Kiến trúc Tân Baroque
Trên: Palais Garnier (Paris), 1860–1875, của Charles Garnier; Thứ hai: Quadriga tại Grand Palais (Paris), 1898–1901, của Georges Récipon; Dưới: Tòa thị chính Belfast, 1898–1906, của Ngài Brumwell Thomas. |
Kiến trúc Tân Baroque (tiếng Anh:Baroque Revival) hay còn gọi là Neo-Baroque (hoặc kiến trúc Đế chế thứ hai ở Pháp và chủ nghĩa Wilhelm ở Đức), là một phong cách kiến trúc xuất hiện từ cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.[1] Thuật ngữ này dùng để mô tả những công trình kiến trúc cho thấy những khía cạnh của phong cách Baroque, nhưng không phải được xây trong giai đoạn Baroque, tức là khỏang thế kỷ 17 và 18. Các yếu tố truyền thống của kiến trúc Baroque là một phần quan trọng trong chương trình giảng dạy tại trường École des Beaux-Arts ở Paris, đây là trường dạy kiến trúc nổi tiếng nửa sau thế kỷ 19, và là phần không thể tách rời của kiến trúc Beaux-Arts tạo ra cho cả ở Pháp và các nước khác. Các nghị luận sôi nổi về chủ nghĩa đế quốc châu Âu đã thúc đẩy một nền kiến trúc phản ánh lại điều đó ở Anh và Pháp, cũng như ở Đức và Ý, phong trào Phục hưng Baroque thể hiện niềm tự hào về sức mạnh mới của một nhà nước thống nhất.
Công trình đáng chú ý
- Ly cung Akasaka (1899–1909), Tokyo, Nhật Bản
- Cung điện Alferaki (1848), Taganrog, Nga
- Đài tưởng niệm Ashton (1907–1909), Lancaster, Anh
- Tòa thị chính Belfast (1898–1906), Belfast, Bắc Ireland
- Bảo tàng Bode (1904), Berlin, Đức
- Tòa nhà Quốc hội British Columbia (1893–1897), Victoria, British Columbia, Canada
- Tòa nhà Cơ quan Hành pháp Thành phố Baku (1900~1904), Baku, Azerbaijan
- Burgtheater (1888), Vienna, Áo
- Tòa thị chính Cardiff (1897–1906), Cardiff, Wales
- Nhà thờ chính tòa Salta (1882), Salta, Argentina
- Cung điện Christiansborg (1907–1928), Copenhagen, Đan Mạch
- Nhà thờ Thánh Ignatius Loyola (1895–1900), Thành phố New York, Hoa Kỳ
- Nhà thờ Thánh Phêrô và Phaolô (1932–1939), Athlone, Ireland
- Nhà hát Quốc gia Cluj-Napoca (1904–1906), Cluj-Napoca, Romania
- Cung điện Dolmabahçe (1843–1856), Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ
- Tòa thị chính Durban, Durban, Nam Phi
- The Elms Mansion (1899–1901), Newport, Đảo Rhode, Hoa Kỳ
- Gran Teatro de La Habana (1908–1915), Havana, Cuba
- Nhà Quốc hội Serbia (1907–1936), Belgrade, Serbia
- Tòa nhà Thomas Jefferson, Thư viện Quốc hội (1873–1897), Washington, D.C., Hoa Kỳ
- Näsilinna (còn được gọi là Cung điện Milavida) (1898), Tampere, Phần Lan
- Cung điện Hoàng gia, Sofia, Bulgaria
- Nhà hát Quốc gia (1899), Oslo, Na Uy
- Bảo tàng Hải dương học Monaco (1910), Monaco
- Tòa nhà Quốc hội Cũ (1930), Colombo, Sri Lanka
- Nhà thờ Hồi giáo Ortaköy (1854–1856), Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ
- Palais Garnier (còn gọi là Nhà hát Opera Paris) (1861–1875), Paris, Pháp
- Tòa nhà Cảng Liverpool (1903–1907), Liverpool, Anh
- Biệt thự Rosecliff (1898–1902), Newport, Đảo Rhode, Hoa Kỳ
- Bảo tàng Hoàng gia Trung Phi (1905–1909), Tervuren, Bỉ
- Semperoper (1878), Dresden, Đức
- Đại học Sofia chức hiệu trưởng (1924–1934), Sofia, Bulgaria
- Nhà thờ St. Barbara (1910), Brooklyn, New York, Hoa Kỳ
- Nhà thờ St. Nhà thờ John Cantius (1893–1898), Chicago, Hoa Kỳ
- Cung điện Stefánia (trước đây có tên là Park Club) (1893–1895), Budapest, Hungary
- Tắm nước nóng Széchenyi (1913), Budapest, Hungary
- Nhà hát Volkstheater (1889), Vienna, Áo
- Cung điện Wenckheim (1886–1889), Budapest, Hungary
- Phòng trưng bày Nghệ thuật Quốc gia Zachęta (1898–1900), Warsaw, Ba Lan
Ngoài ra còn có một số tòa nhà hậu hiện đại với phong cách có thể được gọi là "Baroque", ví dụ như Dancing House ở Prague của Vlado Milunić và Frank Gehry, họ đã mô tả nó là "Tân Baroque".[2]
Thư viện ảnh
- Ortaköy Mosque ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, 1854–1856
- Semperoper ở Dresden, Đức, 1878
- Vương cung thánh đường Thánh Nicholas ở Amsterdam, Hà Lan, năm 1887
- Burgtheater ở Vienna, Áo, năm 1888
- Sager House ở Stockholm, Thụy Điển, năm 1893
- Milavida Palace ở Tampere, Phần Lan, 1898
- Tòa nhà Cảng Liverpool, Liverpool, Anh, 1903–1907
- Bảo tàng Hoàng gia Trung Phi ở Tervuren, Bỉ, 1905–1909
- Madre del Buon Consiglio ở Naples, Ý, 1920–1960
- Cung điện Chính phủ ở Lima, Peru, 1938
- Nhà thờ St Bavo, Haarlem ở Haarlem, Hà Lan, 1898
- Tòa thị sảnh Belfast, một thí dụ của Kiến trúc Edwardian Baroque hay "Wrenaissance"
Tham khảo
- ↑ "Baroque/Baroque Revival". Buffaloah.com. Truy cập ngày 15 tháng 8 năm 2012.
- ↑ "Architect recalls genesis of Dancing Building as coffee table book published". Radio Prague International (bằng tiếng Anh). ngày 11 tháng 7 năm 2003. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2025.
Đọc thêm
- James Stevens Curl; "Neo-Baroque." A Dictionary of Architecture and Landscape Architecture; Oxford University Press. 2000. — Encyclopedia.com. accessed 3 Jan. 2010.