Sa Huỳnh (phường)
Sa Huỳnh | |||
|---|---|---|---|
| Phường | |||
Một góc ruộng muối Sa Huỳnh | |||
| Hành chính | |||
| Quốc gia | |||
| Vùng | Nam Trung Bộ | ||
| Tỉnh | Quảng Ngãi | ||
| Thành lập | 16/06/2025[1] | ||
| Địa lý | |||
| Tọa độ: 14°40′36″B 109°03′57″Đ / 14,676740913052°B 109,06579782169°Đ | |||
| |||
| Diện tích | 49,95 km² | ||
| Dân số (31/12/2024) | |||
| Tổng cộng | 32.396 người | ||
| Mật độ | 648 người/km² | ||
| Khác | |||
| Website | sahuynh | ||
Sa Huỳnh là một phường thuộc tỉnh Quảng Ngãi, Việt Nam.
Địa lý
Phường Sa Huỳnh nằm ở phía Đông Nam tỉnh Quảng Ngãi, cách phường Cẩm Thành 65 km về phía nam, nằm ở khu vực thuộc thị xã Đức Phổ trước đây, có vị trí địa lý:
- Phía Tây Bắc giáp xã Khánh Cường
- Phía Tây Nam giáp phường Hoài Nhơn Bắc, tỉnh Gia Lai
- Phía Đông giáp Biển Đông.
Theo Công văn số 2896/BNV-CQĐP ngày 27 tháng 5 năm 2025 của Bộ Nội vụ, phường Sa Huỳnh sau sắp xếp có diện tích 49,95 km², dân số tính tới ngày 31/12/2024 là 32.396 người, mật độ dân số đạt 648 người/km² (số liệu thống kê tính đến ngày 31/12/2024 theo quy định tại Điều 6 Nghị quyết số 76/2025/UBTVQH15 ngày 14 tháng 4 năm 2025 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội).[2]
Điều kiện tự nhiên
Phường Sa Huỳnh hiện nay nằm ở phía Nam đầm An Khê, địa hình bị chia cắt do vùng núi thấp của dãy Trường Sơn chạy ra biển cùng với nhiều đầm phá, trong đó đầm Nước Mặn chính là đầm lớn nhất. Tên gọi Sa Huỳnh vốn là một cửa biển ở phía nam tỉnh Quảng Ngãi,[3] nơi đầm Nước Mặn thông ra Biển Đông.
Về thời tiết, Sa Huỳnh nằm trong vùng nhiệt đới gió mùa, có 2 mùa mưa nắng rõ rệt, mùa mưa từ tháng 9 đến tháng 12, mùa khô từ tháng 1 đến tháng 8. Có 2 mùa gió chính là gió mùa đông với hướng gió thịnh hành là tây bắc đến bắc và gió mùa hạ với hướng gió chính là đông đến đông nam. Tốc độ gió trung bình 2 – 4 m/s, nhiệt độ trung bình trong năm là 25,8 °C. Lượng mưa cả năm đạt 1.915mm. Trên biển trung bình hằng năm có 135 ngày gió mạnh (cấp 6 trở lên) gây ảnh hưởng đến thời gian đi biển của ngư dân, nhất là vào các tháng từ tháng 11 đến tháng 1 năm sau.
Lịch sử
Địa danh này trước kia vốn được đọc và viết là Sa Hoàng, có nghĩa là cát vàng. Về sau, do kỵ húy chúa Nguyễn Hoàng nên phải đọc và viết thành Sa Huỳnh như hiện nay.[4] Cũng như cửa Đại Cổ Lũy, cửa Sa Huỳnh có vai trò đặc biệt quan trọng trong cuộc chiến tranh Việt–Chiêm (1471) do vua Lê Thánh Tông phát động. Sa Huỳnh cũng là cửa biển được sử dụng trên tuyến đường giao thương hàng hải khu vực Đông Nam Á từ rất sớm, có ý kiến cho rằng từ khoảng thiên niên kỷ 1.[5]
Năm 1909, nhà khảo cổ học người Pháp M.Vinet phát hiện những ngôi mộ chum vùi dưới cồn cát Phú Khương ở ven biển cạnh đầm An Khê. Trong các báo cáo sau này, khu mộ chum ấy được gọi là Dépôts de jarres à Sa-huynh (có nghĩa là Kho chum Sa Huỳnh). Các cuộc khai quật sau đó vào các năm 1923 và 1934 tại hai khu vực Phú Khương và Thạnh Đức đã tiếp tục phát hiện thêm nhiều ngôi mộ chum.[6] Từ năm 1937, nền văn hóa khảo cổ có niên đại 2.500–3.000 năm này chính thức được gọi là văn hóa Sa Huỳnh, theo địa danh Sa Huỳnh.[7][8]
Ngày 16 tháng 6 năm 2025, Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành Nghị quyết số 1677/NQ-UBTVQH15 về việc sắp xếp các đơn vị hành chính cấp xã của tỉnh Quảng Ngãi năm 2025. Theo đó, sắp xếp toàn bộ diện tích tự nhiên, quy mô dân số của phường Phổ Thạnh và xã Phổ Châu thuộc thị xã Đức Phổ trước đây thành phường mới có tên gọi là phường Sa Huỳnh (khoản 87 Điều 1).[9]

Kinh tế
Khu vực Sa Huỳnh là một trong những thắng cảnh của tỉnh Quảng Ngãi, với bãi biển đẹp và các cảnh quan bãi cát, làng mạc, đồi núi, ruộng muối.[10][11]
Bãi biển Sa Huỳnh dài 6 km, bờ biển cong hình lưỡi liềm với cát vàng, không có bãi đá ngầm, phù hợp cho các hoạt động như bơi lội, vui chơi trên bãi biển. Phía nam bãi biển có ghềnh đá Châu Me, đông bắc có đảo Khỉ.[12][13]
Sa Huỳnh cũng là một trong những vùng sản xuất muối nổi tiếng tại Việt Nam, nghề làm muối tại đây đã có từ hàng trăm năm nay. Cánh đồng muối Sa Huỳnh có diện tích 120.[14] Năm 2011, Cục Sở hữu trí tuệ (Bộ Khoa học và Công nghệ) đã cấp giấy chứng nhận nhãn hiệu "Muối Sa Huỳnh" cho diêm dân tại đây. Tuy nhiên, do giá thành muối không ổn định nên các diêm dân gặp nhiều khó khăn và nhiều hộ đã bỏ nghề.[15][16]
Cảng cá Sa Huỳnh cũng là một cảng cá sầm uất ở bờ biển miền Trung Việt Nam.[10] Tuy nhiên trong những năm gần đây, luồng lạch cửa biển bị bồi lấp, gây trở ngại cho tàu thuyền đánh bắt hải sản của ngư dân địa phương ra khơi.[17][18]
Giao thông
Phường Sa Huỳnh hiện nay có
Quốc lộ 1 và Đường sắt Bắc - Nam. Trong đó, đèo Bình Đê là thuộc
Quốc lộ 1 là ranh giới giữa tỉnh Quảng Ngãi và Gia Lai.
Tham khảo
- ↑ xaydungchinhsach.chinhphu.vn (ngày 18 tháng 6 năm 2025). "QUỐC HỘI THÔNG QUA NGHỊ QUYẾT SẮP XẾP ĐƠN VỊ HÀNH CHÍNH CẤP TỈNH". xaydungchinhsach.chinhphu.vn. Truy cập ngày 22 tháng 6 năm 2025.
- ↑ xaydungchinhsach.chinhphu.vn (ngày 14 tháng 5 năm 2025). "NGHỊ QUYẾT SỐ 76/2025/UBTVQH15 SẮP XẾP ĐƠN VỊ HÀNH CHÍNH NĂM 2025". xaydungchinhsach.chinhphu.vn. Truy cập ngày 22 tháng 6 năm 2025.
- ↑ Quốc sử quán triều Nguyễn (1992). Đại Nam nhất thống chí – Tập 2. Nhà xuất bản Thuận Hóa. tr. 433.
- ↑ Tiềm năng vùng trọng điểm kinh tế miền Trung. Nhà xuất bản Hà Nội. 2007. tr. 509, 661–662. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Di tích & thắng cảnh Quảng Ngãi. Sở Văn hóa thông tin Quảng Ngãi. 2001. tr. 63. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Lê Hồng Khánh (ngày 8 tháng 10 năm 2012). "Di tích văn hoá Sa Huỳnh ở Đức Phổ". Báo Quảng Ngãi điện tử. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 7 năm 2022. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Những phát hiện mới về khảo cổ học năm 1996. Nhà xuất bản Khoa học xã hội. 1996. tr. 208. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Vũ Vân Anh (ngày 30 tháng 12 năm 2022). "Di tích Văn hóa Sa Huỳnh được xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt". Báo điện tử Pháp luật Việt Nam. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 1 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ xaydungchinhsach.chinhphu.vn (ngày 20 tháng 6 năm 2025). "Nghị quyết số 1677/NQ-UBTVQH15 sắp xếp các ĐVHC cấp xã của tỉnh Quảng Ngãi năm 2025". xaydungchinhsach.chinhphu.vn. Truy cập ngày 22 tháng 6 năm 2025.
- 1 2 Di tích & thắng cảnh Quảng Ngãi. Sở Văn hóa thông tin Quảng Ngãi. 2001. tr. 63. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Tiềm năng vùng trọng điểm kinh tế miền Trung. Nhà xuất bản Hà Nội. 2007. tr. 509, 661–662. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Nguyễn Đăng Lâm (ngày 23 tháng 9 năm 2014). "Quảng Ngãi - điểm đến hấp dẫn với nhiều bãi biển sạch đẹp". VietnamPlus, TTXVN. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Kim Ngân (ngày 13 tháng 3 năm 2021). "Phát triển du lịch ở vùng cực nam Quảng Ngãi". Báo Quảng Ngãi điện tử. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 7 năm 2022. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Như Đồng, Thanh Huyền (ngày 30 tháng 6 năm 2021). "Nhọc nhằn nghề muối Sa Huỳnh". Báo điện tử Đại Đoàn Kết. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 6 năm 2022. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Mai Quỳnh (ngày 12 tháng 7 năm 2020). "Quảng Ngãi: Trăn trở thương hiệu muối Sa Huỳnh". Tạp chí điện tử Doanh nghiệp và Thương hiệu nông thôn. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Thanh Thanh (ngày 26 tháng 4 năm 2021). "Quảng Ngãi: Thăng trầm nghề muối Sa Huỳnh". Tạp chí điện tử Làng nghề Việt Nam. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 5 năm 2021. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ An Nhiên (ngày 26 tháng 5 năm 2020). "Hồi sinh cho cảng cá Sa Huỳnh". Báo điện tử Kinh tế & Đô thị. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.
- ↑ Võ Hà (ngày 18 tháng 3 năm 2021). "Cảng Sa Huỳnh bị bồi lấp, hàng trăm tàu cá Quảng Ngãi nằm bờ". Báo Tài nguyên & Môi trường. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 2 năm 2023. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2023.