Vittorio Amedeo của Savoia
| Vittorio Amedeo của Savoia | |||||
|---|---|---|---|---|---|
| Thông tin chung | |||||
| Sinh | 6 tháng 5 năm 1699 Cung điện Vuơng thất Turin, Turin | ||||
| Mất | 22 tháng 3 năm 1715 (15 tuổi) Cung điện Vuơng thất Turin, Turin | ||||
| An táng | Vương cung thánh đường Superga | ||||
| |||||
| Hoàng tộc | Nhà Savoia | ||||
| Thân phụ | Vittorio Amedeo II của Sardegna | ||||
| Thân mẫu | Anne Marie của Orléans | ||||
Vittorio Amedeo của Savoia (Vittorio Amedeo Filippo Giuseppe;[1] 6 tháng 5 năm 1699 – 22 tháng 3 năm 1715) là con trai đầu của Vittorio Amedeo II, Công tước xứ Savoia và người vợ của ông, Anne Marie xứ Orléans. Ngay từ khi sinh ra, ông là người thừa kế hợp pháp của công quốc Savoia và do đó được phong làm Thân vương xứ Piedmont. Ông giữ chức Nhiếp chính vương của Savoia từ tháng 9 năm 1713 đến tháng 9 năm 1714 khi cha ông vắng mặt tại triều đình. Ông qua đời vì bệnh đậu mùa ở tuổi 15.
Tiểu sử

Chào đời tại Cung điện Vuơng thất Turin vào ngày 6 tháng 5 năm 1699.[2] Ông là con thứ năm và là trưởng nam của Vittorio Amedeo II của Sardegna và Anne Marie xứ Orléans, cháu gái của Quốc vương Louis XIV của Pháp. Khi được làm lễ rửa tội, ông được đặt tên là Vittorio Amedeo Giovanni Filippo. Trong suốt cuộc đời mình, ông luôn gần gũi với cha và cũng giữ quan hệ hòa thuận với mẹ, dù cha mẹ ông không mấy hòa hợp trong cuộc hôn nhân.
Ngay từ khi sinh ra, ông mang tước hiệu Thân vương xứ Piedmont, tức người kế vị hợp pháp của Công quốc Savoia theo thông lệ.[3] Vào thời điểm đó, Vương tộc Savoia đang rất cần một người thừa kế nam để kế vị do công quốc áp dụng luật Salic, cấm nữ giới thừa kế ngai vị. [4]Sự chào đời của ông vì thế được triều đình vô cùng hân hoan. Tuy nhiên, sức khỏe của ông từ nhỏ đã luôn mong manh và cần được chăm sóc đặc biệt.
Trong trận Turin năm 1706, ông cùng mẫu thân, tổ mẫu và em trai Carlo Emanuele phải rời khỏi Turin đến Genoa để tránh nguy hiểm, trong khi cha ông chỉ huy quân Savoia bảo vệ thành.[5] Đến năm 1708, ông được chuyển từ nội cung do nữ gia sư quản lý sang sự chăm sóc của các quan phụ đạo.
Năm 1713, sau Chiến tranh Kế vị Tây Ban Nha, theo Hiệp ước Utrecht, Sicila được nhượng cho phụ vương ông. Từ đó, Vittorio Amedeo trở thành người kế vị của một vương quốc thay vì chỉ là công quốc. Tháng 9 năm ấy, phụ vương và mẫu thân ông lên đường tới Palermo để làm lễ đăng quang. Vittorio Amedeo II muốn mẹ mình, Marie Jeanne xứ Savoia, làm Nhiếp chính cho công quốc nhưng bà từ chối. Vì vậy, hoàng trưởng tử Vittorio Amedeo được giao chức Nhiếp chính vuơng xứ Savoia cho đến khi phụ vương trở về vào tháng 9 năm 1714.[6] [5]Trong thời gian này từng có kế hoạch hôn sự giữa ông với Vuơng nữ Maria Amalia, con gái thứ hai của Hoàng đế Joseph I, do quan hệ giữa Savoia – Áo đang rất căng thẳng, tuy nhiên, các kế hoạch này bị cha ông bác bỏ. Ngoài ra còn có đàm phán về việc ông kết hôn với Vương nữ Francisca Josefa của Bồ Đào Nha hoặc Elisabetta Farnese.
Vittorio Amedeo qua đời tại Turin ngày 22 tháng 3 năm 1715 do bệnh đậu mùa ở tuổi 15. Thi hài ông được an táng tại Nhà thờ Chính tòa Turin và sau đó chuyển về Vương cung thánh đường Superga.[5] Người kế vị ông với tư cách Thân vương xứ Piedmont là em trai Carlo Emanuele.
Tham khảo
- ↑ Tettoni (1868), tr. 36
- ↑ Symcox (1983), tr. 73
- ↑ Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tênSymcox, 1983, p732 - ↑ Storrs (1999), tr. 199
- 1 2 3 Williams (1909), tr. 326
- ↑ Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tênStorrs, 1999, p1992
Nguồn
- Storrs, Christopher (1999). War, diplomacy and the rise of Savoy, 1690-1720 (ấn bản thứ 1). Cambridge: Cambridge University Press. ISBN 0-521-55146-3.
- Symcox, Geoffrey (1983). Victor Amadeus II : absolution in the Savoyard State 1675-1730. Berkeley, u.a.: University of California Press. ISBN 978-0-520-04974-1.
- Williams, Hugh Noel (1909). A Rose of Savoy: Marie Adélaïde of Savoy, Duchesse de Bourgogne, Mother of Louis XV. New York: Charles Scribner's Sons.
- Tettoni, Leone (1868). Le illustri alleanze della real casa di Savoia (bằng tiếng Ý).
- Armstrong, Edward (1892). Elisabeth Farnes: The Termagant of Spain. Longmans, Green, and Company.
