YJ-12
| YJ-12 / CM-302 | |
|---|---|
Bệ phóng tên lửa YJ-12A | |
| Loại | Tên lửa chống tàu Tên lửa tấn công đất liền[1] |
| Nơi chế tạo | Trung Quốc |
| Lược sử hoạt động | |
| Phục vụ | Khoảng năm 2011 đến nay |
| Sử dụng bởi |
|
| Lược sử chế tạo | |
| Nhà sản xuất | Tập đoàn Khoa học và Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (CASIC) |
| Thông số | |
| Đầu nổ | 205–500 kg (452–1.102 lb)[2][3] |
| Động cơ | Hệ thống động cơ đẩy tăng cường/ramjet tích hợp[4] |
| Tầm hoạt động | 250–270 hải lý (290–310 dặm; 460–500 km) |
| Tốc độ | Mach 2,5 đến 4 |
| Hệ thống chỉ đạo | Hệ thống định vị Bắc Đẩu với Dẫn đường theo lệnh điều khiển cập nhật pha giữa, Dẫn đường bằng radar chủ động giai đoạn cuối |
| Nền phóng |
|
YJ-12 (tiếng Trung: 鹰击-12; bính âm: yīngjī-12; nghĩa đen 'Ưng kích 12') là một loại tên lửa hành trình chống hạm siêu âm[5][6] của Trung Quốc, do Tập đoàn Khoa học và Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (CASIC) chế tạo.[7]
Mô tả

Tên lửa YJ-12 có hình dáng tương tự như một phiên bản kéo dài của tên lửa kiểu Kh-31.[4] Theo Hoa Kỳ, các biến thể phóng từ trên không (YJ-12) và phóng từ tàu chiến (YJ-12A) có tầm bắn khoảng 270 hải lý (tương đương 310 dặm; 500 km).[5][6] Tốc độ được ghi nhận nằm trong khoảng từ Mach 2,5[4] đến Mach 4.[2] Tên lửa YJ-12 có khả năng thực hiện các động tác cơ động né tránh nhằm né tránh hệ thống phòng thủ chống tên lửa.[8]
Theo War on the Rocks, một tàu chiến chỉ có khoảng 45 giây để đánh chặn tên lửa YJ-12 sau khi tên lửa bay bám biển xuất hiện trên đường chân trời và được phát hiện. Vào năm 2014, Hải quân Hoa Kỳ (USN) dự định đối phó với các đòn tấn công bão hòa bằng tên lửa YJ-12 phóng từ trên không bằng cách tiêu diệt các máy bay tấn công của Trung Quốc từ khoảng cách xa trước khi chúng kịp phóng tên lửa; chiến thuật này dựa vào năng lực Cooperative Engagement Capability (hay Năng lực Tham chiến Hợp tác- là một hệ thống kiểm soát hỏa lực mạng hóa do Hải quân Hoa Kỳ phát triển. Nó cho phép chia sẻ dữ liệu cảm biến phòng không và phòng thủ tên lửa giữa các tàu chiến, máy bay và đơn vị mặt đất, giúp tạo nên một bức tranh chiến thuật thống nhất).[9]
Phát triển
Vào tháng 8 năm 2000, Trung Quốc đã công bố một mô hình tên lửa phóng từ trên không mang ký hiệu YJ-91, có hình dáng tương tự tên lửa Air-Sol Moyenne Portée của Pháp. Sau đó, một loại tên lửa có hình dáng tương tự đã được quan sát và có thể được định danh là YJ-12. Tuy nhiên, ký hiệu YJ-91 cuối cùng lại được dùng cho phiên bản do Trung Quốc phát triển từ tên lửa Kh-31 của Nga.[10]
Tên lửa YJ-12 đã xuất hiện tại Lễ duyệt binh kỷ niệm chiến thắng 2015 tại Trung Quốc,[11] cho thấy loại tên lửa này đã được đưa vào biên chế, do tất cả các vũ khí trình diễn trong sự kiện đều đã được trang bị chính thức trước đó.[12]
Biến thể YJ-12A được cho là đang trong quá trình phát triển vào năm 2014.[10] Phiên bản này đã được đưa vào trang bị khoảng năm 2020 trên các tàu khu trục Type 051B và lớp Sovremenny của Hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.[13]
Biến thể YJ-12B được cho là đã được triển khai tới Quần đảo Trường Sa vào khoảng tháng 4 năm 2018.[14] Khi được bố trí trên ba đảo lớn nhất do Trung Quốc kiểm soát, chúng có thể bao phủ phần phía nam của Biển Đông.[15]
Các biến thể
- YJ-12
- biến thể phóng từ trên không, có tầm bắn khoảng 270 hải lý (tương đương 310 dặm; 500 km).[6]
- YJ-12A
- là biến thể phóng từ tàu, cũng có tầm bắn khoảng 270 hải lý (310 dặm; 500 km).[5]
- YJ-12B
- biến thể triển khai trên đất liền, với tầm bắn khoảng 250 hải lý (290 dặm; 460 km).[15]
- CM-302
- Là phiên bản xuất khẩu của Tập đoàn Khoa học và Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Trung Quốc, đây là tên lửa có khả năng chống hạm và tấn công mục tiêu mặt đất, với tầm bắn khoảng 280 km (170 dặm; 150 hải lý), mang đầu đạn nặng 250 kg (550 lb) và có thể phóng từ các nền tảng trên không, trên bộ và trên biển. Tên lửa sử dụng hệ thống định vị Bắc Đẩu, kết hợp với dẫn đường radar chủ động ở giai đoạn cuối; mục tiêu có thể được cập nhật thông qua liên kết dữ liệu.[16]
Các nước trang bị
Hiện tại
- Hải quân Quốc gia Algérie vận hành biến thể CM-302 (triển khai trên đất liền).[17]
- Hải quân Pakistan sử dụng biến thể CM-302 (phóng từ tàu chiến).[18]
- Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc[19]
- Hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc[5]
- Lực lượng Phòng thủ bờ biển Hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc[20]
Xem thêm
Các loại tên lửa liên quan
- YJ-15
- YJ-18
- HD-1
Các loại tên lửa tương đương
- 3M-54 Klub – (Nga)
- BrahMos – (Ấn Độ, Nga)
- P-800 Oniks – (Nga)
- Future Cruise/Anti-Ship Weapon – (Pháp, Ý, Vương quốc Anh)
- ASM-3 – (Nhật Bản)
- Yun Feng – (Đài Loan)
Tham khảo
- ↑ Tate, Andrew; Gibson, Neil (ngày 9 tháng 11 năm 2016). "China offers export version of YJ-12 supersonic anti-ship missile". Jane's Information Group. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 21 tháng 11 năm 2016.
- 1 2 Renjie, Guo, biên tập (ngày 4 tháng 2 năm 2015). "China's anti-ship missiles YJ-12 and YJ-100 revealed". China Military Online. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 13 tháng 6 năm 2015.
- ↑ "Pradun: From Bottle Rockets to Lightning Bolts, p.14". Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 21 tháng 5 năm 2015.
- 1 2 3 Gormley, Dennis M.; Erickson, Andrew S.; Yuan, Jingdong (ngày 30 tháng 9 năm 2014). "A Potent Vector: Assessing Chinese Cruise Missile Developments". Joint Forces Quarterly (75). National Defense University: 102. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2015.
- 1 2 3 4 Military and Security Developments Involving the People's Republic of China 2023, tr. 57.
- 1 2 3 Military and Security Developments Involving the People's Republic of China 2023, tr. 58.
- ↑ "震撼:中国3大军工巨头在航展上竟展示如此多新导弹". Sina News. ngày 9 tháng 11 năm 2016.
- ↑ Minnick, Wendell (ngày 8 tháng 8 năm 2017). "China Puts Guam Within Missile Range". Defense News.
- ↑ Haddick, Robert (ngày 2 tháng 7 năm 2014). "China's Most Dangerous Missile (So Far)". War on the Rocks. Truy cập ngày 19 tháng 5 năm 2015.
- 1 2 "YJ-91/YJ-12 (China), Offensive weapons". janes.com. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2015.
- ↑ Fisher, Richard D. Jr. (ngày 4 tháng 9 năm 2015). "China showcases new weapon systems at 3 September parade". IHS Jane's 360. Truy cập ngày 11 tháng 12 năm 2015.
- ↑ "陈士强:抗战胜利70周年纪念活动充分展示我军战斗力--军事--人民网". military.people.com.cn. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2015.
- ↑ Sutton, H.I. (ngày 1 tháng 5 năm 2020). "China Increases Potency Of Anti-Carrier Capabilities". Forbes. Truy cập ngày 30 tháng 6 năm 2024.
- ↑ Macias, Amanda (ngày 2 tháng 5 năm 2018). "China quietly installed defensive missile systems on strategic Spratly Islands in hotly contested South China Sea". CNBC.
- 1 2 Stashwick, Steven (ngày 14 tháng 6 năm 2018). "China deploys anti-ship missiles on islands in the South China Sea". The Diplomat. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2023.
- ↑ Tate, Andrew; Gibson, Neil (ngày 9 tháng 11 năm 2016). "China offers export version of YJ-12 supersonic anti-ship missile". Jane's Information Group. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 21 tháng 11 năm 2016.
- ↑ The Military Balance 2024, tr. 344.
- ↑ The Military Balance 2024, tr. 302.
- ↑ The Military Balance 2024, tr. 260.
- ↑ Rice 2024, tr. 16.
- Thư mục
- The International Institute for Strategic Studies (ngày 13 tháng 2 năm 2024). The Military Balance 2024. London: Routledge. ISBN 978-1-032-78004-7.
- Pradun, Vitaliy O. (Spring 2011). "From Bottle Rockets to Lightning Bolts: China's Missile Revolution and PLA Strategy against U.S. Military Intervention". Naval War College Review. 64 (2). United States Naval War College. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 19 tháng 5 năm 2015.
- United States Office of the Secretary of Defense (ngày 19 tháng 10 năm 2023). Military and Security Developments Involving the People's Republic of China (PDF) (Báo cáo).
- Rice, Daniel C. (ngày 8 tháng 4 năm 2024). "The PLA Navy Coastal Defense Missile Force" (PDF). Air University (AU) (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2024.