Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc
| Nghị quyết 98 Hội đồng Bảo an LHQ | ||||
|---|---|---|---|---|
Cờ Liên Hợp Quốc | ||||
| Ngày | 23 tháng 12 năm 1952 | |||
| Cuộc họp số | 611 | |||
| Mã văn bản | S/RES/98(1952) (Xem văn bản gốc) | |||
| Kết quả biểu quyết | ||||
| ||||
| Chủ đề | Vấn đề Ấn Độ–Pakistan | |||
| Kết quả | Được thông qua | |||
| Thành phần Hội đồng Bảo an | ||||
Thường trực Không thường trực | ||||
Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, được thông qua vào ngày 23 tháng 12 năm 1952, nhằm thúc giục Chính phủ Ấn Độ và Pakistan bước vào các cuộc đàm phán ngay lập tức dưới sự bảo trợ của Đại diện Liên Hợp Quốc tại Ấn Độ và Pakistan để đạt được một thỏa thuận về số lượng quân lính cụ thể sẽ được duy trì ở mỗi bên của đường ngừng bắn khi kết thúc giai đoạn phi quân sự hóa đã được thiết lập trước đó.[1]
Theo đề xuất của Đại diện Liên Hợp Quốc, lực lượng này sẽ bao gồm từ 6.000 quân Azad cùng 3.500 lính trinh sát Gilgit và các lực lượng miền bắc ở phía Pakistan, và 18.000 quân Ấn Độ cùng 6.000 lực lượng bang địa phương ở phía Ấn Độ.[2]
Nghị quyết sau đó bày tỏ lời cảm ơn Đại diện LHQ vì những nỗ lực của ông, yêu cầu Chính phủ Ấn Độ và Pakistan báo cáo với Hội đồng không muộn hơn 30 ngày sau khi thông qua nghị quyết này và đề nghị Đại diện LHQ tiếp tục thông báo cho Hội đồng về bất kỳ tiến triển nào.[1]
Nghị quyết được thông qua với chín phiếu thuận và không có phiếu chống. Liên Xô bỏ phiếu trắng và Pakistan không tham gia bỏ phiếu.[1]
Xem thêm Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc
Tham khảo Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc
Liên kết ngoài Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc
Tác phẩm liên quan đến Nghị quyết 98 của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc tại Wikisource