Bước tới nội dung

Bá quốc Nassau

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bá quốc Nassau
Thân vương bá quốc Nassau
Thân vương quốc Nassau
Tên bản ngữ
1125/1159–1806
Quốc huy Nassau
Quốc huy
Bá quốc Nassau năm 1547
Bá quốc Nassau năm 1547
Tổng quan
Vị thếBá quốc
Thủ đôNassau
Ngôn ngữ thông dụngtiếng Đức (Rhine Franconian dialects, Moselle Franconian dialects)
Tôn giáo
Công giáo La Mã
Lịch sử
Thời kỳTrung cổ
 Nền tảng của thành phố được đặt theo tên
915
 Tước hiệu được tuyên bố và không được công nhận
1125/1159
 Tước hiệu được công nhận
1159
 Phân chia lãnh thổ
1255–1806
 Tuyên bố thành lập công quốc
1806
Tiền thân
Kế tục
Giáo phận vương quyền Worms
Công quốc Nassau
Hiện nay là một phần củaĐức

Bá quốc Nassau (tiếng Đức: Grafschaft Nassau) là một nhà nước nói tiếng Đức trong Đế chế La Mã Thần thánh, người cai trị được chính thức nhận danh hiệu bá tước vào năm 1159 (mặc dù chủ quyền "trên thực tế" bắt đầu từ năm 1125) cho đến khi Công quốc Nassau được tuyên bố ra đời vào năm 1806 cùng với sự thành lập Liên bang Rhein.

Thông qua việc kế vị, Nassau có nhiều bá tước cai trị các lãnh địa khác nhau, hầu như hoặc hoàn toàn độc lập với nhau. Sau khi nhiều bá tước được nâng tước vị lên thân vương, Bá quốc này cũng được nâng địa vị và do đó được gọi là Bá quốc Thân vương hoặc Thân vương quốc Nassau.

Bá quốc Nassau là cái nôi của các Thân vương xứ Oranje, Quân chủ Hà Lan và Đại công tước xứ Luxembourg.

Nguồn gốc

Nassau, ban đầu là một bá quốc, phát triển trên hạ lưu sông Lahn, thuộc vùng ngày nay được gọi là Rheinland-Pfalz. Thị trấn Nassau được thành lập vào năm 915.[1] Dudo xứ Laurenburg nắm giữ Nassau như một thái ấp được Giáo phận vương quyền Worms ban cho. Con trai ông là Ruprecht I xứ Laurenburg, đã xây dựng Lâu đài Nassau tại đó vào khoảng năm 1125, tự xưng là "Bá tước xứ Nassau". Danh hiệu này không được Giám mục vương quyền xứ Worms chính thức công nhận cho đến năm 1159 dưới sự cai trị của con trai Ruprecht I là Walram. Đến năm 1159, Bá quốc Nassau thực tế đã tuyên bố quyền đánh thuế, thu phí và tư pháp, và tại thời điểm đó, nó có thể được coi là một nhà nước tự trị.[1]

Người nhà Nassau nắm giữ lãnh thổ giữa Taunus và Westerwald ở hạ lưu và trung lưu sông Lahn. Đến năm 1128, họ đã giành được quyền quản lý Giáo phận vương quyền Worms, vốn nắm giữ nhiều quyền hạn trong khu vực, và do đó tạo nên mối liên kết giữa di sản của họ ở hạ lưu sông Lahn và các vùng đất gần Siegen. Vào giữa thế kỷ XII, mối quan hệ này được củng cố thông qua việc giành được các phần của vương quốc phong kiến Hessen-Thüringen, cụ thể là Herborner Mark, Kalenberger Zent và Heimau (Löhnberg). Gắn liền với điều này là "Lãnh địa Westerwald", cũng thuộc quyền sở hữu của Nassau vào thời điểm đó. Vào cuối thế kỷ XII, Gia tộc này đã giành được Reichshof Wiesbaden, một căn cứ quan trọng ở phía tây nam.

Năm 1255, sau khi các Bá tước xứ Nassau giành được các điền trang Weilburg, các con trai của Bá tước Heinrich II đã lần đầu tiên phân chia Nassau. Walram II đã nhận được Nassau-Weilburg. Từ năm 1328 trở đi, em trai ông là Bá tước Otto I, nắm giữ các điền trang phía bắc sông Lahn, cụ thể là Nassau-Siegen và Nassau-Dillenburg. Đường biên giới về cơ bản là sông Lahn, với Otto nhận phần phía bắc của bá quốc cùng các thành thị Siegen, Dillenburg, Herborn và Haiger, còn Bá tước Walram giữ lại phần phía nam sông, bao gồm các thành thị Weilburg và Idstein.

Tham khảo

  1. 1 2 Abramson, Scott F. (ngày 1 tháng 1 năm 2017). "The Economic Origins of the Territorial State". International Organization. 71 (1): 97–130. doi:10.1017/S0020818316000308. ISSN 0020-8183.