Ainsi, toujours poussés vers de nouveaux rivages, Dans la nuit éternelle emportés sans retour, Ne pourrons-nous jamais sur l'océan des âges Jeter l'ancre un seul jour ?
Ô lac ! l'année à peine a fini sa carrière, Et près des flots chéris qu'elle devait revoir, Regarde ! je viens seul m'asseoir sur cette pierre Où tu la vis s'asseoir !
Tu mugissais ainsi sous ces roches profondes; Ainsi tu te brisais sur leurs flancs déchirés; Ainsi le vent jetait l'écume de tes ondes Sur ses pieds adorés.
Un soir, t'en souvient-il ? nous voguions en silence; On n'entendait au loin, sur l'onde et sous les cieux, Que le bruit des rameurs qui frappaient en cadence Tes flots harmonieux.
Tout à coup des accents inconnus à la terre Du rivage charmé frappèrent les échos, Le flot fut attentif, et la voix qui m'est chère Laissa tomber ces mots :
« Ô temps, suspends ton vol ! et vous, heures propices, Suspendez votre cours ! Laissez-nous savourer les rapides délices Des plus beaux de nos jours !
« Assez de malheureux ici-bas vous implorent; Coulez, coulez pour eux; Prenez avec leurs jours les soins qui les dévorent; Oubliez les heureux.
« Mais je demande en vain quelques moments encore, Le temps m'échappe et fuit; Je dis à cette nuit : " Sois plus lente "; et l'aurore Va dissiper la nuit.
« Aimons donc, aimons donc ! de l'heure fugitive, Hâtons-nous, jouissons ! L'homme n'a point de port, le temps n'a point de rive; Il coule, et nous passons ! »
Temps jaloux, se peut-il que ces moments d'ivresse, Où l'amour à longs flots nous verse le bonheur, S'envolent loin de nous de la même vitesse Que les jours de malheur ?
Hé quoi ! n'en pourrons-nous fixer au moins la trace ? Quoi ! passés pour jamais ? quoi ! tout entiers perdus ? Ce temps qui les donna, ce temps qui les efface, Ne nous les rendra plus ?
Éternité, néant, passé, sombres abîmes, Que faites-vous des jours que vous engloutissez ? Parlez : nous rendrez-vous ces extases sublimes Que vous nous ravissez ?
Ô lac ! rochers muets ! grottes ! forêt obscure ! Vous que le temps épargne ou qu'il peut rajeunir, Gardez de cette nuit, gardez, belle nature, Au moins le souvenir !
Qu'il soit dans ton repos, qu'il soit dans tes orages, Beau lac, et dans l'aspect de tes riants coteaux, Et dans ces noirs sapins, et dans ces rocs sauvages Qui pendent sur tes eaux !
Qu'il soit dans le zéphyr qui frémit et qui passe, Dans les bruits de tes bords par tes bords répétés, Dans l'astre au front d'argent qui blanchit ta surface De ses molles clartés !
Que le vent qui gémit, le roseau qui soupire, Que les parfums légers de ton air embaumé, Que tout ce qu'on entend, l'on voit et l'on respire, Tout dise : " Ils ont aimé ! » | Cứ xô đẩy về phía bờ mới lạ. Chẳng quay về - Đêm vĩnh cửu mênh mang. Có bao giờ trên biển cả thời gian. Ta neo giữ được một ngày dừng lại?
Hồ ơi! Năm gần trọn qua đợi chờ khắc khoải. Bên sóng yêu nàng từng hẹn về thăm. Giờ mình tôi trên tảng đá âm thầm. Nơi hồ thấy xưa nàng ngồi ở đó.
Hồ vẫn réo dưới ngầm sâu cuồng nộ Vẫn lô xô xói lở cạnh đôi bờ. Gió vẫn từng ném bọt sủi vu vơ. Từ mặt sóng lên đôi chân kiều mỵ.
Hồ có nhớ buổi chiều xưa không nhỉ? Chúng tôi dạo thuyền, chiều vắng lặng êm trôi. Nghe lan xa trên sóng dưới bầu trời. Tiếng vỗ nhịp của mái chèo khua động. Mang hòa điệu du dương cùng nhịp sóng.
Bỗng đất truyền là lạ giọng vang ngân.
Nơi bờ hồ quyến rũ dội thanh âm. Sóng lặng nghe tiếng người tôi yêu quí. Lời đã thốt nên tiếng lòng vạn kỷ:
"Ôi! thời gian hãy ngừng cánh bay đi! Với những giờ hạnh phúc đã theo mi! Ngưng dòng chảy vô tình không chuyển hướng! Hãy ngưng lại để chúng tôi tận hưởng! Những niềm vui dù chỉ thoáng qua mau. Quãng ngày yêu đẹp nhất thuở ban đầu!
Đã đủ rồi thế gian đầy bất hạnh! Ta xin mi cuốn đi muôn thảm cảnh. Trả lại ngày mi phá hủy vùi chôn.
Hãy quên đi để hạnh phúc được yên.
Nhưng khoảnh khắc nài thêm đành vô ích. Thời gian bỏ thoát bay đi biệt tích. Tôi bảo đêm đen "Hãy chầm chậm lại thôi!" Kẻo bình minh sẽ xóa bóng bên trời.
Vậy, hãy yêu! hãy yêu! với phút giờ vội vã. Hãy tận hưởng! Mau đi! Đừng nấn ná!
Nhân sinh không bến đậu, thời gian chẳng có bờ. Nó chảy hoài, ta trôi dạt bơ vơ!"
Luôn đố kỵ, thời gian còn tiềm ẩn. Nó hiện hữu ngay phút giây say đắm. Trong sóng tình rót hạnh phúc yêu đương. Rồi bỏ ta bay về cõi xa phương. Cùng tốc độ như những ngày bất hạnh.
Vậy nghĩa là! Ta không thể giữ yên. Lưu dấu tích của chút gì còn lại. Vậy nghĩa là! Nó sẽ qua mãi mãi. Ta mất đi toàn thể trước thời gian. Cả điều cho - điều xóa bỏ phũ phàng. Không bao giờ trả lại ta dẫu chỉ phần tối thiểu?
Ôi! Quá khứ, hư vô, vực đen, vĩnh cửu! Sẽ làm chi với ngày tháng nhấn chìm? Có trả lại ta niềm ngây ngất con tim. Mà các ngươi đã vô tình cướp vội.
Hồ ơi! Này hang động, đá im, rừng tăm tối. Mà thời gian còn để nét xuân riêng. Hãy gìn giữ đêm này, giữ vẻ đẹp thiên nhiên. Dẫu ít nhất của phần đời kỷ niệm.
Nó có thể còn trong mi hiện diện. Trong lượn sóng lao xao, trong vẻ đẹp của hồ. Trong những ngọn đồi xinh xắn nhấp nhô. Trong rừng thông đen, trong đá ghềnh hoang dã. Đang nghiêng xuống soi bóng mình êm ả.
Có thể còn trong ngọn gió thoảng qua. Trong tiếng động vỗ bờ lập lại vang xa. Trong vầng trăng long lanh ánh bạc. Đang dát trắng cả mặt hồ ngơ ngác. Mang vẻ sáng trong mềm mại ảo huyền.
Có thể còn trong lau sậy thở dài, tiếng gió rỉ rên. Trong hương thơm nhẹ nhàng theo khí trời tỏa ngát. Có thể mọi vật đang lắng nghe, đang nhìn dào dạt. Tất cả đồng thanh: Rằng " họ đã yêu nhau!"[1] |