Shoeless Joe Jackson
| Shoeless Joe Jackson | |||
|---|---|---|---|
Jackson trong màu áo Cleveland Naps năm 1913 | |||
| Hậu vệ | |||
| Sinh ngày: 16 tháng 7, 1887 Quận Pickens, South Carolina, Hoa Kỳ | |||
| Mất ngày: 5 tháng 12, 1951 (64 tuổi) Greenville, South Carolina, Hoa Kỳ | |||
| |||
| Ra mắt tại MLB | |||
| August 25, 1908, cho Philadelphia Athletics | |||
| Lần xuất hiện MLB cuối cùng | |||
| 27 tháng 9, 1920, cho Chicago White Sox | |||
| Thống kê MLB | |||
| Tỷ lệ đánh bóng | .356 | ||
| Số home run | 54 | ||
| Số điểm đánh về | 792 | ||
| Các đội tuyển | |||
| |||
| Sự nghiệp nổi bật và các giải thưởng | |||
| |||
Joseph Jefferson Jackson (sinh 16 tháng 7 năm 1887 – mất 5 tháng 12 năm 1951), biệt danh "Shoeless Joe" (tạm dịch "Joe không giày"), là một hậu vệ bóng chày chuyên nghiệp người Mỹ từng thi đấu tại Giải bóng chày nhà nghề Mỹ (MLB) vào đầu thế kỷ 20. Tỷ lệ đánh bóng trung bình trong sự nghiệp của ông là .356, thuộc hàng cao nhất trong lịch sử MLB.[a] Jackson thường được nhớ đến vì có dính líu đến vụ bê bối Black Sox, trong đó tám thành viên của đội Chicago White Sox vào năm 1919 đã tham gia vào một đường dây dàn xếp tỷ số tại World Series. Hậu quả là, Jackson cùng bảy cầu thủ khác đã bị Ủy viên Kenesaw Mountain Landis cấm tư cách thi đấu vĩnh viễn tại MLB sau mùa giải năm 1920. Mặt khác, tại World Series kể trên, Jackson đã dẫn đầu cả hai đội ở một số hạng mục thống kê và lập kỷ lục World Series với 12 cú hit, bao gồm cả cú home run duy nhất tại ván đấu cuối cùng của World Series đó. Vai trò của Jackson trong vụ bê bối, án cấm thi đấu và mất tư cách đề cử ghi danh tại Đại sảnh Danh vọng Bóng chày của ông đã trở thành một đề tài tranh cãi gay gắt. Vào năm 2025, Ủy viên Rob Manfred đã dỡ lệnh cấm thi đấu vĩnh viễn tại MLB đối với Jackson và các cầu thủ đã qua đời khác, qua đó giúp ông một lần nữa đủ điều kiện được đề cử ghi danh vào Đại sảnh Danh vọng.
Jackson chơi cho ba đội MLB trong sự nghiệp 12 năm của mình, chủ yếu ở vị trí hậu vệ trái. Ông đã có hai mùa giải 1908–1909 trong màu áo của Philadelphia Athletics và mùa giải 1910 ở đội bóng hạng dưới New Orleans Pelicans trước khi gia nhập Cleveland Naps vào cuối mùa. Với tư cách vẫn là tân binh, ông đã đạt được mức đánh bóng trung bình .408 trong mùa giải 1911, một kỷ lục do tân binh ghi được trong một mùa giải chưa được phá vỡ tới ngày nay.[7] Ông ở lại Cleveland cho đến đầu mùa giải 1915 trước chuyển sang chơi cho White Sox cho đến năm 1920. Sau đó, Jackson tiếp tục chơi bóng chày dưới cái tên giả trên khắp miền Nam.
Jackson hiện đang nắm giữ kỷ lục của Cleveland Guardians và Chicago White Sox về số cú hit ba ghi được trong một mùa giải và tỷ lệ đánh bóng trung bình trong sự nghiệp. Năm 1999, ông xếp thứ 35 trong danh sách 100 cầu thủ bóng chày vĩ đại nhất do tờ The Sporting News bình chọn và là lọt vào vòng cuối cuộc bầu chọn Đội hình thế kỷ của Major League Baseball. Người hâm mộ đã bình chọn ông là cầu thủ hậu vệ xuất sắc thứ 12 mọi thời đại. Ông cũng xếp thứ 33 trong bảng xếp hạng mọi thời đại dành cho những cầu thủ không chơi vị trí giao bóng theo công thức cổ phần chiến thắng (win shares) do nhà phân tích thống kê bóng chày Bill James phát triển. Huyền thoại bóng chày Babe Ruth nói rằng ông đã mô phỏng kĩ thuật đánh bóng của mình theo Jackson.[8]
Thời thơ ấu Shoeless Joe Jackson

Jackson sinh ra ở Quận Pickens, Nam Carolina, là con trai cả của một tá điền tên là George Jackson. Khi Jackson còn bé, cha anh đã chuyển gia đình đến Pelzer, Nam Carolina.[9] Vài năm sau, gia đình chuyển đến một thị trấn vệ tinh nhà máy có tên là Brandon Mill ở ngoại ô Greenville, Nam Carolina.[10] Bệnh sởi đã suýt giết chết ông năm ông 10 tuổi, khiến ông liệt giường hai tháng và phải được mẹ chăm sóc cho đến khi hồi phục.[11]
Bắt đầu từ năm 6 hoặc 7 tuổi, Jackson làm việc trong một trong những nhà máy dệt trong thị trấn ở vị trí một "thắng đầu lanh" (linthead), một cái tên miệt thị dành cho người làm việc trong nhà máy. Gia cảnh khó khăn gia đình buộc Jackson phải làm việc 12 giờ mỗi ca trong nhà máy, và vì giáo dục vào thời điểm đó là một thứ xa xỉ mà gia đình Jackson không đủ khả năng chi trả, nên Jackson gần như mù chữ,[10] điều cuối cùng đã trở thành một vấn đề nghiêm trọng đeo bám cuộc đời ông. Nó thậm chí còn ảnh hưởng đến giá trị của các kỷ vật của ông trên thị trường đồ sưu tầm, do ông thường nhờ vợ giả mạo chữ ký của mình. Do đó, bất cứ thứ gì được chứng minh là do chính Jackson ký đều có giá trị cao khi bán, bao gồm một chữ ký đã được bán với giá 23.500 đô la vào năm 1990 (tương đương $57.000 vào năm 2026).[12] Khi đi ăn hàng, thay vì nhờ ai đó đọc thực đơn cho mình, Jackson sẽ đợi cho đồng đội gọi món rồi mới gọi một trong những món mà ông nghe được.
Năm 1900, khi ông 13 tuổi, mẹ ông được một chủ sở hữu của xưởng dệt Brandon tiếp cận, và ông bắt đầu chơi cho đội bóng chày của xưởng với tư cách cầu thủ trẻ nhất trong đội[13], và được trả 2,50 đô la để chơi bóng vào các ngày thứ Bảy (tương đương $94 vào năm 2026). Jackson ban đầu là một cầu thủ giao bóng, nhưng sau khi vô tình làm gãy tay một cầu thủ khác bằng một cú bóng nhanh, không ai muốn lên đánh trước ông, vì vậy huấn luyện viên đội đã xếp ông vào vị trí hậu vệ. Khả năng đánh bóng của Jackson đã khiến ông trở nên nổi tiếng trong thị trấn. Vào khoảng thời gian đó, Jackson được tặng một cây gậy bóng chày mà ông đặt tên là Black Betsy,[13] và được so sánh với Champ Osteen, một cầu thủ khác xuất thân từ các xưởng đã lên thi đấu chuyên nghiệp.[13] Jackson chơi bóng chày bán chuyên nghiệp trong năm 1905, chuyển từ đội bóng của nhà máy này sang đội của nhà máy khác để tìm kiếm mức lương tốt hơn.[13]
Biệt danh
Trong một cuộc phỏng vấn được đăng trên tạp chí Sport số tháng 10 năm 1949, Jackson nhớ lại rằng ông có biệt danh này trong một trận đấu ở Greenville, Nam Carolina khi bị phồng rộp ở chân do đi đôi giày đinh mới chưa làm mềm. Ông đau đến nỗi phải cởi giày ra trước khi vào đánh bóng. Khi trận đấu tiếp tục, một khán giả độc miệng nhận thấy Jackson chạy đến chốt ba chân chỉ đi tất và hét lên, "Đồ con hoang không giày!" và biệt danh "Shoeless Joe" gắn bó với ông suốt phần đời còn lại.[14][15]
Vụ bê bối Black Sox Shoeless Joe Jackson

Sau khi đội White Sox thua đội Cincinnati Reds trong tại World Series năm 1919, Jackson và bảy cầu thủ khác của White Sox đã bị cáo buộc nhận bán độ 5.000 đô la mỗi người (tương đương $91.000 vào năm 2026) để dàn xếp kết quả tại loạt trận. Vào tháng 9 năm 1920, một bồi thẩm đoàn được triệu tập để điều tra các cáo buộc trên.
Xét về chuyên môn, 12 cú hit Jackson ghi được đã lập kỷ lục World Series mà phải đến năm 1964 mới bị phá vỡ,[16] và ông dẫn đầu cả hai đội với tỷ lệ đánh bóng trung bình .375 (.286 trong các trận White Sox thua và .545 trong các trận họ thắng). Ông không phạm lỗi nào và thậm chí đã ném loại một chân chạy đang về chốt nhà.[17] Tuy nhiên, phía Reds đã ghi được nhiều hit ba bất thường, ba trong tổng số chín cú, vào vị trí cánh trái của Jackson. Các cầu thủ ném bóng của Sox cũng nói rằng các hàng hậu vệ của đội thường xuyên chọn sai vị trí và thu hồi bóng chậm.[18]
Jackson thừa nhận đã dính líu đường dây dàn xếp trong lời khai trước bồi thẩm đoàn vào ngày 28 tháng 9 năm 1920,[19][20] nhưng cũng khẳng định mình đã không thực hiện bất kỳ hành vi nào trên sân để góp phần vào khoản bán độ 5000 đô la mà ông nhận được.[21]
Năm 1921, bồi thẩm đoàn tại Chicago đã tuyên bố Jackson và bảy đồng đội của ông vô tội. Tuy nhiên, Ủy viên Bóng chày mới được bổ nhiệm là cựu chánh án liên bang Kenesaw Mountain Landis đã ra quyết cấm thi đấu suốt đời đối với cả tám cầu thủ. "Bất kể phán quyết của bồi thẩm đoàn," Landis tuyên bố, "không cầu thủ nào tham gia dàn xếp, thực hiện hoặc hứa sẽ dàn xếp, hay thậm chí ngồi trong một cuộc họp với những cầu thủ nhúng chàm và lũ con bạc để bàn bạc âm mưu dàn xếp một trận đấu bóng chày mà không nhanh chóng phát giác cho câu lạc bộ chủ quản, sẽ được phép chơi bóng chày chuyên nghiệp."[22]
Sau khi bồi thẩm đoàn đưa ra cáo trạng, Charley Owens của tờ Chicago Daily News đã viết một bài xã luận đầy tiếc nuối với tiêu đề "Không thể nào, Joe." Cụm từ này trở nên huyền thoại khi một phóng viên khác sau đó đã nhầm lẫn cho rằng nó xuất phát từ một đứa trẻ bên ngoài tòa án:
Sau khi khai về hành vi của mình cho bồi thẩm đoàn, khi Jackson rời khỏi tòa án hình sự dưới sự giám sát của cảnh sát, anh thấy hàng trăm em nhỏ, từ 6 đến 16 tuổi, đang chờ đợi để được nhìn thấy thần tượng của mình. Một đứa trẻ bước đến chỗ cầu thủ này, nắm lấy tay áo của anh và nói: "Chuyện đó không phải là thật, đúng không, Joe?" "Có đó, nhóc, ta e đúng là vậy," Jackson đáp. Các cậu bé mở đường cho anh đứng im lặng cho đến khi anh ta khuất dạng. "Chà, mình không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra," bé trai thở dài. [23]
Trong một cuộc phỏng vấn trên tờ Sport gần ba thập kỷ sau, Jackson xác nhận rằng cuộc trao đổi huyền thoại ấy chưa từng xảy ra.[24]
Tranh cãi về sự dính líu của Jackson

Sự liên quan của Jackson trong vụ bê bối vẫn còn là đề tài gây tranh cãi cho đến ngày nay. Ông được cho là đã hai lần từ chối khoản tiền bán độ 5.000 đô la — khoản tiền bằng lương năm của ông — nhưng đồng đội Lefty Williams sau cùng đã quẳng số tiền bỏ lại phòng khách sạn của ông. Sau đó, Jackson đã cố gắng phát giác với chủ sở hữu White Sox là Charles Comiskey, về vụ dàn xếp. Tuy nhiên, Comiskey đã từ chối gặp ông.[25] Không đủ khả năng thuê luật sư, Jackson được luật sư của đội là Alfred Austrian đại diện — động thái mang xung đột lợi ích rõ ràng với luật sư này. Trước khi Jackson làm chứng trước bồi thẩm đoàn, Austrian được cho là đã chuốc rượu Jackson để gài ông thừa nhận vai trò liên quan tới đường dây.[17] Austrian cũng đã thuyết phục Jackson mù chữ ký vào giấy từ bỏ quyền miễn trừ truy tố.[25]
Nhiều năm sau, bảy cầu thủ khác có liên quan đến vụ bê bối đã xác nhận rằng Jackson chưa bao giờ tham dự bất kỳ cuộc họp nào. Williams nói rằng họ chỉ nhắc tên của Jackson để đường dây tăng tính thuyết phục trước cánh con bạc, nhưng ông không nói tại sao lại phải trả 5.000 đô la cho Jackson nếu đúng như vậy. Màn trình diễn của Jackson trong chính loạt trận càng củng cố thêm lời khẳng định trên, mặc dù thống kê cho thấy ông đánh tốt hơn trong các trận đấu "không bán" hơn những trận đấu bị dàn xếp.[17] Một bài báo năm 1993 trên tờ The American Statistician đã báo cáo kết quả phân tích thống kê về đóng góp của Jackson trong World Series năm 1919 và kết luận[26] rằng số liệu có "chứng minh đáng kể cho những tuyên bố vô tội sau đó của Jackson."
Một bài báo trên tạp chí Chicago Lawyer số tháng 9 năm 2009 đã lập luận rằng cuốn sách Eight Men Out năm 1963 của Eliot Asinof, nhằm khẳng định hành vi bán độ của Jackson, đã dựa trên thông tin không chính xác. Ví dụ, Jackson chưa bao giờ thú nhận tham gia dàn xếp như Asinof tuyên bố. Hơn nữa, Asinof đã bỏ qua các dữ kiện quan trọng từ các tài liệu công khai, như hồ sơ của bồi thẩm đoàn năm 1920 và các thủ tục tố tụng của vụ kiện thành công năm 1924 của Jackson chống lại Comiskey để đòi lại tiền lương cho các mùa giải năm 1920 và 1921. Việc Asinof sử dụng các nhân vật hư cấu trong một tác phẩm được cho là phi hư cấu cũng làm tổn hại đến độ tin cậy của cuốn sách.[27]
Năm 1989, Ủy viên MLB A. Bartlett Giamatti đã từ chối phục hồi tư cách thi đấu cho Jackson vì ông nói rằng vụ việc này "hiện nay tốt nhất nên được phân tích và tranh luận về mặt lịch sử thay vì xét lại với mục đích phục hồi tư cách." [28] Vào tháng 11 năm 1999, Hạ viện Hoa Kỳ đã thông qua một nghị quyết ca ngợi những thành tích thể thao của Jackson và kêu gọi MLB dỡ bỏ lệnh cấm của ông. Nghị quyết này mang tính biểu tượng vì chính phủ Hoa Kỳ không có thẩm quyền trong vấn đề này, và Jackson đã qua đời khoảng 48 năm trước đó vào năm 1951. Ủy viên Bud Selig tuyên bố rằng trường hợp của Jackson đang được xem xét, nhưng đã không có quyết định nào được đưa ra trong nhiệm kỳ của Selig.[29] Năm 2015, Bảo tàng Shoeless Joe Jackson đã chính thức đệ đơn lên Ủy viên Rob Manfred xin phục hồi tư cách cầu thủ của Jackson với lý do ông đã "hoàn thành bản án của mình từ lâu" trong 95 năm kể từ khi bị cấm thi đấu. Manfred đã bác bỏ yêu cầu sau khi xem xét chính thức, và viết: "Kết quả của cuộc xét duyệt cho tôi thấy rằng hiện nay, hơn 95 năm kể từ khi những sự kiện đó diễn ra và qua phán quyết của Ủy viên Landis, chúng ta không có cơ sở đủ chắc chắn để bác bỏ các quyết định của Ủy viên Landis".[28]
Năm 2020, ESPN đưa tin rằng MLB đã điều chỉnh chính sách của mình, trong đó giải đấu "không còn quyền kiểm soát đối với những cầu thủ bị cấm tư cách sau khi họ qua đời vì bản thân lệnh cấm không đủ điều kiện ngăn cản các cầu thủ nhận các quyền lợi bao gồm việc làm tại một câu lạc bộ thành viên." Bấy giờ, không rõ động thái trên đó có thể ảnh hưởng như thế nào đến triển vọng vào Đại sảnh Danh vọng của Jackson. [30]
Năm 2025, Ủy viên Manfred thông báo rằng MLB đã điều chỉnh chính sách của mình, theo đó tất cả các cầu thủ sẽ được trừ khỏi danh sách cấm vĩnh viễn khi qua đời. Với quyết định này, Jackson một lần nữa đủ điều kiện vào Đại sảnh Danh vọng.[31] Jackson, cùng với các cầu thủ được khôi phục khác, sẽ đủ điều kiện để được Ủy ban về Kỷ nguyên Bóng chày Cổ điển của Đại sảnh Danh vọng xem xét tại cuộc họp tiếp theo của họ vào tháng 12 năm 2027.[32]
Thống kê sự nghiệp Shoeless Joe Jackson
Xem thống kê bóng chày để hiểu rõ hơn về các số liệu này.
| G | AB | H | 2B | 3B | HR | R | RBI | BB | SO | AVG | OBP | SLG | FP |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| 1.332 | 4.981 | 1.772 | 307 | 168 | 54 | 873 | 785 | 519 | 158 | .356 | .423 | .517 | .964 |
Cuộc sống sau này Shoeless Joe Jackson

Trong 20 năm còn lại của chơi bóng chày ngoài hệ thống MLB, Jackson đã chơi và huấn luyện một số đội bán chuyên, hầu hết nằm ở Georgia và Nam Carolina, dưới tên giả.[33] Năm 1922, Jackson chuyển đến Savannah, Georgia và mở một cửa hàng giặt khô với vợ mình.
Năm 1933, gia đình Jackson chuyển về Greenville, Nam Carolina. Sau khi mở một nhà hàng thịt nướng, Jackson và vợ đã mở "Cửa hàng rượu Joe Jackson", và họ điều hành cửa hàng này cho đến khi ông qua đời. Một trong những giai thoại nổi tiếng về cuộc đời sau khi giải nghệ của Jackson đã xảy ra tại cửa hàng. Ty Cobb và nhà báo thể thao Grantland Rice bước vào cửa hàng, Jackson làm bộ không nhận ra Cobb. Sau khi mua hàng, Cobb cuối cùng hỏi Jackson, "Anh không nhớ tôi sao, Joe?" Jackson trả lời, "Tôi nhớ ra anh chứ, Ty, nhưng tôi không chắc anh có muốn nhận ra tôi không. Nhiều người trong số họ không muốn nhận."[34]
Vào những năm cuối đời, Jackson bắt đầu bị bệnh tim. Năm 1951, ở tuổi 64, ông qua đời vì đau tim.[33] Jackson là người đầu tiên trong số tám cầu thủ bị cấm thi đấu qua đời và được chôn cất tại Công viên Tưởng niệm Woodlawn ở Greenville.[35] Ông không có con, nhưng ông và vợ đã nuôi dưỡng hai người cháu trai họ của mình.
Di sản Shoeless Joe Jackson
Mặc dù Jackson bị cấm tư cách tại Major League Baseball, vô số bức tượng và công viên vẫn được dựng lên để vinh danh ông. Một trong những địa danh được xây dựng cho ông là công viên tưởng niệm ở Greenville, Công viên tưởng niệm Shoeless Joe Jackson.[36][37] Một bức tượng Jackson kích thước 1:1 do nhà điêu khắc Doug Young từ Nam Carolina tạo ra, hiện đang đứng khu West End tại Greenville.
Năm 2006, ngôi nhà ban đầu của Jackson được chuyển đến một địa điểm liền kề với Sân vận động Fluor Field ở trung tâm thành phố Greenville. Ngôi nhà được khôi phục và mở cửa tham quan vào năm 2008 với tên gọi Bảo tàng Shoeless Joe Jackson,[38] tại địa chỉ 356 Đường Field để vinh danh tỷ lệ đánh bóng trung bình .356 trong suốt sự nghiệp của ông. Việc phục hồi và di dời đã được ghi lại trong chương trình thực tế The Real Deal của TLC, tập "A Home Run for Trademark", phát sóng ngày 31 tháng 3 năm 2007. Richard C. Davis, chủ sở hữu của Trademark Properties, đã thuê Josh Hamilton làm quản đốc xây dựng.[39]
Năm 1951, Jackson được vinh danh tại Sảnh Danh vọng Cleveland Indians với tư cách thành viên của lứa ghi danh đầu tiên. Quyết định trên đã này gây tranh cãi vào thời điểm đó vì mặc dù Jackson chưa bị loại khỏi danh sách đề cử Đại sảnh Danh vọng Quốc gia, nhưng ông cũng chưa được ghi danh vào đó. Ngoài ra, thời gian ông gắn bó với Naps/Indians tương đối ngắn. Tuy nhiên, sự ủng hộ mạnh mẽ từ người hâm mộ Indians đã thuyết phục các biên tập viên bỏ phiếu bầu chọn ông với số phiếu tuyệt đối.[40]
Năm 2002, Jackson được vinh danh vào Đền thờ Vĩnh cửu của tổ chức giao dục Baseball Reliquary.[41]
Người thân đầu tiên của Jackson thi đấu bóng chày chuyên nghiệp kể từ khi ông bị cấm là cầu thủ bắt bóng Joseph Ray Jackson. Cháu cố của ông đạt tỷ lệ đánh bóng .386 tại trường cao đẳng The Citadel vào năm 2013 và sau đó được Texas Rangers tuyển chọn. Cuối năm đó, anh ra mắt chuyên nghiệp với đội Spokane Indians thuộc Northwest League.
Vào tháng 10 năm 2021, một bức ảnh có chữ ký của Jackson đã được bán với giá 1,47 triệu đô la, trở thành bức ảnh thể thao đắt nhất từng được rao bán.[42]
Vào tháng 5 năm 2025, với việc Ủy viên Rob Manfred tuyên bố các cá nhân trong "danh sách cấm tư cách vĩnh viễn" của Major League Baseball sẽ được tha cấm khi "cá nhân bị kỷ luật" qua đời, Jackson đã được khôi phục tư cách cầu thủ. Chủ tịch hội đồng quản trị Đại sảnh Danh vọng Jane Forbes Clark đã xác nhận rằng việc Jackson được phục hồi có nghĩa là từ đây ông sẽ đủ điều kiện được Ủy ban Tổng quan Lịch sử xem xét.[32] Do sự luân phiên hàng năm của các thời kỳ được ủy ban xem xét, [43] Jackson sẽ tiếp tục đủ điều kiện để được xem xét đề cử trong nhóm cầu thủ từ Kỷ nguyên Bóng chày Cổ điển (trước năm 1980) trong Hội nghị Mùa đông MLB tháng 12 năm 2027.
Phim
Nhân vật Shoeless Joe được khắc họa trong bộ phim Eight Men Out, ra mắt năm 1988 do John Sayles đạo diễn, dựa trên cuốn sách cùng tên năm 1963 của Eliot Asinof. Bộ phim đề cập đến vụ bê bối Black Sox nói chung và diễn viên DB Sweeney thủ vai Jackson.
Bộ phim Field of Dreams năm 1989 do Phil Alden Robinson đạo diễn, dựa trên cuốn sách Shoeless Joe năm 1982 của WP Kinsella, có sự tham gia của Ray Liotta trong vai Jackson. Kevin Costner vào vai một nông dân ở Iowa, người nghe thấy một giọng nói bí ẩn hướng dẫn anh ta xây dựng một sân bóng chày trên trang trại của mình để Shoeless Joe—và những cầu thủ khác—có thể hiện về chơi bóng chày một lần nữa.
Xem thêm Shoeless Joe Jackson
- Danh sách kỷ lục kỉ lục và thông kê của Chicago White Sox
- Danh sách kỷ lục và thống kê của Cleveland Guardians
- Danh sách những người bị cấm tư cách tại Major League Baseball
- Danh sách các cầu thủ có tỷ lệ đánh bóng .400 trong một mùa giải tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về số hit đôi tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về số hit ba tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về tỷ lệ đánh bóng tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về tỷ lệ lên chốt tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về tỷ lệ đánh bóng mạnh tại Major League Baseball
- Danh sách cầu thủ dẫn đầu về chỉ số OPS tại Major League Baseball
Ghi chú Shoeless Joe Jackson
- ↑ Theo Baseball Almanac, Jackson có tỷ lệ đánh bóng cao thứ ba mọi thời đại[1] and ESPN,[2] và cao thứ tư theo Baseball Reference.[3] Ông không đủ điều kiện lên danh sách tỷ lệ đánh bóng cao nhất mọi thời đại của MLB.com,[4] do không đủ tối thiếu 5,000 lượt đánh (Jackson có 4.981 lượt)[5][6] Xem thêm Danh sách cầu thủ dẫn đầu về đánh bóng trung bình tại Major League Baseball.
Tài liệu tham khảo Shoeless Joe Jackson
- ↑ "Career Leaders for Batting Average". Baseball Almanac. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2025.
- ↑ "MLB Career Batting Leaders". ESPN. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2025.
- ↑ "Career Leaders & Records for Batting Average". Baseball Reference. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2025.
- ↑ "Statistics". MLB.com. Truy cập ngày 5 tháng 3 năm 2025.
All-Time Totals, sorted by AVG
- ↑ "Rate Stats Qualifiers". MLB.com. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2025.
- ↑ "Joe Jackson Stats". MLB.com. Truy cập ngày 21 tháng 8 năm 2025.
- ↑ Tuy ra mắt MLB lần đầu tiên vào năm 1908, luật tại MLB quy định một cầu thủ chưa tích lũy đủ 130 lượt đánh vẫn được coi là tân binh."Archived copy". Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 6 năm 2007. Truy cập ngày 3 tháng 6 năm 2007.
{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bản lưu trữ là tiêu đề (liên kết) - ↑ "Joe Jackson". thebaseballpage.com. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 1 năm 2009.
- ↑ David L. Fleitz (ngày 14 tháng 11 năm 2007). Shoeless: The Life and Times of Joe Jackson. McFarland. tr. 6. ISBN 978-0-7864-3312-4.
- 1 2 Fleitz tr. 7
- ↑ Fleitz tr. 9
- ↑ "Joe Jackson Autograph Auctioned for $23,500". The Nevada Daily Mail. Associated Press. ngày 9 tháng 12 năm 1990. tr. 1.
- 1 2 3 4 Fleitz tr. 10
- ↑ "Chicago Historical Society". chicagohs.com. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2006.
- ↑ Frommer, Harvey (tháng 10 năm 2016). Shoeless Joe and Ragtime Baseball. Rowman & Littlefield. ISBN 9781630760090. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2019.
- ↑ "All-time and Single-Season World Series Batting Leaders". Baseball Reference. Truy cập ngày 3 tháng 10 năm 2015.
- 1 2 3 Purdy, Dennis (2006). The Team-by-Team Encyclopedia of Major League Baseball. New York City: Workman Publishing Company. ISBN 978-0-7611-3943-0. Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ; tên "TBT" được định nghĩa nhiều lần với nội dung khác nhau - ↑ Neyer, Rob
- ↑ Riddle, Lyn (ngày 9 tháng 10 năm 1993). "Shoeless Joe's Pen Is Even Mightier Than His Bat". The New York Times. ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020 – qua NYTimes.com.
- ↑ Berkow, Ira (ngày 1 tháng 11 năm 1998). "ARTS/ARCHITECTURE; Traces of an Outfielder Who Stumbled". The New York Times. ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020 – qua NYTimes.com.
- ↑ Lamb, Bill (2019). "An Ever-Changing Story: Exposition and Analysis of Shoeless Joe Jackson's Public Statements on the Black Sox Scandal". Society for American Baseball Research. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2025.
- ↑ "The Chicago Black Sox banned from baseball". ESPN. ngày 19 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2011.
- ↑ "'It Ain't True, Is It, Joe?' Youngster Asks". Minnesota Daily Star. ngày 29 tháng 9 năm 1920. tr. 5.
- ↑ "Shoeless Joe Jackson Virtual Hall of Fame – 1949 Sport Magazine Interview". Black Betsy.
- 1 2 Plummer, William (ngày 7 tháng 8 năm 1989). "Shoeless Joe: His Legend Survives the Man and the Scandal". People. Truy cập ngày 13 tháng 8 năm 2011.
- ↑ Bennett, Jay (1993). "Did Shoeless Joe Jackson Throw the 1919 World Series?". The American Statistician. 47 (4): 241–250. doi:10.1080/00031305.1993.10475991.
- ↑ Voelker, Daniel J.; and Paul A. Duffy (ngày 1 tháng 9 năm 2009). "Black Sox: 'It ain't so, kid, it just ain't so'". Chicago Lawyer.
{{Chú thích tạp chí}}: Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết) - 1 2 "MLB won't reinstate Shoeless Joe Jackson". ESPN. ngày 1 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2015.
- ↑ "U.S. House Backs Shoeless Joe". CBS News. ngày 8 tháng 11 năm 1999. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2008.
- ↑ "Source: Ineligible list ends at death for MLB bans". ESPN.com (bằng tiếng Anh). ngày 17 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 1 năm 2020.
- ↑ Diamond, Jared; Radnofsky, Louise (ngày 13 tháng 5 năm 2025). "Pete Rose, 'Shoeless' Joe Jackson Removed From Baseball's Banned List". Wall Street Journal (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 13 tháng 5 năm 2025.
- 1 2 Van Natta Jr., Don (ngày 13 tháng 5 năm 2025). "Pete Rose, 'Shoeless' Joe Jackson among players reinstated by MLB". ESPN. Truy cập ngày 13 tháng 5 năm 2025. Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ; tên "ESPN25" được định nghĩa nhiều lần với nội dung khác nhau - 1 2 "Joe Jackson Timeline". blackbetsy.com. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 26 tháng 11 năm 2006. Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ; tên "betsy_timeline" được định nghĩa nhiều lần với nội dung khác nhau - ↑ "Ty Cobb & Joe Jackson story" (PDF). www.pde.state.pa.us Jackson also kept playing ball under assumed names throughout the South, including the Army Air Corp 71st Service squadron baseball team winning the league championship in 1934 while being coached by Gabriel Disosway who became a four-star General. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2006. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2006.
- ↑ Fisher, Marc. "At the Shoeless Joe Jackson Museum in Greenville, S.C., it ain't so". WashingtonPost.com. Truy cập ngày 15 tháng 8 năm 2017.
- ↑ " "Shoeless Joe Jackson Memorial Park". Truy cập ngày 19 tháng 12 năm 2013.
- ↑ Josh Pahigian (2007). The Ultimate Minor League Baseball Road Trip: A Fan's Guide to AAA, AA, A, and Independent League Stadiums. Globe Pequot. tr. 169–171. ISBN 978-1-59921-627-0.
- ↑ "Shoeless Joe Jackson Museum and Baseball Library". Truy cập ngày 19 tháng 12 năm 2013.
- ↑ "Hooray for Trademark Properties and Richard Davis!!!". Fraud Files Forensic Accounting Blog. ngày 28 tháng 3 năm 2007.
- ↑ Pomrenke, Jacob (ngày 5 tháng 12 năm 2017). "Shoeless Joe Jackson's induction in the 'lost' Cleveland Indians Hall of Fame". jacobpomrenke.com/. Truy cập ngày 13 tháng 10 năm 2022.
- ↑ "Shrine of the Eternals – Inductees" Lưu trữ ngày 19 tháng 9 năm 2020 tại Wayback Machine.
- ↑ "Signed 'Shoeless' Joe pic sells for record $1.47M". espn. ngày 8 tháng 10 năm 2021.
- ↑ "Hall of Fame Restructures Era Committee, Frick Award Voting". baseballhall.org. ngày 22 tháng 4 năm 2022.
Thư mục Shoeless Joe Jackson
- Eight Man Out: The Black Sox and the 1919 World Series (1963), của Eliot Asinof
- Say It Ain't So, Joe!: The True Story of Shoeless Joe Jackson (1979), của Donald Gropman
- Shoeless: Cuộc đời và thời đại của Joe Jackson (2001), của David L. Fleitz
- Shoeless Joe & Me (2002), của Dan Gutman
- Shoeless Joe (1982), tiểu thuyết của WP Kinsella
Liên kết ngoài Shoeless Joe Jackson
- Thống kê sự nghiệp từ MLB · ESPN · Tài liệu tham khảo bóng chày · Fangraphs · Baseball Reference (Giải đấu hạng dưới) · Tấm phản lực · Niên giám bóng chày
- ShoelessJoeJackson.com ( Lưu trữ ngày 16 tháng 4 năm 2021 tại Wayback Machine – trang web chính thức của Jackson)
- JOE JACKSON BASEBALL Reference Book của Michael L. Miller
Bản mẫu:Major League Baseball players who have batted .400
- Vận động viên bị cấm thi đấu vĩnh viễn
- Cầu thủ Cleveland Indians
- Cầu thủ Chicago White Sox
- Mất năm 1951
- Sinh năm 1887
- Cầu thủ Philadelphia Athletics
- Người South Carolina
- Cầu thủ Cleveland Naps