Bước tới nội dung

Ophelia (tranh)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Ophelia
Tác giảJohn Everett Millais
Thời gian1851–1852
Chất liệuSơn dầu trên vải
Kích thước76.2 cm × 111.8 cm (300 in × 440 in)
Địa điểmTate Britain, Luân Đôn

Ophelia là một bức tranh được sáng tác vào năm 1851–52 của họa sĩ người Anh John Everett Millais hiện nằm trong bộ sưu tập của Tate Britain, Luân Đôn. Bức tranh khắc họa cảnh Ophelia, một nhân vật trong vở kịch Hamlet của William Shakespeare, cất tiếng hát trước khi cô chết đuối trong một dòng sông.

Mặc dù nhận được những đánh giá trái chiều khi được trưng bày lần đầu tiên tại Viện hàn lâm Nghệ thuật Hoàng gia, bức tranh đã dần trở thành một trong những tác phẩm được xem là quan trọng nhất của giai đoạn giữa thế kỷ 19 và gây ảnh hưởng đến nhiều họa sĩ như John William Waterhouse, Salvador Dalí, Peter Blake, Ed Ruscha và Friedrich Heyser.

Quá trình sáng tác

Quá trình Millais sáng tác Ophelia bao gồm hai giai đoạn riêng biệt: ông vẽ bối cảnh trước rồi mới vẽ nhân vật Ophelia. Sau khi tìm thấy bối cảnh phù hợp cho bức tranh, Millais đã ở lại trên bờ sông Hogsmill tại Old Malden—gần như ở chính nơi họa sĩ Tiền Raphael William Holman Hunt vẽ bức tranh The Light of the World—tới tận 11 giờ mỗi ngày, sáu ngày một tuần trong suốt sáu tháng vào năm 1851. Điều này cho phép ông khắc họa khung cảnh thiên nhiên trước mặt mình một cách chính xác.

Chân dung tự họa năm 1854 của Elizabeth Siddal, người đã làm mẫu Ophelia cho Millais[1]

Millais đã gặp nhiều khó khăn trong quá trình sáng tác. Trong một bức thư gửi một người bạn, ông viết rằng "Những con ruồi của Surrey mập và thích cắn người hơn. Tôi bị dọa phải trình diện trước tòa vì đã đột nhập vào một cánh đồng và làm hỏng rơm rạ ... đồng thời có nguy cơ bị gió thổi bay xuống nước. Chắc có thể việc vẽ tranh trong hoàn cảnh này là một hình phạt nặng hơn cả treo cổ cho tội giết người." Đến tháng 11 năm 1851, khi thời tiết trở nên lạnh giá, Millais cho xây một căn lều trông giống như một chòi gác được phủ rơm bên ngoài. Theo lời Millais, việc ngồi trong căn lều khiến ông cảm thấy như Robinson Crusoe. William Holman Hunt bị ấn tượng bởi căn lều đến nỗi ông đã cho xây một căn y hệt cho bản thân.[2]

Người đã làm mẫu nhân vật Ophelia cho Millais là họa sĩ và nàng thơ Elizabeth Siddall, lúc đó 22 tuổi. Millais yêu cầu Siddall, vẫn mặc nguyên quần áo, nằm trong một chiếc bồn tắm đầy nước tại xưởng vẽ của ông ở số 7 phố Gower, Luân Đôn. Vì lúc đó đã là mùa đông, ông đặt đèn dầu ở dưới bồn tắm để làm ấm nước, nhưng lại tập trung vẽ đến mức để đèn cháy hết. Kết quả là Siddall bị cảm nặng và bố cô sau đó đã yêu cầu Millais bồi thường 50 bảng Anh tiền chữa trị cho cô.[2] Theo lời con trai của Millais, cuối cùng ông đã chấp nhận một khoản tiền nhỏ hơn.[3]

Ảnh hưởng

Video
Sir John Everett Millais, Ophelia, 1851–52 trên YouTube, Smarthistory (5:26)

Ophekia đã được nhắc đến và mô phỏng một cách rộng rãi trong hội họa, điện ảnh và nhiếp ảnh. Trong bộ phim năm 1948 Hamlet của Laurence Olivier, bức tranh là nền tảng cho cách mà cái chết của Ophelia được khắc họa. Một cảnh trong bộ phim năm 1972 The Last House on the Left của Wes Craven cũng mô phỏng bức tranh,[4] còn video âm nhạc cho bài hát "Where the Wild Roses Grow" của Nick Cave thì bao gồm cảnh Kylie Minogue mô phỏng tư thế của Ophelia trong tranh.[5] Trong bộ phim năm 1986 Fire With Fire, cảnh hai nhân vật chính gặp nhau được mô phỏng theo bức tranh. Bức tranh cũng là nguồn cảm hứng cho một cảnh trong đoạn mở đầu của bộ phim năm 2011 Melancholia của Lars von Trier. Trong đó, cơ thể của nhân vật Justine do Kirsten Dunst thủ vai trôi nổi trên một dòng nước.[6][7] Năm 2022, thành viên Joy của nhóm nhạc nữ Hàn Quốc Red Velvet mô phỏng lại bức tranh trong video âm nhạc cho bài hát "Feel My Rhythm" của nhóm.[8]

Quyền sở hữu và giá trị

Ophelia được mua lại từ Millais vào ngày 10 tháng 12 năm 1851 bởi nhà buôn tranh Henry Farrer với giá 300 guinea, tương đương khoảng 40.000 Bảng Anh ở thời điểm năm 2020.[9] Farrer bán lại bức tranh cho B. G. Windus, một nhà sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật Tiền Raphael, người tiếp tục bán nó đi vào năm 1862 với giá 748 guinea. Bức tranh hiện được trưng bày tại Tate Britain, Luân Đôn, và được các chuyên gia thẩm định là có trị giá ít nhất 30 triệu bảng Anh.[2]

Chú thích

  1. Elkan, Jenny. "Elizabeth Eleanor Siddal". Tate Gallery. Retrieved on 16 January 2007.
  2. 1 2 3 Benjamin Secher (ngày 22 tháng 9 năm 2007), "Ten things you never knew about Ophelia: Benjamin Secher reveals the roles of a tin bath, a straw hut and a deformed vole in the birth of Britain's favourite painting", The Daily Telegraph (Review), Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2007.
  3. J.G. Millais, Life and Letters of John Everett Millais, vol 1, p.154
  4. Witzke, Sean. "Last House on the Left 43 years later". Grantland. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2017.
  5. Radenburg, Katja, Ik Ophelia, Van Gogh Museum, Amsterdam, 2008.
  6. Owen, Paul (ngày 12 tháng 9 năm 2011). "Poster notes: Melancholia". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 11 tháng 4 năm 2019.
  7. Zoladz, Lindsay (ngày 23 tháng 11 năm 2011). "Is "Melancholia" a feminist film?". Salon.com (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 11 tháng 4 năm 2019.
  8. 김희진. "[Opinion] 고전(classic)의 총집합, 레드벨벳의 'Feel My Rhythm' [음악]". Artinsight. Truy cập ngày 25 tháng 3 năm 2022.
  9. "£300 in 1850 → 2022 | UK Inflation Calculator".