Viêm da cơ
Bạn có thể mở rộng bài này bằng cách dịch bài viết tương ứng từ Tiếng Anh. (tháng 10/2025) Nhấn [hiện] để xem các hướng dẫn dịch thuật.
|
| Viêm da cơ | |
|---|---|
| Những sẩn đỏ riêng biệt trên các khớp ngón tay ở người vị thành niên bị viêm da cơ. Chúng được gọi là sẩn Gottron. | |
| Khoa/Ngành | Thấp khớp |
| Triệu chứng | Phát ban, yếu cơ, sụt cân, sốt[1] |
| Biến chứng | Vôi hóa, viêm phổi, bệnh tim[1][2] |
| Khởi phát | Từ 40 đến 50 tuổi[3] |
| Diễn biến | Kéo dài[1] |
| Nguyên nhân | Chưa xác định[1] |
| Phương pháp chẩn đoán | Dựa theo triệu chứng, xét nghiệm máu, đo điện cơ, sinh thiết cơ[3] |
| Chẩn đoán phân biệt | Viêm đa cơ, viêm cơ thể vùi, xơ cứng bì[3] |
| Điều trị | Thuốc, vật lý trị liệu, tập thể dục, liệu pháp nhiệt, chỉnh hình, thiết bị hỗ trợ, nghỉ ngơi[1] |
| Thuốc | Corticosteroids, methotrexate, azathioprine[1] |
| Dịch tễ | ~ 1 trên 100.000 người mỗi năm[3] |
Viêm da cơ (DM) là rối loạn viêm mãn tính ảnh hưởng đến cơ.[1] Các triệu chứng của bệnh thường là phát ban da và tình trạng yếu cơ ngày càng trầm trọng hơn theo thời gian.[1] Những điều này có thể xảy ra đột ngột hoặc phát triển trong nhiều tháng.[1] Các triệu chứng khác có thể bao gồm sụt cân, sốt, viêm phổi hoặc nhạy cảm với ánh sáng.[1] Các biến chứng có thể bao gồm lắng đọng canxi trong cơ hoặc da.[1]
Nguyên nhân bệnh chưa được xác định.[1] Các giả thuyết có thể đó là một bệnh tự miễn hoặc kết quả của nhiễm trùng do vi-rút.[1] Đây là một dạng bệnh viêm cơ.[1] Chẩn đoán thường dựa trên sự kết hợp của các triệu chứng, xét nghiệm máu, đo điện cơ và sinh thiết cơ.[3]
Mặc dù chưa có cách chữa bệnh nhưng các phương pháp điều trị thường cải thiện triệu chứng.[1] Các phương pháp điều trị có thể bao gồm thuốc, vật lý trị liệu, tập thể dục, liệu pháp nhiệt, chỉnh hình, thiết bị hỗ trợ và nghỉ ngơi.[1] Thuốc trong nhóm corticosteroid thường được sử dụng cùng với các tác nhân khác như methotrexate hoặc azathioprine được khuyến nghị nếu steroid không có tác dụng tốt.[1] Liệu pháp immunoglobulin tiêm tĩnh mạch cũng có thể cải thiện kết quả điều trị.[1] Hầu hết mọi người đều cải thiện nhờ điều trị và ở một số người, bệnh khỏi hoàn toàn.[1]
Mỗi năm có khoảng 1 trên 100.000 người mới mắc viêm da cơ.[3] Bệnh thường xảy ra ở những người ở độ tuổi 40 và 50, phụ nữ bị ảnh hưởng nhiều hơn nam giới.[3] Tuy nhiên, mọi người ở mọi lứa tuổi đều có thể bị ảnh hưởng.[3] Bệnh được mô tả lần đầu tiên vào những năm 1800.[4]
Tài liệu tham khảo
- 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 "Dermatomyositis". GARD (bằng tiếng Anh). 2017. Lưu trữ bản gốc 5 tháng 7 2017. Truy cập 13 tháng 7 2017.
- ↑ Callen, Jeffrey P.; Wortmann, Robert L. (ngày 1 tháng 9 năm 2006). "Viêm da cơ". Clinics in Dermatology. Quyển 24 số 5. tr. 363–373. doi:10.1016/j.clindermatol.2006.07.001. ISSN 0738-081X. PMID 16966018.
- 1 2 3 4 5 6 7 8 "Dermatomyositis". NORD (National Organization for Rare Disorders). 2015. Lưu trữ bản gốc 19 tháng 2 2017. Truy cập 13 tháng 7 2017.
- ↑ Dourmishev, Lyubomir A.; Dourmishev, Assen Lyubenov (2009). Dermatomyositis: Advances in Recognition, Understanding and Management (bằng tiếng Anh). Springer Science & Business Media. tr. 5. ISBN 9783540793137. Lưu trữ bản gốc 8 tháng 9 2017.
- Sơ khai bệnh
- Da liễu
- Bệnh tự miễn