Bước tới nội dung

Chế độ chuyên quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Chế độ chuyên quyền (tiếng Anh: autocracy) là một chính phủ với quyền lực được tập trung chỉ trong tay một người. Mọi quyết định của người này không bị ràng buộc bởi pháp lý bên ngoài hay các cơ chế kiểm soát phổ biến (trừ các đe dọa tiềm ẩn như đảo chính và cuộc nổi loạn quy mô rất lớn).[1]

Chế độ chuyên chế duy trì quyền lực thông qua việc đàn áp chính trị mọi phe đối lập và lôi kéo các thành viên có ảnh hưởng hoặc quyền lực khác trong xã hội. Công chúng bị kiểm soát thông qua việc nhồi nhét tư tưởng và tuyên truyền , và một chế độ độc tài chuyên chế có thể cố gắng hợp pháp hóa bản thân trong mắt công chúng bằng cách viện dẫn hệ tư tưởng chính trị, tôn giáo, quyền thừa kế hoặc sự thù địch từ nước ngoài. Một số chế độ độc tài thiết lập các cơ quan lập pháp, tổ chức bầu cử không công bằng hoặc các phiên tòa dàn dựng để tăng cường kiểm soát trong khi vẫn giữ vẻ ngoài dân chủ.

Chế độ chuyên chế là một trong những hình thức chính phủ sớm nhất và tồn tại trên khắp thế giới cổ đại trong nhiều xã hội khác nhau. Chế độ quân chủ có hình thức chuyên chế chiếm ưu thế trong hầu hết lịch sử. Chế độ độc tài chuyên chế trở nên phổ biến hơn vào thế kỷ 19, bắt đầu với các caudilloMỹ Latinh và các đế chế của NapoleonNapoleon IIIchâu Âu.

Tên gọi

Một số từ điển Anh-Việt thì cho rằng từ autocracy có nghĩa là độc tài hay chế độ độc tài.[2][3]

Xem thêm

Tham khảo

  1. Paul M. Johnson. "Autocracy: A Glossary of Political Economy Terms". Auburn.edu. Truy cập ngày 14 tháng 9 năm 2012.
  2. Đỗ Hữu Vinh & Hoàng Văn Châu. English-Vietnamese Business Law Dictionary of Terms. Nhà xuất bản Thanh niên, 2004. Trang 78
  3. Nguyen Dinh Hoa, Phan Van Giuong. Tuttle English-Vietnamese Dictionary. Tuttle Publishing, 2006. ISBN 1462917801. Trang 12.

Liên kết ngoài