ngày.[9] Clough được thay thế bởi cựu đội trưởng đội tuyển Anh Jimmy Armfield.[9] Armfield đưa đội hình đã luống tuổi của Revie vào tới trận chung kết Cúp C1 châu Âu, nơi họ bị Bayern Munich đánh bại trong những hoàn cảnh gây tranh cãi.[41] Armfield tiếp tục tái thiết đội bóng của Revie, và dù đội không còn thống trị bóng đá Anh nữa, Leeds vẫn thường xuyên nằm trong top 10 ở các mùa giải sau đó. Ban lãnh đạo thiếu kiên nhẫn với thành công nên sa thải Armfield vào tháng 7 năm 1978,[9] thay ông bằng Jock Stein,[9] người cũng chỉ trụ lại 44 ngày trước khi rời đi để dẫn dắt đội tuyển Scotland.[9] Jimmy Adamson được bổ nhiệm thay thế[9] nhưng ông cũng không thể ngăn chặn đà sa sút, và vào tháng 10 năm 1980 đã từ chức, để Allan Clarke lên thay.[9] Clarke không thể xoay chuyển tình hình, và câu lạc bộ xuống hạng vào cuối mùa giải 1981-82. Clarke được thay bằng người đồng đội cũ Eddie Gray.[9] Một lần nữa, ban lãnh đạo thiếu kiên nhẫn với thành công nên sa thải Gray vào tháng 10 năm 1985, thay bằng người đồng đội cũ Billy Bremner.[9] Ở mùa giải 1986-87, Leeds vào tới trận chung kết play-off, nhưng thua Charlton Athletic. Leeds cũng bỏ lỡ một cơ hội lớn khác tại Cúp FA khi để thua Coventry City ở bán kết.[42]

1988-2002: Wilkinson, Graham và O'Leary

Vào tháng 10 năm 1988, khi Leeds United đứng thứ 21 tại Second Division, Bremner bị sa thải để nhường chỗ cho Howard Wilkinson.[9] Leeds tránh được việc xuống hạng trong mùa giải đó, và vào tháng 3 năm 1989 đã ký hợp đồng với Gordon Strachan từ Manchester United với giá 300.000 bảng Anh. Tiền vệ người Scotland được trao băng đội trưởng, và đã giúp Leeds giành chức vô địch Second Division trong mùa giải 1989-90 để thăng hạng trở lại First Division.[43] Leeds kết thúc ở vị trí thứ tư trong mùa giải 1990-91, và ở mùa giải 1991-92 đã trở thành nhà vô địch Anh lần thứ ba. Trong giai đoạn nghỉ giữa hai mùa giải, Leeds là một trong những thành viên sáng lập của Premier League, giải đấu sau đó trở thành hạng đấu cao nhất của bóng đá Anh. Tuy nhiên, mùa giải 1992-93 chứng kiến Leeds bị loại khỏi Champions League từ sớm, và cuối cùng chỉ đứng thứ 17 tại giải vô địch quốc gia (không thắng trận sân khách nào tại giải), qua đó chỉ vừa đủ tránh xuống hạng. Leeds dưới thời Wilkinson không thể tạo ra một thách thức ổn định nào trong cuộc đua danh hiệu, và vị thế của ông càng bị ảnh hưởng bởi màn trình diễn nghèo nàn ở trận chung kết League Cup 1996, nơi đội bóng thua Aston Villa. Leeds United chỉ có thể kết thúc ở vị trí thứ 13 trong mùa giải 1995-96, và sau thất bại 0-4 trên sân nhà trước Manchester United ở đầu mùa giải 1996-97, hợp đồng của Wilkinson bị chấm dứt.[9] Một trong những di sản của Wilkinson và huấn luyện viên đội trẻ Paul Hart là sự phát triển của học viện trẻ Leeds United, nơi đã đào tạo ra nhiều cầu thủ tài năng trong nhiều năm sau đó.[cần dẫn nguồn]

Tượng Billy Bremner bên ngoài Elland Road

Leeds United bổ nhiệm George Graham làm người kế nhiệm Wilkinson.[9] Quyết định này gây tranh cãi vì Graham trước đó từng bị The Football Association cấm hoạt động một năm do nhận các khoản thanh toán bất hợp pháp từ một người đại diện cầu thủ.[44] Graham thực hiện một số thương vụ khôn ngoan, đồng thời trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ từ đội hình trẻ từng giành cúp của Leeds. Đến cuối mùa giải 1997-98, Leeds đã giành quyền tham dự UEFA Cup mùa sau. Vào tháng 10 năm 1998, Graham rời đi để trở thành huấn luyện viên của Tottenham Hotspur, và Leeds quyết định thay thế ông bằng trợ lý huấn luyện viên David O'Leary.[9]

Dưới thời O'Leary và trợ lý Eddie Gray, Leeds không bao giờ kết thúc ngoài top 5 tại Premier League, đồng thời giành quyền tham dự cả UEFA Cup lẫn UEFA Champions League, với những hành trình tiến vào bán kết ở cả hai đấu trường cúp. Tuy nhiên, trong cùng giai đoạn đó, hình ảnh của đội bóng bị hoen ố khi các cầu thủ Jonathan Woodgate và Lee Bowyer dính líu đến một vụ việc khiến một sinh viên châu Á phải nhập viện với thương tích nghiêm trọng. Vụ án sau đó kéo dài gần hai năm mới được giải quyết; Bowyer được tuyên trắng án, còn Woodgate bị kết tội affray và phải lao động công ích. Ngoài ra, trong trận bán kết UEFA Cup mùa giải 1999-2000 gặp Galatasaray tại Istanbul, hai cổ động viên của Leeds đã bị đâm chết trước trận đấu.[45][46]

2002-2010: Khủng hoảng tài chính và sa sút

Dưới thời chủ tịch Peter Ridsdale, Leeds đã vay những khoản tiền lớn dựa trên kỳ vọng về phần doanh thu bản quyền truyền hình và tài trợ từ việc giành vé dự Champions League cũng như tiến sâu tại giải đấu này. Tuy nhiên, Leeds đã hụt suất dự Champions League trong hai mùa giải liên tiếp với cách biệt sít sao, và vì thế không có đủ nguồn thu để trả nợ. Dấu hiệu đầu tiên cho thấy đội bóng gặp rắc rối tài chính là việc bán Rio Ferdinand cho Manchester United với giá khoảng 30 triệu bảng Anh.[47] Ridsdale và O'Leary công khai bất hòa về thương vụ này, và O'Leary bị sa thải vào ngày 27 tháng 6 năm 2002,[48] rồi được thay thế bởi cựu huấn luyện viên đội tuyển Anh Terry Venables.[49] Leeds thi đấu rất tệ dưới thời Venables, và nhiều cầu thủ khác tiếp tục bị bán để trả nợ, trong đó có Jonathan Woodgate, người mà Ridsdale từng hứa với Venables là sẽ không bị bán. Căng thẳng giữa Ridsdale và Venables ngày càng gia tăng và, khi đội bóng thi đấu dưới kỳ vọng, Venables bị sa thải vào ngày 21 tháng 3 năm 2003,[50] rồi được thay bằng Peter Reid.[51] Ridsdale từ chức khỏi ban lãnh đạo Leeds và được thay bằng giám đốc không điều hành sẵn có là Giáo sư John McKenzie. Khi đó Leeds đang đối mặt nguy cơ xuống hạng, nhưng đã trụ hạng thành công ở trận áp chót của mùa giải khi đánh bại Arsenal 3-2 trên sân khách nhờ cú dứt điểm muộn của Mark Viduka.[52]

Leeds United trao cho Peter Reid một hợp đồng dài hạn vào mùa hè năm sau và mang về một số cầu thủ theo dạng cho mượn. Khởi đầu không thành công ở mùa giải 2003-04 khiến Reid bị sa thải,[53] còn Eddie Gray tiếp quản cương vị huấn luyện viên tạm quyền cho đến hết mùa giải.[54] Chuyên gia xử lý quản lý tài chính Gerald Krasner dẫn đầu một liên danh doanh nhân địa phương tiếp quản Leeds và giám sát việc bán tài sản của đội bóng, bao gồm các cầu thủ đội một và cầu thủ trẻ triển vọng còn giá trị. Leeds United xuống hạng trong mùa giải 2003-04.[55] Sau khi rớt xuống Championship, Kevin Blackwell được bổ nhiệm làm huấn luyện viên.[56] Phần lớn những cầu thủ còn lại bị bán đi hoặc được giải phóng theo dạng chuyển nhượng tự do để tiếp tục cắt giảm quỹ lương cao; Blackwell buộc phải xây dựng lại gần như toàn bộ đội hình thông qua các bản hợp đồng tự do, và Leeds United cũng buộc phải bán cả sân tập lẫn sân vận động của mình vào tháng 11 năm 2004.[57]

Cổ động viên Leeds United tại trận chung kết play-off Championship năm 2006

Ngày 21 tháng 1 năm 2005, Ken Bates mua lại đội bóng.[58] Dưới thời Blackwell, Leeds United vào tới trận chung kết play-off Championship, nhưng để thua Watford.[59] Khi đội bóng thi đấu nghèo nàn, hợp đồng của Blackwell bị chấm dứt,[60] và John Carver được thuê làm huấn luyện viên tạm quyền,[61] nhưng quãng thời gian của ông không thành công và ông bị miễn nhiệm, với Dennis Wise được bổ nhiệm thay thế vào ngày 24 tháng 10 năm 2006.[62] Wise không thể đưa đội bóng thoát khỏi khu vực xuống hạng trong phần lớn mùa giải, dù đã mang về một số cầu thủ dày dạn kinh nghiệm theo dạng cho mượn và chuyển nhượng tự do ngắn hạn. Khi việc xuống hạng gần như không thể tránh khỏi, Leeds bước vào administration vào ngày 4 tháng 5 năm 2007, qua đó bị trừ 10 điểm theo quy định của giải đấu và chính thức rơi xuống hạng đấu thứ ba của bóng đá Anh;[63] trước đó, đội bóng chưa bao giờ thi đấu ở hạng thấp hơn hạng nhì.

Ngày 3 tháng 7 năm 2007, HM Revenue and Customs (HMRC) đệ đơn thách thức pháp lý đối với Thỏa thuận tự nguyện với chủ nợ (CVA) của Leeds.[64] Theo quy định của giải đấu, nếu đội bóng vẫn còn trong tình trạng quản trị đặc biệt khi mùa giải kế tiếp bắt đầu, Leeds sẽ bị Football League ngăn không cho khởi tranh mùa giải.[65] Sau động thái của HMRC, đội bóng được KPMG đưa ra bán,[66] và một lần nữa đề nghị của Ken Bates được chấp nhận.[67] Cuối cùng giải đấu chấp thuận điều này theo “quy tắc hoàn cảnh đặc biệt”, nhưng vẫn áp dụng mức phạt trừ 15 điểm do đội bóng không thể thoát khỏi tình trạng quản trị đặc biệt bằng một CVA, đúng như quy định của Football League yêu cầu.[68] Vào ngày 31 tháng 8 năm 2007, HMRC quyết định không tiếp tục theo đuổi vụ thách thức pháp lý nữa.[69] Wise và trợ lý Gus Poyet đưa Leeds vào nhóm có suất play-off, nhưng rồi Poyet rời sang Tottenham, còn Wise cũng thôi việc để nhận một vị trí tại Newcastle United.[70] Wise được thay bằng cựu đội trưởng câu lạc bộ Gary McAllister.[71] Leeds sau đó giành được suất vào trận chung kết play-off, nhưng để thua Doncaster Rovers.[72] McAllister bị sa thải sau chuỗi năm thất bại liên tiếp vào ngày 21 tháng 12 năm 2008.[73] McAllister được thay bằng Simon Grayson,[74] người đã từ chức cương vị huấn luyện viên của Blackpool để nhận công việc này. Dưới thời Grayson, Leeds một lần nữa lọt vào play-off, nhưng bị Millwall loại sau hai lượt trận ở vòng bán kết.[75] Trong mùa giải 2009-10, Leeds United có khởi đầu mùa giải tốt nhất trong lịch sử của mình, và tạo ra một cú sốc lớn ở vòng Ba Cúp FA khi đánh bại Manchester United tại Old Trafford.[76] Sau hành trình ấn tượng ở Cúp FA, phong độ tại giải vô địch quốc gia của Leeds sa sút; tuy nhiên, đội bóng đã lấy lại tinh thần và thắng trận cuối cùng của mùa giải để xác nhận thăng hạng lên Championship với tư cách á quân sau Norwich City.[77]

2010-2020: Trở lại Championship

Leeds United trải qua phần lớn mùa giải đầu tiên sau khi trở lại Championship trong nhóm có suất play-off, nhưng cuối cùng kết thúc ở vị trí thứ bảy, chỉ lỡ suất play-off một cách sít sao.[78] Vào tháng 5 năm 2011, có thông báo rằng chủ tịch Ken Bates đã mua lại câu lạc bộ.[79] Trước trận gặp Middlesbrough, khoảng 300 cổ động viên Leeds đã biểu tình về điều mà họ xem là sự thiếu đầu tư cho đội hình thi đấu, và Bates đáp lại bằng cách gọi những người biểu tình là “morons”.[80] Dù đã đưa đội bóng thăng hạng lên Championship, Grayson bị sa thải vào ngày 1 tháng 2 năm 2012 sau khi không thể duy trì một cuộc đua ổn định cho mục tiêu thăng hạng lên Premier League.[81] Neil Warnock được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của câu lạc bộ,[9] với hợp đồng ban đầu kéo dài đến hết mùa giải kế tiếp.[82]

Leeds United xếp hàng trước trận gặp Millwall vào tháng 8 năm 2014

Ngày 21 tháng 11 năm 2012, quỹ đầu tư tư nhân GFH Capital có trụ sở tại Trung Đông hoàn tất một thương vụ tiếp quản kéo dài đối với Leeds United, qua đó nắm 100% cổ phần của câu lạc bộ. Đồng thời cũng có thông báo rằng Ken Bates sẽ tiếp tục giữ chức chủ tịch đến hết mùa giải, trước khi trở thành chủ tịch danh dự của câu lạc bộ.[83] Thương vụ tiếp quản được hoàn tất chính thức vào ngày 21 tháng 12 năm 2012.[84] Dù đội bóng tiến vào tứ kết League Cup và vòng Năm Cúp FA (dù cả hai hành trình đều kết thúc bằng những thất bại nặng nề với cách biệt năm bàn trước Chelsea và Manchester City), phong độ của Leeds tại giải vô địch quốc gia nhìn chung chỉ ở mức trung bình, và đội bóng chưa bao giờ thực sự tạo được thách thức cho các vị trí play-off. Ngày 1 tháng 4 năm 2013, Warnock từ chức huấn luyện viên.[85] Brian McDermott thay thế Warnock,[86] và đội bóng thắng ba trong năm trận cuối cùng của mùa giải, đủ để tránh xuống hạng. Ngày 26 tháng 7 năm 2013, Ken Bates rời chức chủ tịch, và cuối cùng cũng rời câu lạc bộ hoàn toàn sau một tranh chấp liên quan đến chi phí.[87]

Ngày 7 tháng 1 năm 2014, Sport Capital tiến rất gần đến việc hoàn tất một giao dịch với GFH Capital, theo đó họ sẽ nắm 75% cổ phần của doanh nghiệp.[88] Ngày 30 tháng 1, thương vụ tiếp quản của Sport Capital sụp đổ do thiếu “hỗ trợ tài chính”. Haigh ra thông báo thừa nhận rằng họ không thể hoàn tất thương vụ dù hai tháng trước đã đồng ý mua 75% cổ phần của câu lạc bộ từ chủ sở hữu Gulf Finance House. Haigh cho biết ông và Sport Capital đã “bơm những khoản tiền đáng kể vào câu lạc bộ để đảm bảo khả năng tồn tại”, nhưng trước đó trong tuần, thành viên khác trong liên danh là Andrew Flowers, giám đốc điều hành của nhà tài trợ áo đấu Enterprise Insurance của Leeds, tuyên bố GFH đã “vi phạm cam kết với chúng tôi” sau khi mời một đề nghị cạnh tranh từ Massimo Cellino, chủ tịch của đội bóng Serie ACagliari Calcio.[89] Thông báo của Haigh viết:

As fans know, we signed a share acquisition agreement with GFH Capital at the end of last year. This meant, I believed, that we were in a position to move things forward and complete the transaction in time for the January transfer window. ... Unfortunately, however, some of the consortium's backers ultimately didn't feel able to deliver the financial backing we had hoped was agreed to take the club forward.[90]

Ngày 31 tháng 1 năm 2014, trong những hoàn cảnh gây tranh cãi, có thông tin cho rằng huấn luyện viên Brian McDermott đã bị miễn nhiệm khỏi vị trí huấn luyện viên của câu lạc bộ sau một chuỗi kết quả nghèo nàn, trong lúc những tranh cãi xoay quanh câu lạc bộ vẫn chưa được giải quyết.[91] Ross McCormack bày tỏ sự ủng hộ đối với vị huấn luyện viên cũ.[92] Đến ngày 3 tháng 2, BBC đưa tin rằng McDermott đã nhận được cuộc gọi từ một luật sư đại diện cho Massimo Cellino và “được thông báo rằng ông đã bị miễn nhiệm”. Tuy nhiên, Cellino khi đó vẫn chưa sở hữu câu lạc bộ, vì Football League chưa phê chuẩn việc mua lại, nên cả ông lẫn luật sư của ông đều không thể sa thải huấn luyện viên. Vì vậy, McDermott vẫn tiếp tục ở lại vị trí của mình.[93] Ngày 7 tháng 2, Leeds thông báo rằng họ đã trao đổi hợp đồng về việc bán câu lạc bộ cho liên danh gia đình Cellino là Eleonora Sport Ltd. Thương vụ này giúp gia đình Cellino nắm 75% quyền sở hữu câu lạc bộ, với điều kiện phải được Football League phê duyệt.[94] Ngày 23 tháng 3, ban lãnh đạo Football League nhất trí quyết định rằng việc Cellino bị kết án bởi một tòa án Ý đồng nghĩa với việc ông không vượt qua bài kiểm tra dành cho chủ sở hữu và giám đốc, do đó không thể tiếp quản câu lạc bộ.[95] Trong bối cảnh thương vụ tiếp quản của Cellino diễn ra, Leeds trải qua nửa sau mùa giải rất tệ, rơi từ nhóm có suất play-off xuống sát khu vực xuống hạng. Cuối cùng, phong độ yếu kém của các đội xếp dưới khiến Leeds chưa bao giờ thực sự đối mặt nguy cơ xuống hạng nghiêm trọng, và một chuỗi chiến thắng muộn đã bảo đảm suất trụ hạng từ khá lâu trước khi mùa giải kết thúc. Tuy nhiên, McDermott từ chức huấn luyện viên vào ngày 30 tháng 5 năm 2014.[96]

Ngày 5 tháng 4 năm 2014, Cellino thắng kháng cáo trước cố vấn pháp lý độc lập QC Tim Kerr để được tiếp quản câu lạc bộ.[97] Thương vụ tiếp quản được hoàn tất vào ngày 10 tháng 4, khi công ty Eleonora Sport Limited của Cellino mua 75% cổ phần của câu lạc bộ.[98] Dave Hockaday bất ngờ được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng, với Junior Lewis được thuê làm trợ lý,[99] nhưng cả hai bị sa thải chỉ hai tháng sau đó.[100] Darko Milanič được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng vào ngày 21 tháng 9 năm 2014,[101] trở thành huấn luyện viên đầu tiên của câu lạc bộ đến từ bên ngoài quần đảo Anh và là huấn luyện viên người Slovenia đầu tiên trong bóng đá Anh, nhưng ông rời câu lạc bộ ngay trong tháng sau đó.[102] Neil Redfearn được xác nhận là người thay thế vào ngày 1 tháng 11 năm 2014.[103] Ngày 1 tháng 12 năm 2014, Cellino bị Football League truất quyền sau khi cơ quan này thu thập được các tài liệu từ một tòa án Ý, nơi ông bị kết tội trốn thuế.[104] Cellino bị cấm điều hành câu lạc bộ cho đến ngày 10 tháng 4 năm 2015, và vào ngày 24 tháng 2 năm 2015, ông thông báo sẽ không quay lại câu lạc bộ sau khi án cấm kết thúc.[105] Neil Redfearn được thay bằng Uwe Rösler vào ngày 20 tháng 5 năm 2015,[106][107] nhưng თავად ông cũng bị thay bởi Steve Evans chỉ sau vài tháng tại vị.[108]

Ngày 30 tháng 10 năm 2015, Cellino đạt được thỏa thuận nguyên tắc với Leeds Fans Utd về việc bán cổ phần chi phối tại câu lạc bộ.[109][110] Khi được yêu cầu cam kết pháp lý về một giai đoạn độc quyền để quá trình due diligence có thể bắt đầu, ông đã nuốt lời.[111] Ngày 2 tháng 6 năm 2016, Garry Monk được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng mới của câu lạc bộ, thay cho Steve Evans.[112][113] Ngày 4 tháng 1 năm 2017, doanh nhân người Ý Andrea Radrizzani mua 50% cổ phần của câu lạc bộ từ Massimo Cellino.[114] Leeds United suýt giành được suất play-off, khi đã nằm trong nhóm play-off suốt phần lớn mùa giải trước khi chuỗi phong độ kém trong bốn trận cuối cùng khiến đội bóng rơi xuống vị trí thứ bảy,[115] đồng thời cũng bị đội bóng thuộc National LeagueSutton United loại khỏi Cúp FA.[116]

Ngày 23 tháng 5 năm 2017, Radrizzani thông báo mua lại 100% Leeds United, mua nốt 50% cổ phần còn lại từ đồng chủ sở hữu Massimo Cellino, qua đó trở thành chủ sở hữu toàn phần của câu lạc bộ.[117] Garry Monk từ chức huấn luyện viên trưởng hai ngày sau thương vụ tiếp quản, sau một mùa giải dẫn dắt đội bóng tới vị trí thứ bảy.[118] Ngày 15 tháng 6 năm 2017, cựu tuyển thủ Tây Ban Nha Thomas Christiansen được công bố là huấn luyện viên trưởng mới.[119] Sau đó, Radrizzani đưa Leeds United Women trở lại quyền sở hữu của Leeds United.[120] Đồng thời, Radrizzani hoàn tất việc mua lại Elland Road từ công ty Teak Commercial Limited của Jacob Adler với giá 20 triệu bảng Anh, thông qua công ty riêng Greenfield Investment Pte Ltd.[121] Thomas Christiansen bị sa thải[122] và được thay bằng huấn luyện viên của Barnsley là Paul Heckingbottom vào ngày 6 tháng 2 năm 2018.[123] Vào tháng 5 năm 2018, 49ers Enterprises, nhánh kinh doanh của San Francisco 49ers, đã mua cổ phần của câu lạc bộ để trở thành nhà đầu tư thiểu số.[124]

Ngày 1 tháng 6 năm 2018, Heckingbottom bị sa thải sau bốn tháng tại vị[125] và được thay thế bởi Marcelo Bielsa.[126] Mùa giải đầu tiên của Bielsa chứng kiến Leeds khởi đầu rất ấn tượng và phần lớn thời gian nằm trong top 2 cùng Norwich City, trên đường hướng tới suất thăng hạng trực tiếp lên Premier League. Tuy nhiên, phong độ kém ở giai đoạn cuối mùa giải khiến đội bóng đánh mất suất thăng hạng trực tiếp vào tay Sheffield United.[127] Leeds United bước vào vòng play-off gặp Derby County; dù thắng lượt đi 1-0, cuối cùng đội bóng vẫn thua 4-3 chung cuộc, qua đó phải ở lại Championship thêm một mùa giải nữa.[128]

2020-nay: Thăng hạng và xuống hạng

Vào ngày 17 tháng 7 năm 2020, sau mười sáu năm vắng mặt khỏi Premier League, Leeds giành quyền thăng hạng trở lại hạng đấu cao nhất sau thất bại của West Bromwich Albion trước Huddersfield Town.[129] Chiến thắng của Stoke City trước Brentford vào ngày hôm sau xác nhận Leeds sẽ thăng hạng với tư cách nhà vô địch Championship.[130] Leeds nằm trong top hai trong phần lớn mùa giải và chưa từng rơi thấp hơn vị trí thứ năm trên bảng xếp hạng, trước khi kết thúc mùa giải với khoảng cách hơn West Brom đứng thứ hai tới mười điểm.[129]

Mùa giải đầu tiên sau khi trở lại Premier League chứng kiến câu lạc bộ kết thúc ở nửa trên bảng xếp hạng, với số điểm cao nhất của một đội mới thăng hạng kể từ Ipswich Town hai thập niên trước đó.[131] Tuy nhiên, mùa giải tiếp theo không thành công như vậy, và sau một chuỗi kết quả nghèo nàn, Bielsa bị câu lạc bộ sa thải vào tháng 2 năm 2022.[132] Jesse Marsch được bổ nhiệm làm người thay thế Bielsa, và ông đã dẫn dắt đội bóng trụ hạng thành công ở vòng đấu cuối cùng của mùa giải.[133] Marsch bị câu lạc bộ sa thải vào tháng 2 năm 2023,[134] và được thay thế bởi Javi Gracia.[135] Gracia bị sa thải vào ngày 3 tháng 5 năm 2023,[9] sau khi chỉ thắng ba trong mười hai trận cầm quân, và được thay thế bởi Sam Allardyce,[9] với hi vọng ông có thể giúp đội bóng tránh xuống hạng trong mùa giải thứ hai liên tiếp.[136] Tuy nhiên, ông không thể ngăn được việc xuống hạng khi Leeds rơi trở lại Championship ở vòng đấu cuối cùng của mùa giải.[137]

Sau khi Allardyce rời câu lạc bộ sau khi xuống hạng,[9] Daniel Farke được bổ nhiệm làm huấn luyện viên vào ngày 4 tháng 7 năm 2023.[9] Farke trước đó đã hai lần vô địch Championship cùng Norwich City.[138][139] Vào ngày 18 tháng 7, 49ers Enterprises, khi đó sở hữu 44% cổ phần của câu lạc bộ, đã đạt thỏa thuận với Radrizzani để mua nốt 56% còn lại trong một thương vụ tiếp quản hoàn toàn.[140] Leeds lỡ cơ hội thăng hạng trong mùa giải đầu tiên trở lại Championship sau khi thua trận chung kết play-off trước Southampton.[141] Dù ghi nhận khoản lỗ trước thuế 60,8 triệu bảng Anh, câu lạc bộ vẫn đạt doanh thu thương mại 43,2 triệu bảng trong mùa giải 2023-24, mức cao nhất từng được ghi nhận tại Championship và vượt qua kỉ lục 33,8 triệu bảng của chính câu lạc bộ ở mùa giải 2019-20.[142]

Sau khởi đầu chậm chạp ở mùa giải 2024-25, Leeds vươn lên vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng vào ngày 18 tháng 10 khi đánh bại Sheffield United 2-0 tại Elland Road.[143] Họ không rời khỏi top 3 thêm lần nào nữa trong mùa giải đó; khi Sunderland, đội dẫn đầu ở giai đoạn đầu, hụt hơi, cuộc đua thăng hạng phát triển thành cuộc cạnh tranh tay ba với Sheffield United và Burnley. Sau thất bại trước Blackburn Rovers vào cuối tháng 11, Leeds trải qua chuỗi ba tháng bất bại, trong đó có các chiến thắng trước hai kình địch Sheffield United và Sunderland, cũng như trận thắng 7-0 trước Cardiff City tại Elland Road.[144] Tuy nhiên, chỉ một chiến thắng trong năm trận đấu diễn ra trong tháng 3 khiến Leeds tạm thời rơi xuống vị trí thứ ba, trước khi chuỗi ba chiến thắng, cộng với ba thất bại bất ngờ của Sheffield United, đưa họ tới rất gần suất thăng hạng. Vào ngày 21 tháng 4, Leeds đánh bại Stoke City 6-0 tại Elland Road, trước khi Burnley thắng Sheffield United ở trận đấu muộn hơn, đồng nghĩa với việc cả hai đội đều giành quyền thăng hạng trực tiếp.[145] Chiến thắng muộn trên sân của Plymouth Argyle ở vòng cuối cùng của mùa giải xác nhận Leeds là nhà vô địch Championship.[146]

Màu sắc

Bộ trang phục đầu tiên của Leeds United được lấy cảm hứng từ áo sọc xanh trắng, quần trắng và tất xanh đậm có viền gập xanh trắng của Huddersfield Town,[147][148] bởi chủ tịch Huddersfield là Hilton Crowther đang tìm cách sáp nhập hai câu lạc bộ.[148] Leeds United từ bỏ kiểu sọc xanh trắng để chuyển sang áo chia đôi màu xanh và vàng trong mùa giải 1934-35, kèm theo huy hiệu thành phố; quần màu trắng và tất màu xanh với phần đầu tất màu vàng.[148] Leeds United chuyển sang áo màu vàng sẫm với tay áo và cổ áo màu xanh, quần trắng và tất đen, xanh và vàng có sọc vòng ở mùa giải 1948-49.[148] Quần đen thay thế quần trắng vào tháng 8 năm 1950 vì lí do dễ quan sát hơn.[148] Ở mùa giải 1955-56, đội bóng tiếp tục thay đổi sang áo xanh hoàng gia với cổ áo màu vàng, quần trắng và tất xanh vàng có sọc vòng, một bộ trang phục gợi lại kiểu áo mà Leeds City từng mặc ban đầu.[148] Ở mùa giải 1961-62, bộ trang phục toàn trắng đơn giản được giới thiệu.[148]

Huy hiệu

Huy hiệu đầu tiên của Leeds United xuất hiện vào năm 1934. Giống như Leeds City trước đó, câu lạc bộ sử dụng huy hiệu thành phố Leeds, và biểu tượng này hiện diện trên trang phục dưới nhiều dạng khác nhau cho tới năm 1961.[149] Trong nhiều mùa giải sau mùa giải 1961-62, khi bộ trang phục toàn trắng thay thế màu xanh và vàng, áo đấu hoàn toàn không có huy hiệu.[150] Huy hiệu con cú đậu được thêm vào áo đấu vào năm 1964.[148] Thiết kế này gây bất ngờ, do Revie vốn mê tín về biểu tượng các loài chim. Hình con cú bắt nguồn từ ba con cú xuất hiện trên huy hiệu thành phố, mà bản thân chúng lại được lấy từ huy hiệu của Ngài John Savile, alderman đầu tiên của Leeds. Con cú thường có màu xanh hải quân, nhưng đã được đổi sang màu vàng cho trận Chung kết League Cup 1968.[149]

Từ năm 1971 đến năm 1973, Leeds sử dụng dòng chữ “LUFC” chạy dọc xuống giữa huy hiệu hiện tại, dù được đặt theo đường chéo chứ không thẳng đứng như ngày nay.[148] Dòng chữ này xuất hiện trở lại trên bộ trang phục Asics phong cách hoài cổ ở mùa giải 1995-96. Năm 1973, hình ảnh mang đậm phong cách thập niên 1970 được thể hiện qua huy hiệu “Smiley” mang tính biểu tượng, tạo thành từ các chữ cái L và U viết theo kiểu bong bóng.[148] Sở thích với các chi tiết mang tính trình diễn của Revie đi trước thời đại nhiều năm, và được thực hiện với mục đích rõ ràng là giúp câu lạc bộ được công chúng ngoài West Yorkshire đón nhận.[148] Năm 1976, một phiên bản phản chiếu của huy hiệu được sử dụng với màu sắc đảo ngược để ý tưởng “LU” dễ nhận ra hơn. Huy hiệu này bị bỏ ở mùa giải kế tiếp và được thay bằng một thiết kế mới đặt huy hiệu Smiley (bản gốc) bên trong một hình tròn có tên câu lạc bộ bao quanh.[149] Năm 1980, một huy hiệu mới xuất hiện, tương tự huy hiệu của mùa giải trước, ngoại trừ việc tên câu lạc bộ giờ bao quanh một con công cách điệu (ám chỉ biệt danh của câu lạc bộ là “The Peacocks”).[148]

Năm 1984, một huy hiệu khác được giới thiệu và được sử dụng cho tới năm 1998.[149] Huy hiệu đặc trưng với hoa hồng và quả bóng sử dụng các màu truyền thống xanh, vàng và trắng, đồng thời kết hợp White Rose of York, tên câu lạc bộ, và một quả bóng đá (một truncated icosahedron tương tự Adidas Telstar, nhưng mang màu sắc của Leeds) ở phần trung tâm.[149] Năm 1998, biểu trưng của câu lạc bộ được thay thế bằng một thiết kế hình khiên mang phong cách “châu Âu” hơn. Tấm khiên vẫn giữ bông hồng trắng cùng các màu xanh, vàng và trắng, với chữ “LUFC” được viết theo chiều dọc ở giữa.[151] Năm 1999, huy hiệu được điều chỉnh nhẹ khi quả bóng từ huy hiệu năm 1984 được thêm vào giữa bông hồng trắng.[149]

Sân vận động

Elland Road, 2013

Sân nhà của Leeds United kể từ khi thành lập là Elland Road, nằm tại Beeston, Leeds, West Yorkshire, Anh; đây là sân vận động bóng đá lớn thứ 14 tại Anh và trước đó từng được đội tiền thân Leeds City sử dụng trước khi đội bóng này giải thể.[152] Leeds City Council cho phép họ thuê sân cho tới khi họ đủ khả năng mua lại. Ngoại trừ các giai đoạn từ thập niên 1960 đến năm 1983, và từ năm 1997 đến năm 2004, chính quyền địa phương là chủ sở hữu của sân vận động.[153] Tuy nhiên, sân đã được câu lạc bộ bán đi vào tháng 10 năm 2004, theo một thỏa thuận bán rồi thuê lại لمدة 25 năm, đồng thời có kèm điều khoản mua lại vì mục đích thương mại khi tình hình tài chính của câu lạc bộ được cải thiện đủ mức.[154]

Ban đầu, sân là sân nhà của Holbeck Rugby Club, đội chơi tại Northern Rugby Union, tiền thân của Rugby Football League.[155] Một trong những biệt danh đầu tiên của Leeds, The Peacocks, bắt nguồn từ tên gọi ban đầu của Elland Road The Old Peacock Ground. Sân được những chủ sở hữu đầu tiên là Bentley's Brewery đặt tên theo quán rượu The Old Peacock, nơi vẫn nằm đối diện địa điểm này.[156] Leeds City mới thành lập đồng ý thuê rồi sau đó sở hữu Elland Road. Sau khi họ giải thể, sân được bán cho Leeds United.[156] Đợt cải tạo lớn nhất và cũng là gần đây nhất của Elland Road là việc phá bỏ khán đài Lowfields Road cũ để xây dựng một khán đài phía Đông mới hai tầng với 17.000 chỗ ngồi. Công trình này được hoàn thành cho mùa giải 1993-94 và vào thời điểm đó là khán đài cantilever lớn nhất thế giới. Về sau, Elland Road trở thành sân vận động toàn ghế ngồi, với gần 7.000 ghế thay thế khu khán đài đứng ở khu Kop, theo chỉ đạo của Taylor Report.

Cổ động viên

Năm 2003, Peter Reid bình luận về sự ủng hộ tại Elland Road sau khi bị miễn nhiệm khỏi vị trí huấn luyện viên, nói rằng: “Trong 30 năm, tôi chưa từng thấy sự cổ vũ nào như ở trận Leeds gặp Arsenal cách đây vài tuần. Các cổ động viên Leeds thật tuyệt vời.”[157] Hai cựu huấn luyện viên khác của Leeds cũng từng dành nhiều lời khen cho người hâm mộ của câu lạc bộ; Kevin Blackwell nói rằng “các cổ động viên sẽ theo họ tới mọi nơi” và David O'Leary nhận xét rằng “Có một lượng người hâm mộ vô cùng đông đảo và họ vẫn luôn ở bên câu lạc bộ.”[158]

Cổ động viên Leeds United nổi tiếng với việc hát ca khúc biểu tượng "Marching On Together" trước và trong các trận đấu. Những bài hát đáng chú ý khác mà người hâm mộ Leeds hát trong trận đấu gồm có “We Are The Champions, Champions of Europe” (thường được biết đến với tên WACCOE), nhắc đến trận Chung kết Cúp C1 châu Âu năm 1975 mà Leeds thua vì những quyết định trọng tài đáng ngờ. Các vụ bạo loạn của cổ động viên Leeds trong trận đấu đó đã khiến UEFA cấm câu lạc bộ tham dự cúp châu Âu trong bốn năm, dù sau đó án phạt được giảm xuống còn hai năm sau kháng cáo.[159] Những người ủng hộ cũng có kiểu chào riêng của mình.[160]

Một nhóm cổ động viên LGBT có tên Marching Out Together được thành lập năm 2017 và có đại diện trong Nhóm Tư vấn Cổ động viên của câu lạc bộ.[161] Ngoài ra còn có một nhóm dành cho cổ động viên Sikh có tên Punjabi Whites.[162] Tổ chức Người khuyết tật Leeds United (LUDO) được thành lập vào năm 1992.[163] Giữa những người hâm mộ còn có một nhóm hooligan nổi tiếng mang tên Leeds United Service Crew.[164]

Kình địch

Kình địch lớn nhất của Leeds United nhìn chung được xem là Manchester United.[165] Là hai thành phố lớn nhất trong các hạt lịch sử YorkshireLancashire, sự thù địch giữa hai vùng có từ thời Wars of the Roses, dù những căng thẳng gần đây hơn giữa hai câu lạc bộ bóng đá bắt đầu từ thập niên 1960 và gắn với hai huấn luyện viên huyền thoại Don Revie và Matt Busby.[166]Mối kình địch này được mô tả là một trong những mối kình địch dữ dội nhất của bóng đá thế giới, và là dữ dội cũng như khó lí giải nhất tại Anh.[167] Alex Ferguson mô tả Elland Road là “thù địch” và “đáng sợ”, đồng thời cho rằng mức độ căng thẳng của các trận đấu giữa hai đội còn vượt cả những trận gặp Liverpool.[168] Hai câu lạc bộ từng cạnh tranh các chức vô địch quốc gia và cúp trong thập niên 1960, 1970, 1990 và đầu những năm 2000; trong khi những cầu thủ như Johnny Giles, Gordon Strachan và Eric Cantona đều đã gặt hái thành công lớn sau khi chuyển giữa hai đội.[169]

Kình địch thứ hai của Leeds United thường được xem là Chelsea,[165] phần lớn bắt nguồn từ trận Chung kết Cúp FA 1970.[170] Hai câu lạc bộ từng cạnh tranh ở nhóm đầu Premier League vào cuối thập niên 1990 và đầu những năm 2000, và các trận đấu giữa họ thường rất căng thẳng.[171][172] Dù sự kình địch này lắng xuống sau khi Leeds xuống hạng, những nhân vật gây tranh cãi như Ken Bates và Dennis Wise – đều có mối liên hệ lâu dài với Chelsea – đã điều hành câu lạc bộ trong giai đoạn Leeds rớt xuống League One năm 2007 và sau đó bước vào tình trạng quản trị đặc biệt, khiến sự thù địch tiếp tục kéo dài.[173][174]

Leeds United cũng có mối căm ghét sâu sắc với đội bóng Thổ Nhĩ Kỳ Galatasaray sau cái chết của hai cổ động viên vào đêm trước trận bán kết UEFA Cup tại Istanbul vào tháng 4 năm 2000.[175] Trong trận đấu, cổ động viên Galatasaray đã chế giễu những cái chết đó, trong khi đội bóng của họ từ chối đeo băng tay đen.[176] Chủ tịch khi đó là Peter Ridsdale cáo buộc câu lạc bộ này “thiếu những chuẩn mực tối thiểu của sự tử tế”.[175]

Âm nhạc

"Leeds United" là một đĩa đơn được phát hành vào tháng 4 năm 1972 để trùng với việc đội bóng vào tới Chung kết Cúp FA 1972, do Les Reed và Barry Mason sáng tác, với phần giọng hát do chính đội bóng thể hiện. Ca khúc này có mặt trên UK Singles Chart trong gần ba tháng và đạt vị trí cao nhất là hạng 10.[177] Mặt B là "Leeds! Leeds! Leeds!" (thường được biết đến với tên Marching On Together), từ đó đã trở thành bài hát truyền thống của câu lạc bộ và thường xuyên được các cổ động viên hát lên.[178]

Kỉ lục

Biểu đồ thành tích theo từng năm của Leeds United trong hệ thống bóng đá Anh.

Jack Charlton đang giữ kỉ lục về số lần ra sân nhiều nhất cho câu lạc bộ, với 773 lần ra sân cho đội một trong giai đoạn từ năm 1952 đến năm 1973.[179] Peter Lorimer là chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử câu lạc bộ, với 238 bàn qua hai giai đoạn thi đấu.[179] John Charles là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho câu lạc bộ trong một mùa giải, với 43 bàn ở mùa giải 1953-54.[179] Lucas Radebe là tuyển thủ quốc tế khoác áo đội tuyển quốc gia nhiều nhất khi còn thuộc biên chế câu lạc bộ, với 69 lần ra sân cho Nam Phi.[179]

Kỉ lục khán giả sân nhà của Leeds United là 57.892 người trong trận gặp Sunderland vào ngày 15 tháng 3 năm 1967.[179] Kỉ lục khán giả tại giải vô địch quốc gia của họ là 56.796 người trong trận gặp Arsenal vào ngày 27 tháng 12 năm 1932.[180] Đó là thời điểm trước khi sân vận động của họ trở thành sân toàn ghế ngồi; mức khán giả cao nhất trong thời kì hiện đại là 40.287 người trong trận gặp Newcastle United vào ngày 22 tháng 12 năm 2001.[179]

Thứ hạng cao nhất của Leeds United tại giải vô địch quốc gia là vị trí thứ nhất ở First Division trong các mùa giải 1968-69, 1973-74 và 1991-92. Thứ hạng thấp nhất của họ là vị trí thứ năm tại League One trong mùa giải 2007-08, khi họ kết thúc mùa giải bằng thất bại trước Doncaster Rovers trong trận chung kết play-off. Đây là mùa giải đầu tiên trong lịch sử họ thi đấu ở hạng ba của bóng đá Anh.[181]

Chuỗi bất bại dài nhất của Leeds United tại giải vô địch quốc gia kéo dài từ ngày 19 tháng 10 năm 1968 đến ngày 30 tháng 8 năm 1969, khi họ bất bại trong ba mươi bốn trận trên đường giành chức vô địch First Division.[182][179] Chuỗi thắng liên tiếp dài nhất của họ tại giải vô địch quốc gia là chín trận, đạt được trong giai đoạn từ ngày 26 tháng 9 năm 1931 đến ngày 21 tháng 11 năm 1931 (ở Second Division)[183] và một lần nữa từ ngày 1 tháng 1 đến ngày 23 tháng 2 năm 2024 (ở Championship).[184]

Cầu thủ

Đội hình đội một

Tính đến 15 tháng 1 năm 2026[185]

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

SốVT Quốc giaCầu thủ
1TMBrasilLucas Perri
2HVAnhJayden Bogle
3HVThụy ĐiểnGabriel Gudmundsson
4TVWalesEthan Ampadu (đội trưởng)
5HVHà LanPascal Struijk
6HVWalesJoe Rodon
7TVWalesDaniel James
8TVAnhSean Longstaff
9AnhDominic Calvert-Lewin
10SurinameJoël Piroe
11TVHoa KỳBrenden Aaronson
14ĐứcLukas Nmecha
15HVSloveniaJaka Bijol
SốVT Quốc giaCầu thủ
16TMPhápIllan Meslier
18TVĐứcAnton Stach
19Thụy SĩNoah Okafor
21TMAnhAlex Cairns
22TVNhật BảnAo Tanaka
23HVBỉSebastiaan Bornauw
24HVAnhJames Justin
25HVAnhSam Byram
26TMWalesKarl Darlow
29ÝWilfried Gnonto
40TVArgentinaFacundo Buonanotte (mượn từ Brighton & Hove Albion)
44TVBulgariaIlia Gruev

Cho mượn

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

SốVT Quốc giaCầu thủ
Tây Ban NhaMateo Joseph (cho Mallorca mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)
17BỉLargie Ramazani (cho Valencia mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)
20TVAnhJack Harrison (cho Fiorentina mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)
30AnhJoe Gelhardt (cho Hull City mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)
33HVThụy SĩIsaac Schmidt (cho Werder Bremen mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)
39HVÁoMaximilian Wöber (cho Werder Bremen mượn đến ngày 30 tháng 6 năm 2026)

Đội U-21 và học viện

Ban điều hành

Ban huấn luyện đội một

Chức vụNhân sự
Huấn luyện viên đội mộtDaniel Farke[186]
Trợ lí huấn luyện viên đội mộtEddie Riemer[186]
Huấn luyện viên đội mộtChristopher John[186]
Huấn luyện viên thể lựcChris Domogalla[186]
Huấn luyện viên thủ mônEd Wootten[187]
Phụ trách cầu thủ cho mượnAndrew Taylor[188]

Bộ phận y tế

Chức vụNhân sự
Trưởng bộ phận y học thể thaoHenry McStay[189]
Chuyên viên vật lí trị liệu chính của đội mộtDaryl Carter
Huấn luyện viên phục hồi và thể lựcRubén Crespo[190]
Chuyên gia khoa học thể thaoTom Robinson[191]
Chuyên viên vật lí trị liệu cao cấp của đội mộtBilly Atton[192]
Trợ lí vật lí trị liệu cấp dướiSam Callaghan
Nhà trị liệu thể thaoAimee Last
Bác sĩ câu lạc bộRishi Dhand
Chuyên gia dinh dưỡng hiệu suấtElise McVicar

Bộ phận tuyển trạch và tuyển mộ

Chức vụNhân sự
Trưởng bộ phận tuyển mộAlex Davies[193]
Trưởng bộ phận hành chính bóng đáHannah Cox[194]
Trưởng bộ phận tài năng triển vọngCraig Dean[195]
Tuyển trạch viên kĩ thuậtJosh Hobbs
Tuyển trạch viên kĩ thuậtCallum Cooke
Tuyển trạch viên châu ÂuDorian Dervite
Tuyển trạch viên châu ÂuGuy Ipoua

Chủ sở hữu và giám đốc

Chủ sở hữu Leeds United Football Club Limited ("LUFC")49ers Enterprises[3]
Chủ tịch danh dựDavid Lascelles, 8th Earl of Harewood[196]
Chủ tịchParaag Marathe[3]
Phó chủ tịchAndrew Schwartzberg[3]
Phó chủ tịch điều hànhPeter McCormick[197]
Giám đốcAndreas Dracopoulos[198]
Giám đốcPeter Lowy[3]
Giám đốcEugene Schneur[199]
Giám đốc kinh doanhMorrie Eisenberg[200]
Giám đốc tài chínhFay Greer[200]
Giám đốc điều hànhRobbie Evans[200]
Giám đốc thể thaoAdam Underwood[200]

Huấn luyện viên

Daniel Farke là người nắm giữ chính thức thứ 41 của vị trí này kể từ khi câu lạc bộ được thành lập. Leeds cũng từng có mười huấn luyện viên tạm quyền, trong đó ba người trước đó đã từng đảm nhiệm vai trò này trên cơ sở chính thức, và một người đã giữ vai trò này tới ba lần. Huấn luyện viên thành công nhất của Leeds là Don Revie, người đã giành hai chức vô địch First Division, hai Inter-Cities Fairs Cup, một danh hiệu Second Division, một Cúp FA, một League Cup và một Charity Shield trong 13 năm cầm quân. Ông cũng là huấn luyện viên tại vị lâu nhất trong lịch sử câu lạc bộ, dẫn dắt đội bóng qua 740 trận từ năm 1961 đến năm 1974.[201][202]

Danh hiệu

LoạiGiải đấuSố lầnCác mùa giải
Quốc nộiFirst Division31968-69, 1973-74, 1991-92[203]
Second Division/ Championship51923-24, 1963-64, 1989-90, 2019-20, 2024-25[203]
Cúp FA11971-72[203]
Football League Cup11967-68[203]
FA Charity Shield21969, 1992[203]
Châu lụcInter-Cities Fairs Cup21967-68, 1970-71[203]

Tham khảo

  1. Barnes, Stuart, biên tập (2008). Nationwide Football Annual 2008-2009. SportsBooks. tr. 476. ISBN 9781899807-72-7.
  2. "Premier League Handbook 2025/26" (PDF). Premier League. ngày 24 tháng 7 năm 2025. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2025.
  3. 1 2 3 4 5 "49ers Enterprises assumes full ownership of Leeds United". Leeds United FC. ngày 17 tháng 7 năm 2023. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 17 tháng 7 năm 2023.
  4. 1 2 3 4 5 Tom Carnduff (ngày 17 tháng 10 năm 2019). "The story of Leeds City: Why the club before Leeds United were expelled from the Football League". sportinglife.com. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2024.
  5. Robinson, Paul (ngày 15 tháng 11 năm 2011). "Heritage honour for birthplace of Leeds United". Yorkshire Evening Post. Leeds. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 8 năm 2017.
  6. 1 2 3 "Leeds United AFC Share Certificate tháng 12 năm 1920". thenationalfootballcollection.org.uk. 1920. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2024.
  7. Stuart Raynor (ngày 17 tháng 9 năm 2023). "Yorkshire Amateurs looking to play their way out of trouble with youth policy aimed at being Leeds 'hub'". yorkshirepost.co.uk. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2024.
  8. 1 2 "Fairclough Arthur Image 1 Barnsley Manager 1904". vintagefootballers.com. 1904. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2024.
  9. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 "Soccerbase - Leeds Managers". soccerbase.com. ngày 23 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2024.
  10. 1 2 3 "Football Club History Database - Leeds United". www.fchd.info. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2025.
  11. Hern, Bill; Gleave, David (2020). Football's Black Pioneers. Leicester: Conker Editions. tr. 168–169. ISBN 9781999900854.
  12. "1961-62". Leeds United F.C. History. Tony Hill. Truy cập ngày 26 tháng 11 năm 2006.
  13. "The Definitive History of Leeds United – Review of 1961-62 Part 2 – The Difference". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2019.
  14. Corbett, James (ngày 25 tháng 11 năm 2007). "James Corbett on Don Revie". The Observer. London. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2019.
  15. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie: revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 76. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  16. "Leeds United league performance history: League Division One table at close of 1965-66 season". 11v11.com. AFS Enterprises. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  17. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 82. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  18. "FA Cup Betting: 1966/67". Soccerbase. Centurycomm. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  19. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 89. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  20. "English League Cup Betting: 1967/68". Soccerbase. Centurycomm. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  21. "England 1967/68". RSSSF. Truy cập ngày 13 tháng 8 năm 2019.
  22. "England – FA Challenge Cup 1967-1968". Rec.Sport.Soccer Statistics Foundation. Truy cập ngày 13 tháng 8 năm 2019.
  23. "European Competitions 1967-68". RSSSF. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  24. "The Definitive History of Leeds United – 1968/69 – Part 2 – Champions". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  25. "The Definitive History of Leeds United – 1968/69 – Part 2 – Champions". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  26. "Leeds United FC's series of 34 matches unbeaten in Division One". RSSSF. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  27. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 119. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  28. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 120. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  29. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 130. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  30. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 132. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  31. "European Competitions 1970-71". RSSSF. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  32. "Leeds United league performance history: League Division One table at close of 1971-72 season". 11v11.com. AFS Enterprises. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  33. "FA Cup 1971/72". Soccerbase. Centurycomm. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  34. "Leeds United league performance history: League Division One table at close of 1972-73 season". 11v11.com. AFS Enterprises. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  35. "The Definitive History of Leeds United – Matches – 5 tháng 5 năm 1973 – Leeds United 0 Sunderland 1". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  36. Sutcliffe, Richard. (2010). Revie : revered and reviled. Ilkley: Great Northern. tr. 178. ISBN 9781905080786. OCLC 659245787.
  37. "Leeds United league performance history: League Division One table at close of 1973-74 season". 11v11.com. AFS Enterprises. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2019.
  38. "Revie agrees to manage England". The Glasgow Herald. ngày 4 tháng 7 năm 1974. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2019.
  39. "The 50 greatest football teams". Total Sport Magazine. Số 3. Mappin Publishing. tháng 3 năm 1996.
  40. Lappin, Tom (ngày 21 tháng 9 năm 2004). "The manager with the Midas touch". The Scotsman. Edinburgh. Truy cập ngày 10 tháng 10 năm 2008.
  41. "Welcome To Elland Road", Les Rowley & James Brown (1999), IFG Publishing, ISBN 0-9536338-0-2
  42. "The Big Match: FA Cup Semi-Final – Coventry V Leeds (1987)". British Film Institute. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2008.
  43. "Gordon Strachan – Leeds United". Sporting Heroes. Truy cập ngày 27 tháng 12 năm 2015.
  44. "1996-97". Leeds United F.C. History. Tony Hill. Truy cập ngày 26 tháng 11 năm 2006.
  45. "Fans killed in Turkey violence". BBC News. ngày 6 tháng 4 năm 2000. Truy cập ngày 17 tháng 9 năm 2006.
  46. "Turk 'admits' stabbing Leeds fan". BBC News. ngày 7 tháng 4 năm 2000. Truy cập ngày 17 tháng 9 năm 2006.
  47. "Man Utd seal Rio deal". BBC Sport. ngày 22 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2002.
  48. "O'Leary sacked by Leeds". BBC Sport. ngày 27 tháng 6 năm 2002. Truy cập ngày 27 tháng 6 năm 2002.
  49. "Venables named Leeds boss". BBC Sport. ngày 8 tháng 7 năm 2002. Truy cập ngày 8 tháng 7 năm 2002.
  50. "Venables leaves Leeds". BBC Sport. ngày 21 tháng 3 năm 2003. Truy cập ngày 21 tháng 3 năm 2003.
  51. "Leeds turn to Reid". BBC Sport. ngày 21 tháng 3 năm 2003. Truy cập ngày 21 tháng 3 năm 2003.
  52. "Viduka hands Man Utd title". BBC Sport. ngày 4 tháng 5 năm 2003. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2003.
  53. "Leeds sack Reid". BBC Sport. ngày 10 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 10 tháng 11 năm 2003.
  54. "Gray to stay as Leeds boss". BBC Sport. ngày 2 tháng 2 năm 2004. Truy cập ngày 2 tháng 2 năm 2004.
  55. "Leeds relegated". BBC Sport. ngày 8 tháng 5 năm 2004. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2004.
  56. "Leeds appoint Blackwell". BBC Sport. ngày 26 tháng 5 năm 2004. Truy cập ngày 26 tháng 5 năm 2004.
  57. "Leeds sell ground after bid fails". BBC Sport. ngày 12 tháng 11 năm 2004. Truy cập ngày 31 tháng 10 năm 2006.
  58. "Bates completes takeover of Leeds". BBC Sport. ngày 21 tháng 1 năm 2005. Truy cập ngày 31 tháng 10 năm 2006.
  59. "Leeds 0-3 Watford". BBC Sport. ngày 21 tháng 5 năm 2006. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2013.
  60. "Manager Blackwell sacked by Leeds". BBC Sport. ngày 20 tháng 9 năm 2006. Truy cập ngày 20 tháng 9 năm 2006.
  61. "Carver takes Leeds caretaker role". BBC Sport. ngày 21 tháng 9 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2006.
  62. "Wise takes over as Leeds manager". BBC Sport. ngày 24 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 24 tháng 10 năm 2006.
  63. "Relegated Leeds in administration". BBC Sport. ngày 4 tháng 5 năm 2007. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2007.
  64. "HM Revenue to challenge Leeds Utd". BBC News. ngày 3 tháng 7 năm 2007. Truy cập ngày 3 tháng 7 năm 2007.
  65. "Leeds 'may not start next season'". BBC News. ngày 6 tháng 7 năm 2007. Truy cập ngày 6 tháng 7 năm 2007.
  66. "Debt-ridden Leeds put up for sale". BBC News. ngày 6 tháng 7 năm 2007. Truy cập ngày 7 tháng 7 năm 2007.
  67. "Leeds United resold to Ken Bates". BBC News. ngày 11 tháng 7 năm 2007. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2007.
  68. "Leeds hit with 15-point penalty". BBC Sport. ngày 4 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2007.
  69. Robinson, Paul (ngày 31 tháng 8 năm 2007). "Taxman pulls out of Leeds United court challenge". Yorkshire Evening Post. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 9 năm 2007. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2007.
  70. "Wise quits Leeds for Magpies role". BBC Sport. ngày 28 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2008.
  71. "McAllister named new Leeds boss". BBC Sport. ngày 29 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 29 tháng 1 năm 2008.
  72. "Doncaster 1-0 Leeds". BBC Sport. ngày 25 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2008.
  73. "Leeds dismiss manager McAllister". BBC Sport. ngày 21 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 21 tháng 12 năm 2008.
  74. "Grayson appointed Leeds manager". BBC Sport. ngày 23 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2008.
  75. "Leeds 1-1 Millwall (agg 1-2)". BBC Sport. ngày 14 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2009.
  76. "Man Utd 0-1 Leeds". BBC Sport. ngày 4 tháng 1 năm 2010. Truy cập ngày 4 tháng 1 năm 2010.
  77. "Leeds United 2-1 Bristol Rovers". BBC Sport. ngày 8 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2010.
  78. "QPR 1-2 Leeds". BBC Sport. ngày 6 tháng 5 năm 2011.
  79. "Leeds confirm Bates as new owner". BBC Sport. ngày 3 tháng 5 năm 2011.
  80. "Ken Bates lambasts Leeds United 'morons' for protests against him | guardian.co.uk". The Guardian. London. Press Association. ngày 17 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 19 tháng 9 năm 2011.
  81. Simon Grayson sacked as manager by Leeds United. BBC Sport. (1 tháng 2 năm 2012). Retrieved 19 tháng 8 năm 2013
  82. "Warnock takes Leeds reins". Sky Sports. ngày 18 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 19 tháng 8 năm 2013.
  83. "Leeds United: GFH Capital finalise takeover deal". BBC Sport. ngày 21 tháng 11 năm 2012.
  84. "Leeds United: GFH Capital completes takeover". BBC Sport. ngày 21 tháng 12 năm 2012.
  85. "Neil Warnock 'parts company' with Leeds United". BBC Sport. ngày 1 tháng 4 năm 2013. Truy cập ngày 4 tháng 1 năm 2017.
  86. "Brian McDermott: Leeds United appoint ex-Reading boss". BBC Sport. Truy cập ngày 12 tháng 4 năm 2013.
  87. "Ken Bates: Ex-Leeds United chairman 'ceases' to be president". BBC Sport. ngày 26 tháng 7 năm 2013. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2013.
  88. "Leeds United takeover by consortium will allow manager Brian McDermott to strengthen squad". The Daily Telegraph. London. ngày 7 tháng 1 năm 2014. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.
  89. Riach, James (ngày 30 tháng 1 năm 2014). "Leeds United in disarray after takeover collapses over lack of cash". The Guardian. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.
  90. "Leeds United takeover deal collapses". The Daily Telegraph. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022.
  91. "Brian McDermott: Leeds United manager sacked". BBC Sport. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.
  92. "Leeds sack McDermott". Goal. ngày 30 tháng 1 năm 2014. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.
  93. "Brian McDermott: Leeds United boss vows not to walk away". BBC Sport. Truy cập ngày 3 tháng 2 năm 2014.
  94. "Statements from our Owners". Leeds United F.C. ngày 7 tháng 2 năm 2014. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 2 năm 2014. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2014.
  95. "Football League statement – Massimo Cellino". The Football League. ngày 24 tháng 3 năm 2014. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 3 năm 2014. Truy cập ngày 24 tháng 3 năm 2014.
  96. "Brian McDermott leaves Leeds United by mutual consent". BBC Sport. ngày 31 tháng 5 năm 2014. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014.
  97. "Massimo Cellino wins appeal against Football League". Sky Sports. ngày 5 tháng 4 năm 2014. Truy cập ngày 5 tháng 4 năm 2014.
  98. "Massimo Cellino completes Leeds United takeover". The Telegraph. London. ngày 10 tháng 4 năm 2014. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 10 tháng 4 năm 2014.
  99. "Leeds United name Dave Hockaday as head coach". BBC Sport. ngày 19 tháng 6 năm 2014. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2014.
  100. "Leeds United: Dave Hockaday sacked after six games". BBC Sport. ngày 28 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2014.
  101. "Leeds United appoint Darko Milanic as head coach". BBC Sport. ngày 21 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2014.
  102. "Darko Milanic: Leeds United part company with head coach". BBC Sport. ngày 25 tháng 10 năm 2014. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2014.
  103. "Neil Redfearn appointed as Leeds United head coach". BBC Sport. ngày 1 tháng 11 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2014.
  104. "Leeds owner Massimo Cellino disqualified by Football League". BBC Sport. ngày 1 tháng 12 năm 2014.
  105. "Massimo Cellino: Leeds United president 'not returning' in April". BBC Sport. ngày 24 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 24 tháng 2 năm 2015.
  106. "Leeds United: Neil Redfearn to stay in charge until end of season". BBC Sport. ngày 6 tháng 4 năm 2015. Truy cập ngày 6 tháng 4 năm 2015.
  107. "Uwe Rosler: Leeds United appoint fifth head coach in less than a year". BBC Sport. ngày 20 tháng 5 năm 2014. Truy cập ngày 20 tháng 5 năm 2014.
  108. "Steve Evans: Leeds appoint new boss as Massimo Cellino banned". BBC Sport. ngày 19 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 29 tháng 7 năm 2023.
  109. "Cellino agrees to sell Leeds to fans". BBC Sport. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2015.
  110. "Leeds Fans United are set to buy a majority stake in the club". Sky Sports. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2015.
  111. "Cellino calls off Leeds fans deal". BBC Sport. Truy cập ngày 4 tháng 11 năm 2015.
  112. "Steve Evans: Leeds United sack head coach". BBC Sport. ngày 31 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2016.
  113. "Garry Monk: Leeds United appoint former Swansea City boss". BBC Sport. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2016.
  114. "Leeds United: Owner Massimo Cellino sells 50% stake to Italian businessman". BBC Sport. ngày 4 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 4 tháng 1 năm 2017.
  115. "Leeds United 3-3 Norwich City". BBC Sport. ngày 29 tháng 4 năm 2017. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2017.
  116. Patrick Jennings (ngày 29 tháng 1 năm 2017). "Sutton United 1-0 Leeds United". BBC Sport. Truy cập ngày 29 tháng 7 năm 2023.
  117. "Club Statement". Leeds United F.C. ngày 23 tháng 5 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 23 tháng 5 năm 2017.
  118. "Garry Monk: Leeds United head coach resigns after one season". BBC Sport. ngày 25 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2017.
  119. "Thomas Christiansen: Leeds United name ex-Spain international as head coach". BBC Sport. Truy cập ngày 15 tháng 6 năm 2017.
  120. "Leeds United Ladies are Back". Leeds United F.C. ngày 26 tháng 6 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 26 tháng 6 năm 2017.
  121. Hay, Phil (ngày 28 tháng 6 năm 2017). "Leeds United become owners of Elland Road once again". Yorkshire Evening Post. Truy cập ngày 28 tháng 6 năm 2017.
  122. "Leeds dismiss manager Thomas Christiansen after eight months". BBC Sport. Truy cập ngày 4 tháng 2 năm 2018.
  123. "Leeds United: Barnsley's Paul Heckingbottom set to be appointed as new manager". BBC Sport. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2018.
  124. "San Francisco 49ers Enterprises Become Minority Investor". Leeds United F.C. ngày 24 tháng 5 năm 2018. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 5 năm 2018. Truy cập ngày 24 tháng 5 năm 2018.
  125. "Paul Heckingbottom: Leeds United sack head coach after less than four months". BBC Sport. ngày 1 tháng 6 năm 2018. Truy cập ngày 1 tháng 6 năm 2018.
  126. "Leeds United: Marcelo Bielsa signs two-year contract to become new manager". BBC Sport. ngày 15 tháng 6 năm 2018. Truy cập ngày 15 tháng 6 năm 2018.
  127. "Leeds United 1-2 Wigan Athletic: 10-man Latics stun promotion-hunting Whites". BBC Sport. ngày 19 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2019.
  128. "Leeds United 2-4 Derby County (3-4 agg): Jack Marriott scores twice to send Rams to Wembley". BBC Sport. ngày 15 tháng 5 năm 2019.
  129. 1 2 Smee, Gary (ngày 17 tháng 7 năm 2020). "Championship: Leeds United promoted to Premier League after 16-year absence". BBC Sport.
  130. "Championship: Brentford lose at Stoke to confirm Leeds as champions". BBC Sport. ngày 18 tháng 7 năm 2020.
  131. "Leeds United 3-1 West Brom: Marcelo Bielsa's side ease past Baggies to end Premier League season in style". Sky Sports.
  132. "Marcelo Bielsa sacked by Leeds after defeat to Tottenham, Jesse Marsch in frame to replace him". Sky Sports.
  133. "Leeds beat Brentford with late winner to avoid drop". BBC Sport.
  134. "Leeds sack manager Marsch". BBC Sport. Truy cập ngày 6 tháng 2 năm 2023.
  135. "Leeds set to appoint ex-Watford boss Gracia". BBC Sport. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2023.
  136. "Leeds United: Javi Gracia sacked and replaced by Sam Allardyce at struggling Premier League club". BBC Sport. ngày 3 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2023.
  137. "Allardyce's Whites relegated to Championship". BBC Sport. ngày 28 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2023.
  138. "Daniel Farke appointed manager of Leeds United". Leeds United. ngày 4 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2023.
  139. "Daniel Farke to Leeds United: Former Norwich manager appointed as new boss at Elland Road". Sky Sports. ngày 5 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2023.
  140. "Leeds United: 49ers Enterprises complete takeover from Andrea Radrizzani". Sky Sports. ngày 18 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2023.
  141. Woodcock, Ian (ngày 26 tháng 5 năm 2024). "Leeds United 0-1 Southampton". BBC Sport. Truy cập ngày 30 tháng 5 năm 2024.
  142. Cross, Beren; Weatherspoon, Chris (ngày 2 tháng 4 năm 2025). "Leeds United's accounts explained: £60m loss, £140m 49ers support and PSR situation". The New York Times. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2025.
  143. Pilnick, Brent (ngày 18 tháng 10 năm 2024). "Leeds United 2-0 Sheffield United". BBC Sport. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2024.
  144. Pearlman, Michael (ngày 1 tháng 2 năm 2025). "Leeds United 7-0 Cardiff City". BBC Sport. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2025.
  145. Woodcock, Ian (ngày 21 tháng 4 năm 2025). "Leeds United promoted to the Premier League". BBC Sport. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2025.
  146. "Leeds win title". BBC Sport. ngày 3 tháng 5 năm 2025. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2025.
  147. "Leeds United". Historical Football Kits. Dave Moor. tháng 8 năm 2006. Truy cập ngày 13 tháng 10 năm 2006.
  148. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 "Mighty Mighty Whites". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. 2006. Truy cập ngày 25 tháng 12 năm 2006.
  149. 1 2 3 4 5 6 "Leeds United". Historical Football Kits. Dave Moor. Truy cập ngày 24 tháng 1 năm 2018.
  150. "Leeds United :: Football Crests Evolution". footballcrestsevolution.webnode.pt. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2025.
  151. "History of the Club – the birth of Leeds United". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 12 năm 2006. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2006.
  152. "Leeds United – Records, Achievements & Tidbits". WAFLL. Truy cập ngày 3 tháng 4 năm 2008.
  153. "Fan's Briefing Paper". Leeds United Stadium Proposals. John Boocock. ngày 13 tháng 8 năm 2001. Truy cập ngày 2 tháng 7 năm 2007.
  154. Scott, Matt (ngày 13 tháng 11 năm 2004). "Elland Road sold as Stubbs takes lead role". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 16 tháng 8 năm 2025.
  155. "Mighty Mighty Whites". The Definitive History of Leeds United. Dave Tomlinson. 2007. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2007.
  156. 1 2 "WAFLL – Elland Road History". WAFLL. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2007.
  157. "Reid reveals regret". BBC Sport. ngày 11 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2007.
  158. "Ex-bosses tip fans to boost Leeds". BBC Sport. ngày 5 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2007.[liên kết hỏng]
  159. "30 Years Ago - United Robbed!". www.leedsunited.com (bằng tiếng Anh). ngày 27 tháng 5 năm 2005. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 8 năm 2023. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2023.
  160. Mewis, Joe (ngày 24 tháng 1 năm 2018). "What is the Leeds United salute? Origins of new badge gesture revealed after club announcement". LeedsLive. Truy cập ngày 8 tháng 3 năm 2025.
  161. "Leeds United endorse new LGBT Supporters Group". Radio Yorkshire. ngày 2 tháng 8 năm 2017. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
  162. "Leeds United". Punjabi Whites. Truy cập ngày 25 tháng 11 năm 2022.
  163. "Home Page". Leeds United Disabled Organisation. Truy cập ngày 25 tháng 11 năm 2022.
  164. "Leeds United Service Crew". The Firms (bằng tiếng Anh). ngày 10 tháng 12 năm 2012. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2023.
  165. 1 2 "Rivalry Uncovered!" (PDF). Football Fans Census. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2007.
  166. "The Story of our Rivalry with Leeds". Manchester United F.C. ngày 23 tháng 6 năm 2019. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  167. Ogden, Mark. "Leeds United v Manchester United: former players try to explain an intense, if inexplicable, rivalry between clubs". The Daily Telegraph. London. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 20 tháng 9 năm 2010.
  168. "Sir Alex Ferguson: atmosphere before Leeds match was 'frightening'". The Guardian. ngày 23 tháng 9 năm 2011.
  169. "'It was like something out of Zulu': the rivalry of Manchester United and Leeds". The Athletic. ngày 19 tháng 12 năm 2020. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  170. Bagchi, Rob (ngày 18 tháng 12 năm 2012). "Leeds v Chelsea is an animosity that still simmers after 50 years". The Guardian. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  171. "Nine-man Leeds stifle Chelsea's style". the Irish Times. ngày 15 tháng 12 năm 1997. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  172. "Leboeuf fears five-game ban after 'stamp'". The Guardian. ngày 31 tháng 12 năm 1999. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  173. "Lorimer: Get behind Ken". Daily Mirror. ngày 23 tháng 1 năm 2005. Truy cập ngày 1 tháng 6 năm 2014.
  174. "Poyet: 'I lost count of what went wrong at Leeds'". Yorkshire Evening Post. ngày 31 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2011.
  175. 1 2 "The problem shouldn't have been Alioski or his next club, it's how Galatasaray dealt with that tragedy". The Athletic. ngày 24 tháng 7 năm 2021. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  176. "The Turks didn't even have the decency to wear black armbands; Galatasaray 2 Leeds United 0 – SICK CUT-THROAT GESTURES INSULT LEEDS DEAD". Daily Mirror. ngày 7 tháng 4 năm 2000. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2021.
  177. "Leeds United". Official Charts Company. ngày 29 tháng 4 năm 1972. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2020.
  178. "Leeds United". The Guardian. ngày 6 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2021.
  179. 1 2 3 4 5 6 7 "Club Records". Leeds United FC. ngày 24 tháng 9 năm 2014. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 4 năm 2020. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2024.
  180. "Record League Attendances". Talksport. ngày 2 tháng 8 năm 2018. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2023.
  181. "Leeds docked 15 points". Reuters. ngày 3 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2023.
  182. "Leeds United 34 without defeat". RSSSF. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2023.
  183. Steel, Andrew (ngày 13 tháng 12 năm 2019). "The 88-year-old winning streak Leeds United have in their sights". Leeds Live. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2023.
  184. Donnohue, Joe (ngày 4 tháng 3 năm 2024). "New Leeds United 10-in-a-row revelation points toward Premier League despite falling short of club record". Yorkshire Evening Post. Truy cập ngày 19 tháng 8 năm 2024.
  185. "Men - Leeds United". Leeds United F.C. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2025.
  186. 1 2 3 4 "Daniel Farke appointed manager of Leeds United". Leeds United FC. ngày 4 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2024.
  187. "Ed Wooten appointed goalkeeper coach at Leeds United". Leeds United FC. ngày 11 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2023.
  188. "Andrew Taylor joins Leeds United as new loan manager". Leeds Live. ngày 3 tháng 8 năm 2021.
  189. "New Leeds United appointment confirmed at Thorp Arch after Derby County exit". ngày 11 tháng 7 năm 2024.
  190. Buckingham, Philip (ngày 26 tháng 6 năm 2018). "Hull City's backroom team undergoes summer overhaul ahead of the new season". Hull Daily Mail. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2018.
  191. "United Enter Catapult Partnership". Leeds United F.C. ngày 29 tháng 6 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 11 năm 2018. Truy cập ngày 25 tháng 10 năm 2018.
  192. "Yorkshire Sports Medicine". Yorkshire Sports Medicine Clinic.
  193. Smyth, Graham (ngày 22 tháng 11 năm 2024). "'Bit more intense' - Daniel Farke on Leeds United recruitment reshuffle and behind scenes promotions". Yorkshire Evening Post. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2025.
  194. "Update on football department". Leeds United FC. ngày 18 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2023.
  195. Hay, Phil (ngày 9 tháng 10 năm 2017). "Leeds United net Oxford scout as Diagouraga joins Pilgrims". Yorkshire Evening Post. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2018.
  196. "Earl of Harewood Named Honorary President". Leeds United F.C. ngày 1 tháng 2 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 6 năm 2019. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2019.
  197. Froston, Nancy (ngày 23 tháng 7 năm 2024). "Leeds United chief Paraag Marathe responds to leadership change and sporting director appointment". Yorkshire Evening Post. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2025.
  198. "Andreas Dracopoulos joins the board". Leeds United FC. ngày 27 tháng 3 năm 2026.
  199. Smyth, Graham (ngày 29 tháng 4 năm 2025). "Leeds make boardroom changes with Charlotte Hornets co-owner Andrew Schwartzberg joining English club". The Athletic. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2025.
  200. 1 2 3 4 "Leeds United Announce Organisational Changes". Leeds United F.C. ngày 29 tháng 4 năm 2025. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2025.
  201. Chittick, James (ngày 10 tháng 11 năm 2022). "Leeds United managerial consistency among the best in top-flight history". Leeds Live. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2023.
  202. Drysdale, Neil (ngày 11 tháng 2 năm 2022). "How Leeds United legend Don Revie found peace in Kinross before MND diagnosis". The Courier Evening Telegraph. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2023.
  203. 1 2 3 4 5 6 "Honours". Leeds United F.C. Truy cập ngày 8 tháng 3 năm 2025.

Liên kết ngoài

Bản mẫu:Leeds United F.C.Bản mẫu:Mùa giải Leeds United F.C.

Bản mẫu:Bóng đá Tây Yorkshire