Bước tới nội dung

Lễ nhập môn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lễ thọ giới ở Thái Lan

Nghi lễ nhập môn (Religious initiation rites) hay nghi thức nhập đạo là các nghi thức và nghi lễ trong tôn giáo đến đón nhận những người tin theo và tín đồ một cách chính thức. Nhiều nền văn hóa thực hành hoặc đã từng thực hành các nghi lễ nhập môn, có thể thấy ở Hy Lạp cổ đại, người Hebrew/người Do Thái, Babylon, người Maya, và người Bắc Âu. Tục lệ Miyamairi hiện đại của Nhật Bản là một buổi lễ như vậy. Ở một số trường hợp, bằng chứng về các nghi lễ này mang tính chất khảo cổ học và mô tả tự nhiên hơn là một thực hành hiện đại. Trong Mandae giáo, các nghi lễ nhập môn cho tu sĩ rất phức tạp và kéo dài, chẵng hạn như, việc nhập môn cho một tarmida (tu sĩ cấp thấp) mất 68 ngày.[1]

Phật giáo

Trong Phật giáo, nghi thức nhập môn hay nghi thức khai tâm chính là là nghi lễ thụ phong khi xuất gia hay quy y, trong đó một người cư sĩ (Upāsaka hay Upāsikā) phái Phật giáo Thiền tông sẽ thụ nhận giới luật Phật giáo,[2] sau khi Thọ giới, quy y thì họ sẽ được ban một pháp danh.[3] Các nghi thức của lễ thọ giới rất khác nhau tùy theo quốc gia và trường phái Phật giáo. Nhiều người tin vào Phật giáo nhưng không trải qua bất kỳ nghi lễ nhập môn nào, những Phật tử như vậy chiếm đại đa số, chỉ một bộ phận nhỏ Phật tử đã trải qua nghi lễ quy y Tam Bảo để những người thọ giới sẽ trở thành Tỳ Kheo và Tỷ Kheo ni, hay thiện nam tín nữ (UpāsakaUpāsikā) và chấp nhận năm giới luật (Ngũ giới), họ chính là những Phật tử chính thức.[4]Mỹ, trong Tăng đoàn Kim Cang (Diamond Sangha) thì Thọ giới hay Jukai hay Nghi lễ nhập môn Phật giáo (Buddhist initiation ritual) được "thực hành phổ biến" mặc dù một số thành viên không bao giờ trải qua buổi lễ vì họ là thành viên của một tôn giáo khác cấm những lễ điểm đạo như vậy. Do đó, một số người sẽ nói, theo nghĩa này thì họ không phải là Phật tử.[5]

Cơ Đốc giáo

Tượng Thánh François-Xavier rửa tội cho người bản xứ

Trong Cơ Đốc giáo, bao gồm cả Mặc Môn giáo thì Lễ rửa tội (hay còn gọi là báp têm phiên âm từ tiếng Phápbaptême) là nghi thức được thực hành được dùng như một biểu tượng cho sự thanh tẩy tội lỗi cũng như cho sự hiệp nhất của tín hữu với Chúa Jesus, nó có nghĩa là "tắm" hoặc "nhúng vào", nhưng chính xác hơn có nghĩa là dầm mình, "nhúng toàn bộ một người hay vật vào trong nước". Một số giáo phái như Báp-tít chỉ ban lễ báp têm cho người đủ hiểu biết vì họ tin rằng lễ này không cứu rỗi linh hồn, nhưng đúng hơn là nghi thức để tín hữu công khai xưng nhận rằng bởi đức tin người ấy đã được cứu qua sự hiệp nhất với Chúa Jesus. Tín hữu Baptist mang lấy tên gọi này hoặc vì cớ quan điểm truyền thống của họ về cách thức và đối tượng của nghi lễ báp têm hoặc vì cớ thuật ngữ này là tên rút ngắn của chữ Anabaptist (có nghĩa là làm báp têm lại, rửa tội lại hay Trùng tẩy phái).

Tín hữu Anabaptist cho rằng những người đã thụ lễ báp têm khi còn là trẻ con hoặc bằng cách rảy nước cần phải thụ lễ báp têm lần nữa. Còn tín hữu Baptist tin rằng lễ báp têm chỉ phù hợp với sự dạy dỗ của Kinh Thánh khi được cử hành theo nghi thức dầm mình và người thụ lễ phải đủ hiểu biết về ý nghĩa của thánh lễ. Trong Công giáo còn có nghi lễ Rước lễ lần đầu là tên thông thường cho lần đầu tiên tiếp nhận Bí tích Thánh Thể. Người Công giáo tin rằng sự kiện này rất quan trọng, như Thánh thể luôn là tâm điểm của sự thờ phượng trong cộng đồng tín hữu. Giáo hội Công giáo Ngộ đạo (Ecclesia Gnostica Catholica) hay nhánh giáo hội của Ordo Templi Orientis, cung cấp Nghi thức Rửa tội cho bất kỳ ai ít nhất 11 tuổi.[6] Buổi lễ được thực hiện trước một Thánh lễ Ngộ đạo và đại diện cho sự ra đời mang tính biểu tượng vào cộng đồng Thelema.[7]

Do Thái giáo

Việc cải đạo sang Do Thái giáo đòi hỏi phải ngâm mình hoàn toàn trong Mikveh, một bồn tắm thanh tẩy theo nghi thức được kết nối với một nguồn nước tự nhiên, giếng nước tự nhiên hoặc bể chứa nước mưa. Theo Do Thái giáo Chính thống, việc ngâm mình của người cải đạo cần có ba nhân chứng nam giới tuân thủ tôn giáo, tốt nhất là các rabbi (giáo sĩ Do Thái). Những người có ý định cải đạo phải chấp nhận các luật lệ và niềm tin của Do Thái giáo trước mặt ba nhân chứng; nam giới phải trải qua cắt bao quy đầu trước khi thực hiện nghi thức ngâm mình.

Hồi giáo

Tín đồ Hồi giáo nhập môn bằng lời tuyên xưng Shahadah

Niềm tin vào thuyết độc thần của Thượng đế trong Hồi giáo là đủ để gia nhập vào đức tin và không yêu cầu một hình thức nghi lễ rửa tội nào.[8] Điều này có thể thấy trong Quran ở câu: "[Và hãy nói, “Của chúng tôi là] tôn giáo của Thánh Allah; Và ai tốt hơn Thánh Allah trong việc [ban hành] tôn giáo? Và chúng tôi là những người tôn thờ Ngài”. Lễ nhập môn đạo Hồi chủ yếu tập trung vào lời tuyên xưng đức tin Shahadah ("Không có Thượng Đế nào ngoài Allah, và Muhammad là Sứ giả của Ngài"), một yêu cầu tối thiểu để trở thành người Hồi giáo. Đây là trụ cột đầu tiên và quan trọng nhất của Hồi giáo, thể hiện sự cam kết với đức tin độc thần vào một vị Chân chủ và vai trò của Nhà tiên tri Muhammad. Một người có thể chính thức trở thành Hồi giáo bằng cách đọc lớn lời Shahadah trước mặt người Hồi giáo khác.

Ấn Độ giáo

Akshara abyasam là một nghi lễ nhập môn giáo dục của Ấn Độ giáo thường được tổ chức cho trẻ em ở Karnataka, Andhra PradeshTelangana. Mặc dù nghi lễ này có ý nghĩa tôn giáo, nhưng nó không liên quan đến việc nhập môn vào đức tin, mà là sự bắt đầu của việc đi học. Trong Brahma Kumaris, sau thời gian thử thách từ sáu tháng đến ba năm, hàng trăm cô gái trẻ và phụ nữ đồng trinh sẽ kết hôn với Thượng đế trong các đám cưới tập thể.[9] Của hồi môn của họ được tổ chức thu nhận, sau đó họ thuộc về tổ chức và thường được gửi đến những nơi rất xa gia đình, ít có khả năng gặp lại người thân. Việc quay trở lại thế giới đời thường sau khi đã thực hiện nghi lễ này là rất khó khăn đối với họ.[10] Tôn giáo này bảo vệ thực hành trên như là cách duy nhất để ngăn chặn người nghèo bỏ rơi những cô con gái không mong muốn cho họ.[11]

La Mã giáo

Một bồn nước rửa tội

Apuleius là một nhà văn La Mã thế kỷ thứ II, đã mô tả một nghi lễ nhập môn vào các bí giáo của Isis. Nghi lễ nhập môn được bắt đầu bằng việc tắm rửa bình thường tại các nhà tắm công cộng và một nghi thức rưới nước từ tu sĩ, sau đó ứng viên được truyền dạy các chỉ dẫn bí mật trong đền thờ của Isis. Ứng viên sau đó nhịn ăn thịt và rượu trong mười ngày, sau đó anh ta được mặc vải lanh và dẫn vào ban đêm đến phần sâu nhất của thánh điện, nơi nghi lễ nhập môn thực sự diễn ra, chi tiết của nó được giữ bí mật. Trong hai ngày tiếp theo, mặc áo choàng thánh hiến, anh ta tham gia vào các bữa tiệc.[12] Apuleius cũng mô tả một nghi lễ nhập môn vào giáo phái của Osiris và một nghi lễ nhập môn thứ ba, tất cả đều theo cùng một mô hình.[13]

Các nghi lễ nhập môn không dùng nước của Lucius, nhân vật trong câu chuyện của Apuleius, người đã bị biến thành lừa và được Isis biến trở lại thành người, vào các cấp độ liên tiếp của các nghi lễ của nữ thần chỉ được hoàn thành sau một thời gian học tập đáng kể để chứng minh lòng trung thành và sự đáng tin cậy của anh ta, giống như các thực hành dự tòng trước khi rửa tội trong Kitô giáo.[14] Trong phiên bản hiện đại của Tôn giáo La Mã tái thiết, một số cộng đồng sử dụng một dạng nghi thức của Bạch Dương (Rite of Aries) được mô tả trong cuốn sách Introduction to Magic (Dẫn nhập vào Ma thuật) của tác giả Julius Evola. Nghi thức này cũng được sử dụng bởi Hội anh em Myriam mặc dù có một số khác biệt nhỏ. Nghi thức tượng trưng cho sự tái sinh của linh hồn vào mùa xuân phù hợp với nhịp điệu vũ trụ và tự nhiên, tương ứng với lễ Phục sinh của Kitô giáo, vốn được cho là một biến thể của nghi thức Bạch Dương.[15] Trong cuốn sách Pietas: An Introduction to Roman Traditionalism (Pietas: Dẫn nhập vào Chủ nghĩa Truyền thống La Mã) [16], tác giả đưa ra tuyên bố rằng Nghi thức Bạch Dương tương ứng với Minvervalia cổ đại, nơi những người La Mã trẻ tuổi sẽ trải qua nghi lễ nhập môn và được giới thiệu vào việc thờ cúng công cộng.

Chú thích

  1. Buckley, Jorunn Jacobsen (2002). The Mandaeans: ancient texts and modern people. New York: Oxford University Press. ISBN 0-19-515385-5. OCLC 65198443.
  2. Johnson, 55
  3. Seager, 109
  4. Ling, 184
  5. Spuler, 67-68
  6. "US Grand Lodge, OTO: Ecclesia Gnostica Catholica". Oto-usa.org. ngày 19 tháng 3 năm 1933. Truy cập ngày 25 tháng 2 năm 2009.
  7. Tau Apiryon (2002). "The Sacramental System of Ecclesia Gnostica Catholica". The Invisible Basilica of Sabazius. Truy cập ngày 10 tháng 9 năm 2022.
  8. Sura 2:138
  9. Didi Nirmala's visit to Sri Lanka6th August 2013
  10. Flows of Faith: Religious Reach and Community in Asia and the Pacific. Lenore Manderson, Wendy Smith, Matt Tomlinson. Springer, 16 Feb 2012
  11. Howell, Julia Day (tháng 9 năm 1998). "Gender Role Experimentation in New Religious Movements: clarification of the Brahma Kumari case". Journal for the Scientific Study of Religion. Quyển 37 số 3. tr. 453–461. doi:10.2307/1388052. JSTOR 1388052. Khả năng các nữ tu dâng hiến ở Ấn Độ sẽ duy trì là người Bà-la-môn suốt đời được gia tăng bởi tập tục cha mẹ trao của hồi môn cho Brahma Kumaris đối với những cô con gái mà họ thừa nhận sẽ không kết hôn. Tập tục này có từ những ngày đầu của tổ chức nhưng không rõ mức độ phổ biến của nó. Gần đây, mô hình này đã được chính thức hóa, với các khóa tu tại Núi Abu được cung cấp cho các cô gái ở độ tuổi thanh thiếu niên, những người có thể muốn thực hiện cam kết trọn vẹn hơn với tổ chức. Các cô gái được tham gia một thời gian ngắn để học các lớp và sống gần các Nữ tu Cấp cao, sau đó họ có thể đăng ký thực hiện một năm thử thách với tư cách là nữ tu dâng hiến. Gia đình ruột thịt của các cô gái phải trả một khoản tiền tương đương với của hồi môn để trang trải chi phí sinh hoạt trong thời gian thử thách. Khoản thanh toán này cũng nhằm ngăn chặn cha mẹ "bỏ rơi" con gái cho Brahma Kumaris để tránh của hồi môn và các chi phí khác của hôn nhân thông thường. Việc quay trở lại thế giới đời thường đối với những phụ nữ đã được trả của hồi môn như vậy là rất khó khăn.
  12. Apuleius (1998). "11.23". The golden ass, or, Metamorphoses. trans. E. J. Kenney. New York City: Penguin Books. tr. 208–210. ISBN 0-14-043590-5. OCLC 41174027.
  13. Apuleius, The Golden Ass (Penguin Books), tr. 211-214
  14. Hartman, Lars (1997). Into the Name of the Lord Jesus: Baptism in the Early Church. Edinburgh: T&T Clark. tr. 4. ISBN 0-567-08589-9. OCLC 38189287.
  15. Evola, Julius; The UR Group (2001). Introduction to Magic: Rituals and Practical Techniques for the Magus. Rochester, Vermont: Inner Traditions. ISBN 978-0-89281-624-8.
  16. Barbera, Giuseppe (2013). Pietas: An Introduction to Roman Traditionalism. ISBN 0981759610.