Bước tới nội dung

Nicolas Henri của Pháp

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Nicolas Henri của Pháp
Công tước xứ Orléans
Một bản phác thảo không đề ngày tháng của Monsieur d'Orléans.
Thông tin chung
Sinh16 tháng 4 năm 1607
Cung điện Fontainebleau, Pháp
Mất17 tháng 11 năm 1611 (4 tuổi)
Cung điện Saint-Germain-en-Laye, Pháp
An táng25 tháng 11 năm 1611
Vương cung thánh đường Saint-Denis
Hoàng tộcNhà Bourbon
Thân phụHenri IV của Pháp
Thân mẫuMarie de' Medici

Nicolas Henri của Pháp (16 tháng 4 năm 1607 – 17 tháng 11 năm 1611) hay còn gọi là Monsieur d’Orléans, ông là con trai thứ hai của Vua Henry IV của Pháp và Vương hậu Marie de' Medici. Thường được gọi là Nicolas hoặc Nicolas Henri với tước hiệu Công tước xứ Orléans, ông không được rửa tội hay phong tước trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Ông được hứa hôn với Marie de Bourbon-Montpensier, người thừa kế những vùng đất rộng lớn của Nhà Bourbon mở rộng. Sau khi cha ông qua đời vào năm 1610, ông trở thành người thừa kế hợp pháp của anh trai mình, Louis XIII của Pháp. Do sức khỏe yếu, ông qua đời vì chứng não úng thủy khi mới bốn tuổi và sau đó tước hiệu và lễ đính hôn của ông được chuyển giao cho Gaston, em trai ông.

Tiểu sử

Chân dung của Công tước xứ Orléans, bởi họa sĩ vô danh.

Chào đời vào lúc 22 giờ ngày 16 tháng 4 năm 1607 tại điện Fontainebleau, trong Căn phòng Hình Oval (sau này gọi là “phòng Louis XIII”).[1] [2]Cậu là người con thứ tư của Henri IV của PhápMaria de' Medici. Sự ra đời của cậu mang đến niềm vui to lớn cho vua Henri, người ta nói đứa bé mới sinh có nhiều nét giống nhà vua: chiếc mũi to và ánh mắt lấp lánh.

Sự mong đợi một vương tử mới cũng được thể hiện qua phản ứng của Trữ quân Louis, khi cậu bé gần sáu tuổi tuyên bố: “Nếu mẫu hậu sinh cho con một em trai, con sẽ cho khai pháo chúc mừng!”.[3] Nhà vua rất thích dành thời gian cho các con: không có gì lạ khi bắt gặp ông chơi đùa với con ngựa của mình, cõng Thái tử và Công tước xứ Orléans trên lưng. Đây là cách các đại biểu từ Bordeaux phát hiện ra ông một ngày nọ. Henry IV sau đó giải thích: "Đừng thấy lạ khi thấy ta nô đùa ở đây với những đứa trẻ này. Ta biết cách tạo ra trẻ con và cách hủy hoại đàn ông. Ta vừa mới diễn trò hề với các con của ta; bây giờ ta sẽ diễn trò khôn ngoan với các con và cho các con được diện kiến."  Tại lễ đăng quang của Marie de Medici vào ngày 13 tháng 5 năm 1610, Công tước xứ Orléans đã nắm lấy vạt áo choàng của mẹ mình, cùng với Thái tử.

Louis XII và hai em trai Công tước xứ Orléans và Gaston, Công tước xứ Anjou.

Theo thông lệ, vương tử thứ hai được gọi là Công tước xứ Orléans. Tuy nhiên, cậu không bao giờ được phong tước chính thức. Monsieur d’Orléans chưa từng được rửa tội và do đó không có tên thánh. Điều này không hiếm trong hoàng gia Pháp ngay cả Trữ quân Louis cũng chỉ được rửa tội khi gần 5 tuổi. Trong hồ sơ khai tử và các báo cáo y tế đương thời, cậu chỉ được gọi là “Đức ngài Công tước xứ Orléans” (Monsieur d’Orléans). Nhà sử học Père Anselme ghi cậu là “N... de France, duc d'Orléans”, trong đó “N...” nghĩa là non-nommé (không tên). Lỗi sao chép qua nhiều thế hệ đã biến ký tự này thành “Nicolas”, dẫn đến việc một số sử gia thế kỷ XVIII–XIX nhầm gọi cậu là Nicolas d’Orléans, dù không có căn cứ.[4][5][6][7][8][9]

Những người trong triều mô tả cậu là một đứa trẻ thông minh, tinh anh và giàu lòng trắc ẩn. Nhà soạn kịch François Tristan l’Hermite, người thường đọc truyện cho các vương tử nghe, kể lại rằng Monsieur d’Orléans từng bật khóc khi nghe chuyện ngụ ngôn Sói và Cừu non và nài nỉ ông đổi kết thúc để cừu không bị ăn thịt. L’Hermite về sau mô tả cậu là “một đóa hoa thiêng” và “một kỳ quan vô song”.

Năm 1608, Henri IV dự định đính hôn cậu với Marie de Bourbon-Montpensier, một trong những nữ thừa kế giàu có nhất thời đó.

Henri IV, dù có nhiều mối căng thẳng với vương hậu, nhưng vẫn dành nhiều thời gian vui đùa cùng các con. Sau khi vua cha bị ám sát năm 1610, Louis XIII kế vị và trở thành người chăm lo cho các em. Monsieur d’Orléans gọi anh mình một cách trìu mến là “mon petit papa” (cha nhỏ thân yêu).

Sức khỏe và cái chết

Monsieur d’Orléans có sức khỏe yếu từ nhỏ, với cái đầu to, thân hình gầy gò và thường xuyên lên cơn sốt. Tháng 11 năm 1611, tại Château de Saint-Germain-en-Laye, ông bị nhiều cơn co giật liên tiếp. Louis XIII đến thăm em nhưng xúc động đến mức bật khóc và không dám trở lại phòng bệnh. Theo một số ghi chép, vương tử nói rằng mình nhìn thấy một thiên thần trắng đến bảo rằng phụ vương mong được gặp ông. Sau một loạt cơn động kinh, ông qua đời rạng sáng ngày 17 tháng 11 năm 1611, khi mới bốn tuổi. Cuộc khám nghiệm tử thi ngày hôm sau cho thấy não ông “mềm và chứa đầy dịch viêm, dịch đen và đã phân hủy hoàn toàn, tiểu não bị vỡ vụn khi chạm vào[3]”, nguyên nhân khiến ông bị co giật. Ngoài vấn đề này, cơ thể ông được ghi nhận là hoàn toàn khoẻ mạnh.[10][11] Thi hài của ông được đưa đến Vương cung Thánh đường Saint-Denis đến ngày 25 tháng 11 năm 1611 trước khi an táng. Sau cái chết của ông, tước vị Công tước xứ Orléans chuyển sang người em trai nhỏ hơn, Gaston. Theo các điều khoản hôn ước trước đó, Marie de Bourbon-Montpensier sau này kết hôn với Gaston.

Tổ tiên

Tổ tiên của Nicolas Henri của Pháp
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
16. François de Bourbon, Bá tước Vendôme
 
 
 
 
 
 
 
8. Charles de Bourbon, Công tước Vendôme
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
17. Marie của Luxembourg
 
 
 
 
 
 
 
4. Antoine của Navarra
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
18. René xứ Alençon
 
 
 
 
 
 
 
9. Françoise xứ Alençon
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
19. Margaret xứ Lorraine
 
 
 
 
 
 
 
2. Henry IV của Pháp
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
20. John III của Navarra
 
 
 
 
 
 
 
10. Henry II của Navarra
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
21. Catherine của Navarra
 
 
 
 
 
 
 
5. Jeanne III của Navarra
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
22. Charles, Bá tước Angoulême
 
 
 
 
 
 
 
11. Marguerite de Navarra
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
23. Louise xứ Savoy
 
 
 
 
 
 
 
1. Nicolas Henri của Pháp
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
24. Giovanni dalle Bande Nere
 
 
 
 
 
 
 
12. Cosimo I de' Medici, Đại Công tước Tuscany
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
25. Maria Salviati
 
 
 
 
 
 
 
6. Francesco I de' Medici, Đại Công tước Tuscany
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
26. Pedro Álvarez de Toledo
 
 
 
 
 
 
 
13. Eleonora di Toledo
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
27. Maria Osorio
 
 
 
 
 
 
 
3. Marie de' Medici
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
28. Felipe I của Castilla
 
 
 
 
 
 
 
14. Ferdinand I, Hoàng đế La Mã Thần thánh
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
29. Joanna của Castile
 
 
 
 
 
 
 
7. Johanna của Áo
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
30. Vladislav II của Bohemia
 
 
 
 
 
 
 
15. Anna của Bohemia và Hungary
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
31. Anna xứ Foix-Candale
 
 
 
 
 
 

Tham khảo

  1. Carmona, Michel (1981). Marie de Médicis (bằng tiếng Pháp). Paris: La Grand livre du mois. ISBN 2-7028-6727-8.
  2. de Malherbe, François (1862). Œuvres de Malherbe: Préface (bằng tiếng Pháp), trang 33. Paris: L. Hachette et cie.
  3. 1 2 "Nicolas, duc d'Orléans, fils d'Henri IV". www.histoire-et-secrets.com. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
  4. Le Maistre, Rodolphe (1616). La Santé du Prince ou le soing qu'on y doibt observer (bằng tiếng Pháp). Tập. 3, tr. 2. Paris.
  5. L'Estoile, Pierre (1761). Journal du règne de Henri IV roi de France et de Navarre (bằng tiếng Pháp). Tập. 3, tr. 124. Paris: La Haye.
  6. Lacour-Gayet, Georges (1898). Revue critique d'histoire et de littérature (bằng tiếng Pháp). tr. 254. Paris.
  7. Soulié, Eudore; de Barthélemy, Édouard (1868). Journal de Jean Héroard sur l'enfance et la jeunesse de Louis XIII. (bằng tiếng Pháp). tr. 258. Paris.
  8. Delorme, Philippe (1998). Marie de Médicis (in French). tr. 321. Paris: Éditions Pygmalion. ISBN 2-85704-553-0.
  9. de Montjouvent, Philippe (1999). Éphéméride de la Maison de France de 1589 à 1848 : Henri IV et ses descendants (bằng tiếng Pháp). tr. 318-20. ISBN 2-913211-01-1.
  10. Héroard, Jean (1989). Journal de Jean Héroard, médecin de Louis XIII (bằng tiếng Pháp). tr. 1971, 1972. Paris: Fayard. ISBN 2-21302-349-2.
  11. Batiffol, Louis (1931). La vie intime d'une reine de France au xviie siècle : Marie de Médicis (bằng tiếng Pháp). Paris: Calmann-Lévy.
Nicolas Henri của Pháp
Nhánh thứ của Vương triều Capet
Sinh: 16 tháng 4, 1607 Mất: 17 tháng 11, 1611
Vương thất Pháp
Tiền nhiệm
Đầu tiên
Người thừa kế ngai vàng
với tư cách là Người thừa kế hợp pháp
14 tháng 5 năm 1610 — 17 tháng 11 năm 1611
Kế nhiệm
Gaston, Công tước xứ Anjou
Quý tộc Pháp
Trống
Danh hiệu cuối cùng được tổ chức bởi
Alexandre Édouard xứ Valois
Công tước xứ Orléans
1607–1611
Kế nhiệm
Gaston, Công tước xứ Orléans