Bước tới nội dung

Tống Kỳ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Tống Kỳ
宋祁
Tên chữTử Kính
Thụy hiệuCảnh Văn
Thông tin cá nhân
Sinh998
Mất
Thụy hiệu
Cảnh Văn
Ngày mất
1061
Giới tínhnam
Gia quyến
Thân phụ
Tống Kỷ, hoặc
Tống Chuẩn
Hậu duệ
Tống Tuấn Quốc, Tống Huệ Quốc, Tống Bảo Quốc, Tống Ngạn Quốc, Tống Phụng Quốc, Tống Phụ Quốc, Tống Quảng Quốc
Nghề nghiệpnhà thơ, nhà sử học
Quốc tịchnhà Tống
Tác phẩmTân Đường thư

Tống Kỳ (chữ Hán: 宋祁; bính âm: Song Qi) (998 – 1061), tự Tử Kính, người An Lục (nay thuộc địa cấp thị Hiếu Cảm, tỉnh Hồ Bắc), sau dời qua ở Ung Khâu Khai Phong (nay thuộc huyện Kỷ, địa cấp thị Khai Phong, tỉnh Hà Nam) là nhà văn, nhà sử học thời Bắc Tống Trung Quốc, em của Tống Tường (tên thật là Tống Giao). Trước tác để lại gồm Tống Cảnh Văn công tập.

Năm Thiên Thánh thứ 2 (1024) thời Tống Nhân Tông, ông cùng anh trai đi thi. Bộ Lễ tấu lên là ông đỗ đầu (trạng nguyên) còn Tống Tường đỗ hạng ba (Thám hoa), nhưng do Chương Hiến thái hậu cho rằng em đứng trên anh là không phải đạo nên đã cho Tống Tường đỗ đầu và ông chỉ đậu tiến sĩ, đứng hạng 10,[1] được bổ nhiệm chức Thôi quan ở Phục Châu rồi sau đó là Quốc tử giám trực giảng, Thái thường Bác sĩ, sau được tuyển làm Long Đồ các học sĩ, Sử quan tu soạn.[1] Hai anh em Tống Kỳ và Tống Tường nổi tiếng về thơ văn, được mọi người gọi là Nhị Tống (Tống Kỳ là Tiểu Tống, Tống Tường là Đại Tống). Văn ông tuy đơn giản nhưng sâu sắc, chứa đựng lời lẽ trang nhã, uyên bác như câu thơ "hồng hạnh chi đầu xuân ý nháo" đủ nói lên danh phẩm và tài hoa của ông. Bộ sưu tập về thơ văn được biên soạn thành cuốn Tống Cảnh Văn công tập. Ngoài ra ông với Âu Dương Tu cùng tham gia vào việc biên soạn bộ chính sử Tân Đường thư.

Tham khảo