Tu chính án thứ 3 Hiến pháp Hoa Kỳ
| Hợp chúng quốc Hoa Kỳ |
Bài này là một phần trong loạt bài: |
| Văn bản gốc Hiến pháp Hoa Kỳ |
|---|
| Lời mở đầu Các điều khoản Hiến pháp |
| Các tu chính án Hiến pháp |
| Tuyên ngôn nhân quyền I ∙ II ∙ III ∙ IV ∙ V VI ∙ VII ∙ VIII ∙ IX ∙ X Các tu chính án sau |
Tu chính án thứ 3 của Hiến pháp Hoa Kỳ cấm Quân đội Hoa Kỳ đóng quân tại nhà dân mà không có sự đồng ý của chủ nhà trong thời bình và hạn chế việc đóng quân tại nhà dân trong thời chiến. Tu chính án này là một phản ứng đối với các Luật Đóng quân của Quốc hội Anh trong giai đoạn trước Chiến tranh Cách mạng Mỹ, cho phép Lục quân Anh đóng quân tại các tòa nhà công cộng.
Năm 1789, James Madison trình dự thảo Tuyên ngôn nhân quyền Hoa Kỳ, bao gồm Tu chính án thứ 3, trước Quốc hội nhằm thuyết phục phe chống Liên bang phê chuẩn dự thảo Hiến pháp Hoa Kỳ. Ngày 28 tháng 9 năm 1789, Quốc hội đệ trình các tu chính án lên các tiểu bang, và đến ngày 15 tháng 12 năm 1791, ba phần tư số tiểu bang cần thiết đã phê chuẩn tu chính án. Ngày 1 tháng 3 năm 1792, Bộ trưởng Ngoại giao Thomas Jefferson công bố ban hành mười tu chính án.
Tu chính án thứ 3 là một trong những tu chính án ít gây tranh cãi nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ và hiếm khi được đưa ra tranh tụng.[1] Tính đến năm 2025, Tu chính án thứ 3 chưa bao giờ là cơ sở chính của phán quyết của Tòa án Tối cao,[2][3][4] mặc dù là cơ sở của phán quyết Tòa Phúc thẩm khu vực 2 trong vụ Engblom kiện Carey vào năm 1982.
Toàn văn
Không một quân nhân nào trong thời bình được đóng quân trong bất cứ nhà dân nào nếu không được sự đồng ý của chủ nhà, và ngay trong thời chiến cũng chỉ theo quy định của luật pháp.[5]
Bối cảnh
Năm 1765, Quốc hội Anh thông qua Luật Đóng quân đầu tiên,[6] yêu cầu Mười ba thuộc địa cung cấp lương thực cho quân lính Lục quân Anh tại các thuộc địa và bố trí chỗ ở cho quân lính tại các tòa nhà công cộng như quán rượu, quán trọ, chuồng ngựa cho thuê nếu doanh trại không đủ chỗ. Sau Tiệc trà Boston, Quốc hội thông qua Luật Đóng quân vào năm 1774, cho phép quân lính Anh đóng quân ở bất cứ nơi nào, mặc dù Lục quân Anh trên thực tế chưa bao giờ đóng quân tại nhà dân.[7] Mười ba thuộc địa dẫn đạo luật này như là một trong những nguyên nhân tuyên bố độc lập khỏi Anh trong Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ.[3]
Thông qua
Tại Hội nghị Lập hiến ở Philadelphia vào ngày 17 tháng 9 năm 1787, George Mason, tác giả của Tuyên ngôn các Quyền Virginia, đề xuất rằng dự thảo Hiến pháp bao gồm một tuyên ngôn đảm bảo các quyền tự do dân sự. Những đại biểu khác — bao gồm James Madison, người về sau soạn thảo Tuyên ngôn nhân quyền Hoa Kỳ — bác bỏ đề xuất vì cho rằng các tiểu bang đã đảm các quyền tự do dân sự và việc liệt kê các quyền tự do trong Hiến pháp có nguy cơ ngụ ý rằng những quyền không được liệt kê thì không được bảo vệ.[8]
Dự thảo Hiến pháp phải được ít nhất chín trong số 13 tiểu bang phê chuẩn. Phe chống Liên bang phản đối phê chuẩn Hiến pháp một phần vì Hiến pháp không đảm bảo các quyền tự do dân sự. Tại những tiểu bang mà dư luận phản đối việc phê chuẩn (bao gồm Virginia, Massachusetts và New York), phe Liên bang thuyết phục tiểu bang của họ phê chuẩn Hiến pháp bằng cách cam kết bổ sung một tuyên ngôn đảm bảo các quyền. Một số tiểu bang đề xuất cụ thể một điều khoản cấm việc đóng quân tại nhà dân.[3] Tại Hội nghị Phê chuẩn Virginia vào năm 1788, Patrick Henry cảnh báo về nguy cơ quân đội của nhà nước liên bang Hoa Kỳ mới sẽ đóng quân tại nhà dân tương tự quân đội Anh trong thời kỳ Mười ba thuộc địa.[7]
Đề xuất và phê chuẩn

Tại Quốc hội Hoa Kỳ khóa 1, theo yêu cầu của các nghị viện tiểu bang, James Madison đề xuất 20 tu chính án hiến pháp dựa trên các tuyên ngôn về các quyền của các tiểu bang và các văn bản của Anh như Luật về các Quyền 1689; một trong những tu chính án quy định cấm đóng quân tại nhà dân. Một số nghị sĩ Quốc hội đề xuất sửa đổi tu chính án, chủ yếu về cách phân biệt thời bình và thời chiến (bao gồm khả năng xảy ra tình huống không phải hòa bình cũng không phải chiến tranh, chẳng hạn như nội loạn), và liệu chính phủ hay Quốc hội sẽ có thẩm quyền cho phép đóng quân tại nhà dân.[9] Sau cùng, Quốc hội nhất trí thông qua tu chính án gần như không thay đổi.[3] Quốc hội hợp nhất 20 tu chính án do Madison đề xuất xuống 12 tu chính án và đệ trình lên các tiểu bang để phê chuẩn vào ngày 25 tháng 9 năm 1789.[10]
Vào thời điểm Tuyên ngôn nhân quyền được trình lên các tiểu bang để phê chuẩn, quan điểm của cả hai phe đã thay đổi. Phe Liên bang, những người từng phản đối Tuyên ngôn nhân quyền, giờ đây ủng hộ phê chuẩn nhằm đáp trả những lời chỉ trích của phe chống Liên bang. Ngược lại, phe chống Liên bang giờ đây phản đối các tu chính án vì việc phê chuẩn Tuyên ngôn Nhân quyền sẽ làm giảm đáng kể cơ hội tổ chức một hội nghị lập hiến thứ hai.[11] Richard Henry Lee, một thành viên của phe chống Liên bang, cũng lập luận rằng Tuyên ngôn nhân quyền giữ nguyên những phần tệ nhất của Hiến pháp, chẳng hạn như hệ thống tư pháp liên bang và thuế trực tiếp.[12]
Ngày 20 tháng 11 năm 1789, New Jersey phê chuẩn 11 tu chính án, nhưng bác bỏ tu chính án quy định việc tăng lương nghị sĩ Quốc hội. Maryland phê chuẩn 12 tu chính án vào ngày 19 và North Carolina phê chuẩn các tu chính án vào ngày 22 tháng 12.[13] Từ ngày 19 đến ngày 28 tháng 1 năm 1790, South Carolina, New Hampshire và Delaware phê chuẩn dự thảo tư chính án, nhưng New Hampshire bác bỏ tu chính án về việc tăng lương nghị sĩ Quốc hội và Delaware bác bỏ tu chính án quy định số lượng hạ nghị sĩ.[13] Ba tiểu bang trì hoãn việc phê chuẩn các tu chính án: Connecticut và Georgia từ chối phê chuẩn vì cho rằng Tuyên ngôn nhân quyền là không cần thiết, trong khi Massachusetts đã phê chuẩn hầu hết các tu chính án nhưng không thông báo cho Bộ trưởng Ngoại giao.[12][a]
Từ tháng 2 năm 1790 đến tháng 6 năm 1790, New York, Pennsylvania và Rhode Island phê chuẩn 11 tu chính án, nhưng đều bác bỏ tu chính án về việc tăng lương nghị sĩ Quốc hội. Sau khi Vermont được kết nạp vào Hoa Kỳ vào năm 1791, tổng số tiểu bang cần thiết để phê chuẩn tu chính án tăng lên 11 tiểu bang. Vermont phê chuẩn 12 tu chính án vào ngày 3 tháng 11 năm 1791 và Virginia phê chuẩn các tu chính án vào ngày 15 tháng 12 năm 1791.[12] Ngày 1 tháng 3 năm 1792, Bộ trưởng Ngoại giao Thomas Jefferson công bố ban hành mười tu chính án Hiến pháp Hoa Kỳ, cấu thành Tuyên ngôn nhân quyền Hoa Kỳ.[14]
Giải thích tư pháp

Tu chính án thứ 3 là một trong những phần ít được trích dẫn, viện dẫn nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ.[15][16] Tính đến năm 2025, không có quyết định quan trọng nào của Tòa án Tối cao dựa trên Tu chính án thứ 3 làm cơ sở chính.[3][4]
Năm 1993, nhà sử học pháp lý Tom W. Bell lập luận rằng việc Quân đội Hoa Kỳ đóng quân tại nhà dân trong Chiến tranh Hoa Kỳ–Anh Quốc năm 1812 và Nội chiến Hoa Kỳ vi phạm Tu chính án thứ 3, nhưng tòa án không thụ lý một vụ việc nào dựa trên lập luận này trong cả hai cuộc chiến. Sau Nội chiến Hoa Kỳ, Quân đội Hoa Kỳ bồi thường cho chủ nhà tiền thuê nhà và thiệt hại, có thể đã ngăn chặn trước các khiếu nại về Tu chính án thứ 3.[17]
Tu chính án thứ 3 được viện dẫn trong một số vụ việc nhằm giúp thiết lập quyền riêng tư ngầm định trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Trong án lệ Griswold kiện Connecticut (năm 1965),[18] Tòa án Tối cao viện dẫn Tu chính án thứ 3 cùng với những tu chính án khác làm cơ sở để xác định rằng Tuyên ngôn nhân quyền đảm bảo quyền riêng tư, bao gồm quyền riêng tư hôn nhân.[19]
Một trong số ít lần tòa án liên bang xét xử một vụ việc dựa trên Tu chính án thứ 3 là vụ Engblom kiện Carey (năm 1982).[20] Năm 1979, các viên chức nhà tù ở New York tổ chức một cuộc đình công và bị đuổi khỏi nơi ở trong nhà tù. Chính quyền tiểu bang tạm thời phân công Lực lượng Vệ binh Quốc gia làm cai ngục và bố trí chỗ ở của các viên chức đình công cho Lực lượng Vệ binh Quốc gia. Tòa Phúc thẩm khu vực 2 phán quyết rằng việc bố trí Lực lượng Vệ binh Quốc gia đóng quân tại chỗ ở của các viên chức nhà tù là vi phạm Tu chính án thứ 3 vì: thuật ngữ chủ nhà trong Tu chính án thứ 3 bao gồm người thuê nhà, Lực lượng Vệ binh Quốc gia được coi là "quân nhân" khi áp dụng Tu chính án thứ 3 và Tu chính án thứ 3 được áp dụng cho các tiểu bang.[21] Tòa Phúc thẩm giao vụ việc cho tòa án quận xét xử lại và tòa án quận bác đơn kiện với lý do rằng không có tiền lệ về Tu chính án thứ 3 khi vụ việc xảy ra, nên chính quyền tiểu bang được hưởng quyền miễn trừ về quyết định bố trí Lực lượng Vệ binh Quốc gia.[22]
Xem thêm
Ghi chú
Tham khảo
Trích dẫn
- ↑ "How Did America's Police Become a Military Force On the Streets?". American Bar Association. 2013. Truy cập ngày 21 tháng 3 năm 2015.
- ↑ "The Third Amendment". Revolutionary War and Beyond. ngày 7 tháng 9 năm 2012. Truy cập ngày 26 tháng 2 năm 2014.[nguồn không đáng tin?]
- 1 2 3 4 5 Mahoney, Dennis J. (1986). "Third Amendment". Encyclopedia of the American Constitution. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2013. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2013.
- 1 2 "Third Amendment". U*X*L Encyclopedia of U.S. History. ngày 1 tháng 1 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2013. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2013.
- ↑ "Bill of Rights (1791)". PBS. tháng 12 năm 2006. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 9 năm 2013.
- ↑ "Parliament passes the Quartering Act". HISTORY.com.
- 1 2 Alderman and Kennedy, pp. 107–108
- ↑ Beeman, pp. 341–43
- ↑ Bell, pp. 135–36
- ↑ "The Bill of Rights: How Did it Happen?". National Archives. Truy cập ngày 28 tháng 8 năm 2020.
- ↑ Wood, p. 71
- 1 2 3 4 "Bill of Rights (United States)". Encyclopedia of the American Constitution. 1986. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 9 năm 2013. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2013.
- 1 2 Labunski, p. 245
- ↑ Labunski, p. 255
- ↑ Bell, p. 140
- ↑ "Third Amendment". Encyclopædia Britannica. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2013.
- ↑ Bell, p. 139
- ↑ 381 U.S. 479, 484 (1965)
- ↑ Amar, p. 62
- ↑ F U.S. (2d. Cir. 957) 677 (2)
- ↑ Bell, p. 143
- ↑ Young, Stephen E. (2003). The Posse Comitatus Act of 1878: A Documentary History. Wm. S. Hein Publishing. tr. CRS-14 (fn29). ISBN 978-0-8377-3900-7. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2013.
Thư mục
- Alderman, Ellen and Caroline Kennedy (1991). In Our Defense. Avon.
- Amar, Akhil Reed (1998). The Bill of Rights. Yale University Press.
- Beeman, Richard (2009). Plain, Honest Men: The Making of the American Constitution. Random House.
- Bell, Tom W. (1993) "The Third Amendment: Forgotten but Not Gone". William & Mary Bill of Rights Journal 2.1: pp. 117–150.
- Labunski, Richard E. (2006). James Madison and the struggle for the Bill of Rights. Oxford University Press.
- Wood, Gordon S. (2009). Empire of Liberty: A History of the Early Republic, 1789–1815. Oxford University Press.
Liên kết ngoài
- National Constitution Center: Amendment III Lưu trữ ngày 19 tháng 7 năm 2013 tại Wayback Machine
- CRS Annotated Constitution: Third Amendment

