Vụ ám sát Spencer Perceval
| Vụ ám sát Thủ tướng Anh Spencer Perceval | |
|---|---|
| Địa điểm | Viện Thứ dân, Westminster, Luân Đôn, Anh |
| Thời điểm | 11 tháng 5 năm 1812 5:15 chiều |
| Vũ khí | Súng (gun) |
| Tử vong | 1 (Spencer Perceval) |
| Bị thương | 0 |
| Thủ phạm | John Bellingham |
Bài viết này là một bản dịch thô từ ngôn ngữ khác. Đây có thể là kết quả của máy tính hoặc của người chưa thông thạo dịch thuật. |
Spencer Perceval, Thủ tướng Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland, đã bị ám sát tại sảnh của Hạ nghị viện ở Luân Đôn vào khoảng 5 giờ 15 chiều thứ Hai ngày 11 tháng 5 năm 1812. Thủ phạm là John Bellingham, một thương gia đến từ Liverpool, kẻ mang mối tư thù với chính phủ. Bellingham đã bị bắt giữ, và bảy ngày sau vụ ám sát, hắn bị kết tội và kết án tử hình. Bellingham bị treo cổ tại nhà tù Newgate vào ngày 18 tháng 5.
Thủ tướng Perceval đã lãnh đạo chính phủ Tory kể từ năm 1809, trong một giai đoạn khủng hoảng của cuộc chiến tranh Napoleon. Những phán quyết của ông nhằm mục đích theo đuổi các cuộc chiến tranh bằng cách sử dụng các biện pháp khắc nghiệt nhất, gây ra tình trạng nghèo đói lan rộng và bất ổn trong nước. Do đó, tin tức về cái chết của ông lại tạo nên sự phấn khích tại những vùng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Bất chấp những lo ngại ban đầu rằng vụ ám sát có liên quan đến một cuộc tổng nổi dậy, quá trình điều tra cho thấy Bellingham đã hành động một mình. Hắn phản đối việc chính phủ thất bại trong việc bồi thường cho quãng thời gian hắn bị cầm tù oan ức vì một khoản nợ thương mại tại Nga vài năm trước đó. Việc Bellingham không hề tỏ ra ân hận và cho rằng hành động của mình là chính đáng đã đặt ra nghi vấn về sự tỉnh táo của hắn. Tuy nhiên, tại phiên tòa, hắn được xác định là hoàn toàn chịu trách nhiệm pháp lý về hành vi của mình.
Sau cái chết của Perceval, Nghị viện đã thông qua khoản trợ cấp rộng lượng cho vợ con ông và cho phép xây dựng đài tưởng nhớ. Tuy , nội các của ông sớm bị lãng quên, các chính sách bị đảo ngược, và công chúng thường nhớ đến ông qua vụ ám sát hơn là những thành tựu chính trị. Các nhà sử học sau này cho rằng việc kết án và tử hình chóng vánh Bellingham là trái với các nguyên tắc công lý. Giả thuyết cho rằng Bellingham chỉ là một tay sai thực hiện âm mưu cho một nhóm thương nhân Liverpool thù địch với chính sách kinh tế của Perceval cũng trở thành chủ đề của một nghiên cứu năm 2012.
Tiểu sử Spencer Perceval Vụ ám sát Spencer Perceval
Perceval sinh ngày 1 tháng 11 năm 1762 tại Quảng trường Audley, Mayfair. Ông là con trai thứ bảy của John Perceval, Bá tước thứ hai của Egmont và là con trai thứ hai trong cuộc hôn nhân thứ hai của Bá tước. Mẹ ông, Catherine Compton, Nữ nam tước Arden, là cháu gái của Bá tước thứ tư của Northampton. Cái tên "Spencer" vốn là họ của gia đình Compton; ông bác của bà Catherine Compton là Spencer Compton, Bá tước thứ nhất của Wilmington, người từng giữ chức Thủ tướng Chính phủ.
Cha ông, một cố vấn chính trị cho Frederick, thân vương xứ Wales và vua George III, từng phục vụ một thời gian ngắn trong nội các với tư cách là Đệ nhất Lãnh chúa Hải quân (First Lord of the Admiralty). Tuổi thơ của Perceval trôi qua tại Charlton House, nơi cha ông đã mua được ở gần bến cảng Woolwich.
Cha Perceval qua đời khi ông mới lên tám. Perceval theo học tại trường Harrow, nơi ông nổi tiếng là một học sinh chăm chỉ và kỷ luật. Chính tại Harrow, ông đã bắt đầu quan tâm đến Anh giáo Phúc âm (Evangelical Angicanism) và xây dựng tình bạn tri kỷ với Dudley Ryder. Sau năm năm tại Harrow, ông theo anh trai Charles đến Trinity College, Cambridge. Tại đây, ông đã giành giải thưởng ngâm thơ bằng tiếng Anh và tốt nghiệp vào năm 1782.
Sự nghiệp chính trị
Sự nghiệp chính trị của Perceval mang đậm tư tưởng bảo thủ, và ông nổi danh nhờ những đòn tấn công nhắm vào chủ nghĩa cấp tiến (radicalism). Là một luật sư công tố cấp dưới trong các phiên tòa xét xử Thomas Paine và John Horne Tooke, ông được chú ý bởi các chính khách cấp cao trong chính phủ Pitt. Năm 1796, sau khi từ chối chức vụ Chánh thư ký Ireland, Perceval được bầu vào Nghị viện với tư cách là nghị sĩ đảng Tory đại diện cho Northampton. Năm 1798, ông gây tiếng vang với bài phát biểu bảo vệ chính phủ Pitt trước sự công kích của những người theo chủ nghĩa cấp tiến như Charles James Fox và Francis Burdett. Ông được xem là ngôi sao đang lên của đảng; vóc dáng nhỏ bé và mảnh khảnh khiến ông bị đặc biệt danh là "Little P"
Sau khi William Pitt "Trẻ" từ chức vào năm 1801, Perceval giữ chức Phó Chưởng lý (Solicitor General) và sau đó là Chưởng lý (Attorney General) trong chính phủ Addington từ năm 1801 đến 1804. Ông tiếp tục giữ chức vụ này khi William Pitt trở lại thành lập chính phủ lần thứ hai từ năm 1804 đến năm 1806. Đức tin Phúc Âm sâu sắc khiến Perceval phản đối kịch liệt Giáo hội Công giáo và và sự giải phóng người Công giáo. Tuy nhiên, ông lại ủng hộ nhiệt thành việc bãi bỏ buôn bán nô lệ. Ông đã sát cánh cùng những người đồng đạo như William Wilberforce để đảm bảo việc thông qua Đạo luật Buôn bán Nô lệ năm 1807.
Bộ trưởng Tài chính (1807 - 1812)

Khi Pitt qua đời vào năm 1806 ở tuổi gần 47, chính phủ được kế nhiệm bởi "Nội các của mọi nhân tài" (Ministry of All the Talents) do huân tước Grenville lãnh đạo. Khi Grenville từ chức, Công tước xứ Portland đã tập hợp một nội các gồm những người ủng hộ Pitt và mời Perceval đảm nhận chức Bộ trưởng Tài chính kiêm lãnh đạo Hạ viện. Perceval tỏ ý muốn tiếp tục làm Chưởng lý hoặc trở thành Bộ trưởng Nội vụ, lấy cớ rằng mình không am hiểu các vấn đề tài chính. Ông chỉ đồng ý nhận chức khi mức lương (thấp hơn so với Bộ Nội vụ) được bù đắp bằng chức vụ Quản lý Địa hạt Lancaster (Chancellor of the Duchy of Lancaster). Huân tước Hawkesbury (sau này là Liverpool) đã tiến cử ông với nhà vua, giải thích rằng ông xuất thân từ một gia đình Anh lâu đời và chia sẻ quan điểm của nhà vua về vấn đề Công giáo.
Con út của Perceval, Ernest Augustus, chào đời ngay sau khi Perceval đã trở thành Bộ trưởng (công chúa Caroline là mẹ đỡ đầu). Do Jane Perceval bị bệnh sau khi sinh, gia đình đã chuyển khỏi căn nhà Belsize House ẩm ướt và gió lùa, tá túc một vài tháng tại nhà của Huân tước Teignmouth ở Clapham trước khi tìm được một cơ ngơi phù hợp tại Ealing. Đó là Elm Grove, một ngôi nhà từ thế kỷ 16 từng là nơi ở của Giám mục Durham. Perceval đã mua nó với giá 7.500 bảng vào năm 1808 (vay từ anh trai là Huân tước Arden và các uỷ thác viên quản lý của hồi môn của Jane) và bắt đầu mối gắn kết lâu dài của gia đình Perceval với vùng Ealing. Trong khi đó, tại Luân Đôn, Perceval đã chuyển từ Lindsey House vào số 10 phố Downing, do Công tước Portland đã chuyển về Burlington House ngay sau khi trở thành Thủ tướng.
Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của Perceval trong nội các là mở rộng các Sắc lệnh Hội đồng (Orders in Council), vốn được đưa ra bởi chính quyền trước nhằm hạn chế giao thương của các nước trung lập với Pháp để trả đũa lệnh cấm vận của Napoleon đối với thương mại Anh. Ông cũng chịu trách nhiệm đảm bảo rằng dự luật của Wilberforce về bãi bỏ buôn bán nô lệ - vốn chưa qua được vòng bỏ phiếu cuối cùng tại Thượng viện khi nội các Grenville sụp đổ - sẽ không bị "bỏ rơi giữa hai nhiệm kỳ" và bị bác bỏ trong một cuộc bỏ phiếu bất ngờ. Perceval là một trong những thành viên sáng lập của Viện Châu Phi (African Institution), được thành lập vào tháng 4 năm 1807 để bảo vệ thành quả của Đạo luật Bãi bỏ Buôn Bán Nô lệ.
Năm 1807, ông trở thành Bộ trưởng Tài chính Anh.
Thủ tướng Anh (1809 - 1812)
Ngày 4 tháng 10 năm 1809, Spencer Perceval chính thức nhậm chức Thủ tướng của Vương quốc Liên hiệp Anh. Ngoài sự nghiệp chính trị, ông cũng là tác giả của một số ấn phẩm và tài liệu quan trọng. Một số tác phẩm tiêu biểu bao gồm:
- The Book! or, The Proceedings and Correspondence (Quyển sách! hay Biên bản và Thư từ)
- The Genuine Book: An Inquiry, Or Delicate Investigation Into the Conduct of Her Royal Highness, the Princess of Wales (Quyển sách chân thực: Một cuộc thẩm tra, hay Cuộc điều tra tế nhị về hành kiểm của Công nương Hoàng gia, Vương phi xứ Wales)
- A letter to the Right Honourable William Pitt (Bức thư gửi Quý ngài William Pitt): một ấn phẩm chính trị bàn về các vấn đề đương thời.
Bị ám sát (11/5/1812)

Vào 5:15 chiều ngày 11 tháng 5 năm 1812, Perceval đang trên đường tham dự cuộc điều trần về các Sắc lệnh Hội đồng. Khi ông vừa bước vào tiền sảnh của Hạ Nghị viện, một người đàn ông bước tới, rút một khẩu súng lục ra và bắn thẳng vào ngực ông. Perceval ngã xuống sàn nhà, thốt lên vài lời không rõ ràng được những người xung quanh nghe thành "giết người" hoặc "ôi Chúa ơi". Đó là những lời trăng trối của ông.
Ông được đưa vào một phòng liền kề và đặt nằm trên bàn với chân gác lên hai chiếc ghế. Lúc này ông đã bất tỉnh, mặc dù mạch vẫn còn đập yếu ớt. Khi bác sĩ ngoại khoa đến vài phút sau đó, mạch đã ngừng đập và Perceval được xác định đã qua đời ở tuổi gần 50.
Ban đầu, người ta lo sợ rằng phát súng này báo hiệu sự bắt đầu của một cuộc nổi dậy, nhưng sự việc nhanh chóng trở nên rõ ràng rằng kẻ ám sát - người không hề cố gắng trốn thoát - hành động một mình vì một mối tư thù ám ảnh đối với chính phủ. Hung thủ, John Bellingham, là một thương gia tin rằng ông đã bị bỏ tù oan ở Nga và yêu cầu bồi thường từ chính phủ, nhưng tất cả các kiến nghị của ông đều bị bác bỏ.
Thi thể của Perceval được đặt trên một chiếc ghế sofa trong phòng khách của Chủ tịch Hạ Viện (Speaker's drawing room) và được đưa về Số 10 phố Downing vào rạng sáng ngày 12 tháng 5. Cũng trong buổi sáng cùng ngày, một cuộc điều tra đã được tổ chức tại quán rượu The Cat and Bagpipes ở góc phố Downing và phán quyết cuối cùng được đưa ra là giết người có chủ đích.
Perceval để lại một góa phụ và mười hai người con trong độ tuổi từ 3 đến 20, và sớm có tin đồn rằng ông đã không để lại tài sản gì đáng kể để chu cấp cho gia đình. Vào thời điểm qua đời, tài khoản ngân hàng của ông chỉ còn đúng 106 bảng, 5 shilling và 1 penny.
Một vài ngày sau khi ông chết, Quốc hội đã bỏ phiếu để giải quyết khoản trợ cấp 50.000 bảng cho của con Perceval, cùng với tiền tuất hàng năm cho vợ và con trai cả của ông. Jane Perceval tái hôn với trung tá Sir Henry Carr (anh trai của mục sư Reverend Robert James Carr, sau này là cha xứ Brighton) vào năm 1815 và lại trở thành góa phụ lại sáu năm sau đó. Bà qua đời năm 1844, thọ 74 tuổi.
Tiểu sử John Bellingham Vụ ám sát Spencer Perceval

John Bellingham sinh vào khoảng năm 1767 hoặc năm 1769 tại St Neots, Huntingdonshire, Anh. Tư liệu về cuộc đời Bellingham không thực sự rõ ràng, hầu hết các tiểu sử được viết sau vụ ám sát thường lẫn lộn giữa phỏng đoán và sự thật. Theo hồi ức của gia đình và bạn bè, Bellingham được sinh ra ở St Neots, Huntingdonshire và lớn lên ở London, nơi ông đã học nghề kim hoàn từ năm mười bốn tuổi dưới sự hướng dẫn của James Love. Hai năm sau đó, ông đã tham gia chuyến hải hành đầu tiên của tàu Hartwell với tư cách là học viên sĩ quan. Một cuộc nổi loạn đã nổ ra vào ngày 22 tháng 5 năm 1787, khiến con tàu mắc cạn và bị đắm.
Đầu năm 1794, một người đàn ông tên John Bellingham đã mở một xưởng gia công thiếc trên đường Oxford, London, nhưng việc kinh doanh không thành công và chủ sở hữu bị tuyên bố phá sản vào tháng Ba cùng năm. Mặc dù chưa thể khẳng định chắc chắn đó chính là Bellingham, nhưng có tư liệu xác nhận rằng ông từng làm thư ký tại một văn phòng kế toán vào cuối thập niên 1790. Khoảng năm 1800, ông đến Arkhangelsk, Nga, làm đại diện cho các nhà xuất nhập khẩu. Ông trở về Anh vào năm 1802 và hoạt động như một nhà môi giới thương mại ở Liverpool. Ông kết hôn với Mary Neville vào năm 1803. Vào mùa hè năm 1804, Bellingham quay lại Arkhangelsk với tư cách là một đại diện xuất khẩu.
Sự nghiệp tại Nga
Vào mùa thu năm 1803, con tàu Soleure (hoặc đôi khi gọi là "Sojus") của Nga, được bảo hiểm tại Lloyd của London, đã bị mất tích trên Biển Trắng. Khi chủ tàu (hãng R. Van Brienen) nộp đơn yêu cầu bồi thường bảo hiểm, một lá thư nặc danh đã được gửi tới Lloyd tố cáo rằng con tàu đã bị phá hoại. Soloman Văn Brienen tin Bellingham là tác giả bức thư nên đã trả đũa bằng cách gán cho ông một món nợ 4.890 rúp của một người đã phá sản mà ông là người được uỷ quyền xử lý.
Ngày 16 tháng 11 năm 1804, khi Bellingham chuẩn bị rời Nga để về Anh, giấy thông hành của ông đã bị thu hồi vì cáo buộc nợ nần này. Van Brienen đã thuyết phục Tổng đốc vùng tống giam Bellingham vào một nhà tù Nga. Một năm sau, Bellingham được trả tự do và đến Saint Petersburg để tìm cách tố cáo viên Tổng đốc. Hành động này làm các nhà chức trách Nga tức giận, họ buộc tội ông đã rời bỏ Arkhangelsk một cách lén lút. Ông lại bị bỏ tù cho đến tháng 10 năm 1808. Sau đó ông được thả ra đường phố nhưng ông vẫn chưa được phép xuất cảnh. Trong tuyệt vọng, ông đã gửi đơn thỉnh cầu lên Sa hoàng. Cuối cùng, ông được phép rời khỏi nước Nga vào năm 1809 và trở về Anh vào tháng mười hai.
Ám sát thủ tướng Perceval

Khi trở về Anh, Bellingham bắt đầu gửi đơn kiến nghị chính phủ bồi thường cho quãng thời gian bị cầm tù. Tuy nhiên, yêu cầu này đã bị từ chối vì Anh Quốc đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với Nga từ tháng 11 năm 1808. Vợ của Bellingham đã khuyên can ông nên từ bỏ sự việc này nhưng ông miễn cưỡng không nghe.
Năm 1812, Bellingham khôi phục lại nỗ lực đòi bồi thường. Ngày 18 tháng 4, ông đến văn phòng Ngoại giao, và được một công chức thông báo rằng ông "tự do thực hiện bất cứ biện pháp nào mà ông cho là đúng đắn". Ngày 20 tháng 4, Bellingham mua hai khẩu súng ngắn cỡ nòng .50 (12.7mm) từ một người thợ làm súng tại số 58 phố Skinner. Ông cũng thuê một người thợ may thêm một chiếc túi bên trong áo khoác để giấu vũ khí. Trong thời gian này, người ta thường nhìn thấy ông xuất hiện tại sảnh Hạ Nghị viện.
Ngày 11 tháng 5 năm 1812, tại sảnh Hạ Nghị Viện, khi Perceval vừa bước qua cửa thì John Bellingham bắn vào ngực ông. Bellingham đã bị bắt giữ ngay lập tức và giam tại nhà tù Newgate.
Xét xử và hành quyết
Phiên toà xét xử John Bellingham diễn ra vào thứ Sáu ngày 15 tháng 5 1812 tại toà án Old Bailey. Tại đây, ông lập luận rằng lẽ ra ông sẽ bắn Đại sứ Anh tại Nga, nhưng khẳng định rằng hành động giết chết người đại diện của những kẻ áp bức mình là hoàn toàn chính đáng.
Ông đưa ra một tuyên bố chính thức trước tòa án:
"Thưa quý toà, hãy nhớ lại hoàn cảnh của tôi, hãy nhớ rằng gia đình của tôi đã bị huỷ hoại và bản thân tôi bị tàn phá, chỉ vì ý muốn của ông Perceval là công lý không được thực thi. Ông ta đã nấp sau sự an toàn tưởng tượng từ địa vị của mình để chà đạp lên pháp luật và lẽ phải. Người ta tin rằng không hình phạt nào có thể chạm tới ông ta. Tôi chỉ yêu cầu quyền lợi chính đáng của mình chứ không phải một ân huệ; tôi đòi hỏi những quyền lợi và đặc quuyền bẩm sinh của một người Anh.
Thưa quý toà, khi một bộ trưởng tự đặt mình lên trên pháp luật như ông Perceval đã làm, thì ông ta phải tự gánh lấy rủi ro cá nhân. Nếu không như vậy, ý chí của bộ trưởng sẽ trở thành luật pháp và khi đó quyền tự do của các ngài sẽ ra sao?
Tôi tin rằng bài học nghiêm khắc này sẽ là lời cảnh báo cho tất cả các bộ trưởng trong tương lai, để họ từ đó hành xử đúng đắn; bởi lẽ nếu tầng lớp thượng lưu được phép làm sai mà không bị trừng phạt thì các tầng lớp thấp sẽ sớm trở nên hoàn toàn tha hoá.
Thưa quý toà, mạng sống của tôi nằm trong tay các ngài, tôi hoàn toàn tin tưởng vào công lý của các ngài."
Bằng chứng đã được trình bày mà Bellingham điên rồ, nhưng nó đã được giảm giá bởi thẩm phán xét xử, Sir James Mansfield. Bellingham đã bị kết tội và bị kết án tử hình.
Bellingham đã bị treo cổ trong công ba ngày sau đó. René Martin Pillet, một người Pháp đã viết một tài khoản trong mười năm của mình tại Anh, mô tả tình cảm của đám đông tại nơi hành quyết:
"Vĩnh biệt người nghèo, bạn nợ sự hài lòng cho các luật bị xúc phạm của nước bạn, nhưng Đức Chúa Trời ban phước cho bạn! Bạn đã trả lại một dịch vụ quan trọng đối với đất nước của bạn, bạn đã dạy các bộ trưởng rằng họ nên làm công lý, và cấp khán giả khi nó được yêu cầu của họ ".
Một thuê bao đã được nâng lên cho các góa phụ và trẻ em của Bellingham, và "tài sản của họ đã lớn hơn gấp mười lần hơn những gì họ có thể đã dự kiến trong bất kỳ trường hợp nào khác". Góa phụ của ông tái hôn vào năm sau.
Sọ của Bellingham đã được bảo quản tại Bảo tàng Barts Pathology.
Trong tháng 9 năm 2009 các địa phương Neots Hội St Lịch sử dựng lên một tấm bảng trên Bellingham Nhà ở St Neots. Ngôi nhà, trên góc Huntingdon Street và Cambridge Street, được cho là nơi sinh của Bellingham.
Hậu quả Vụ ám sát Spencer Perceval
Vào ngày 15 tháng Năm, House of Commons bình chọn cho việc xây dựng một tượng đài để Thủ tướng Chính phủ ám sát ở Westminster Abbey. Sau đó, đài tưởng niệm được đặt trong Inn Lincoln, và trong vòng Northampton cử Perceval của.

Vào ngày 8 tháng Sáu, Regent bổ nhiệm Chúa Liverpool để đứng đầu một chính quyền đảng Bảo thủ mới. Mặc dù lời khen ngợi của mình để lãnh đạo sĩ của họ, các thành viên của chính phủ mới sớm bắt đầu tách mình ra khỏi chức vụ của mình. Nhiều người trong số những thay đổi mà Perceval đã phản đối đã được dần dần giới thiệu:. Tự do báo chí lớn hơn, giải phóng Công giáo và cải cách quốc hội. Các đơn đặt hàng trong Hội đồng đã được bãi bỏ vào ngày 23 tháng 6, nhưng đã quá muộn để tránh những tuyên bố chiến tranh trên nước Anh của Hoa Kỳ. Chính phủ Chúa của Liverpool đã không duy trì độ phân giải Perceval trong hành động chống lại việc buôn bán nô lệ bất hợp pháp, mà bắt đầu nở rộ như các nhà chức trách nhìn theo cách khác. Linklater ước tính có khoảng 40.000 người nô lệ được vận chuyển bất hợp pháp từ châu Phi tới Tây Ấn, vì thực thi lỏng lẻo của pháp luật.
Linklater trích dẫn thành tựu lớn nhất của Perceval như nhấn mạnh của ông vào việc giữ quân đội của Wellington trong lĩnh vực này, một chính sách đã giúp đảo ngược trong chiến tranh Napoleon dứt khoát ủng hộ của Anh. Mặc dù vậy, với việc thông qua danh tiếng thời gian Perceval đã tàn lụi; Charles Dickens coi ông là "một chính trị gia hạng ba hầu như không phù hợp với thực nạng Chúa Chatham của". Trong khóa học do, ít nhưng thực tế của vụ ám sát ông nán lại trong bộ nhớ nào. Khi hai trăm năm của chụp gần, Perceval đã được mô tả trong báo là "thủ tướng rằng lịch sử quên".
ự công chính của niềm Bellingham lần đầu tiên được thẩm vấn bởi Brougham, người lên án thử nghiệm là "sự sỉ nhục lớn nhất đối với công lý tiếng Anh". Trong một nghiên cứu được công bố trong năm 2004 Mỹ học Kathleen S. Goddard chỉ trích thời gian thử nghiệm nên ngay sau khi hành động, khi niềm đam mê đã chạy cao. Cô cũng thu hút sự chú ý đến việc từ chối của Tòa án cho phép một hoãn mà sẽ cho phép quốc phòng liên hệ với nhân chứng có thể. Có lần, bà vẫn duy trì, không đủ chứng cớ tại phiên tòa để xác định tình trạng thực sự của sự tỉnh táo Bellingham, và Mansfield tổng hợp-up đã cho thấy xu hướng đáng kể. yêu Bellingham của đã hành động một mình được chấp nhận tại tòa án; Nghiên cứu năm 2012 của Linklater thừa nhận rằng ông có thể là một đại lý của quyền lợi có lẽ Liverpool thương gia khác, những người mang gánh nặng chủ yếu của chính sách kinh tế của Perceval và có nhiều để đạt được bởi cái chết của ông. Bài bình luận của một tờ báo Liverpool, nói Linklater, chỉ ra rằng nói chuyện của vụ ám sát đã được phổ biến trong thành phố. Nó vẫn còn chưa biết thế nào Bellingham đã đạt được các khoản tiền để dành lại tự do trong những tháng trước vụ ám sát, khi ông không có vẻ tham gia vào bất kỳ doanh nghiệp. Lý thuyết âm mưu này đã không thuyết phục được các nhà sử học khác; các chuyên mục Bruce Anderson chỉ thiếu của bất kỳ bằng chứng cụ thể để hỗ trợ nó.
Trong những tháng tiếp theo thực hiện của chồng, Mary Bellingham tiếp tục sống và làm việc tại Liverpool. Đến cuối năm 1812 kinh doanh của cô đã thất bạị, và sau đó chuyển động của cô là tối nghĩa; cô ấy có thể trở lại là tên thời con gái của mình. Vào tháng 1 năm 1815, Jane Perceval kết hôn Sir Henry William Carr; bà qua đời ở tuổi 74, năm 1844.
Năm 1828, The Times báo cáo rằng Cornish chủ đất công nghiệp, John Williams thứ ba (1753-1841) đã nhận được một cảnh báo giấc mơ ám sát Perceval trên 2 hoặc 3 tháng năm 1812, gần mười ngày trước khi sự kiện, "chính xác đến từng chi tiết". Perceval đã có một loạt những giấc mơ mà đỉnh cao là vào ngày 10 tháng với một trong những cái chết của chính mình, mà ông có được khi qua đêm tại nhà của Bá tước Harrowby. Ông nói với Earl ước mơ của mình, và Earl cố gắng thuyết phục Perceval không tham dự Quốc hội ngày hôm đó, nhưng Perceval từ chối bị sợ hãi bởi "một giấc mơ chỉ" và đứng đầu cho Westminster vào chiều ngày 11 tháng 5.
Một người bà con xa của sát thủ, Henry Bellingham, trở thành bảo thủ MP cho Tây Bắc Norfolk vào năm 1983, và giữ chức cơ sở trong chính phủ liên minh Bảo thủ-Tự do 2010-15. Khi ông tạm thời mất ghế vào năm 1997, ông lấy lại nó vào năm 2001, ông thất bại hẹp được coi là phát sinh từ sự can thiệp của Roger Percival, các ứng cử viên cho trưng cầu dân ý Đảng có phiếu phần lớn đến từ đảng Bảo thủ bất mãn. Mặc dù chính tả khác nhau, phương tiện truyền thông tài khoản khẳng định gốc Percival của gia đình Thủ tướng bị ám sát, và báo cáo thất bại như một hình thức muộn màng của trả thù.
Phần lớn của cung điện Westminster (Westminster Hall ngoài) mà đứng tại thời điểm vụ ám sát đã bị phá hủy bởi một ngọn lửa tình cờ vào năm 1834, sau đó Nhà được xây dựng lại một cách toàn diện và mở rộng. Vào tháng 7 năm 2014, đồng thau tấm bảng tưởng niệm đã được công bố tại Hội trường St Stephen, Nhà Quốc hội, gần nơi Perceval đã bị giết chết. Michael Ellis, Bảo MP.