Bước tới nội dung

Đường sắt Paknam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đường sắt Paknam
Tổng quan
Tình trạngKhông tồn tại
Sở hữuPaknam Railway Company (1886–1936)
Đường sắt quốc gia Thái Lan (1936–1960)
Vị tríMiền Trung Thái Lan
Ga đầuHua Lamphong
Ga cuốiPak Nam
Nhà ga23
Dịch vụ
KiểuTram
Lịch sử
Hoạt động11 tháng 4 năm 1893 (1893-04-11)
SuccessorĐường Rama IV
Đóng cửa1 tháng 1 năm 1960 (1960-01-01)
Thông tin kỹ thuật
Chiều dài tuyến21 km (13 mi)
Số đường ray2
Khổ đường sắt1.000 mm (3 ft 3+38 in) đường sắt khổ 1 mét
Bản đồ hành trình

0.0kmHua Lamphong
Saphan Sawang
Saphan Lueang
Sam Yan
Sathan Saowapha
2.3kmSala Daeng
Sathon Witthayu
Talat Khlong Toei
5.2kmKhlong Toei
7.1kmBan Kluai
Kluai Nam Thai
Khlong Prawet Burirom
8.9kmPhra Khanong
Khlong Suan Oi
Phra Khanong Witthayalai
10.5kmBang Chak
12.0kmBang Na
14.8kmSamrong
Khlong Samrong
17.0kmChorakhe
18.8kmBang Nang Kreng
Rongrian Chumphon Thahan Ruea
20.0kmMahawong
Nhánh Khlong Samrong
Sala Klang
21.3kmPaknam (Samut Prakan)

Đường sắt Paknam là tuyến đường sắt đầu tiên tại Thái Lan được thành lập vào năm 1893. Chiều dài 21 km (13 mi), nó là tuyến đường sắt khổ hẹp. Tuyến được xây dựng bởi Paknam Railway Company được thành lập bởi một nhà hàng hải người Anh Alfred John Loftus và chỉ huy hải quân Đan Mạch Andreas du Plessis de Richelieu[1]:33. Công trình được khởi công vào ngày 10 tháng 7 năm 1891.[2] Công ty được cấp quyền chuyển nhượng trong 20 năm[3] để điều hành tuyến này. Khánh thành vào ngày 11 tháng 4 năm 1893 với sự tham dự của Vua Rama V người đã đầu tư một nửa trong số 400.000 Baht tiền tài trợ cần thiết cho việc xây dựng tuyến đường[1]:35.[4]

Ban đầu, có bốn đầu máy hơi nước được chế tạo bởi Krauss & Co. of Munich,[5] và bốn chuyến tàu chạy theo mỗi hướng mỗi ngày. Tuyến có 12 nhà ga, và mất 1 tiếng để di chuyển trên toàn tuyến.[6] Tuyến ban đầu đã thành công về mặt tài chính. Dịch vụ motor-tramway được giới thiệu năm 1908 và tuyến được điện hóa vào năm 1926. Sau khi kết thúc thời gian chuyển nhượng, tuyến này đã được chính phủ mua lại vào năm 1936 nhưng có rất ít đầu tư thêm vào tuyến này. Vào thời gian này sự cạnh tranh giữa xe buýt chạy từ Băng Cốc và Paknam đã ảnh hướng đến tài chính của tuyến. Trong Thế Chiến II tuyến đường sắt dần phục hồi do việc thiếu nguyên liệu đối với các công ty xe buýt. Dịch vụ tạm thời bị tạm ngưng vào năm 1942 do trận lũ kỷ lục tại Băng Cốc nhưng dịch vụ sớm phục hồi với 12 chuyến mỗi ngày.[1]:101-103.

Sau khi Thế Chiến II kết thúc, sự cạnh tranh giữa xe buýt và xe tư nhân lại tăng và vào thập niên 1950 đường sắt hoạt động thua lỗ. Một vài kế hoạch hiện đại hóa bị trì hoãn do không thực tế. Cuối cùng đường sắt Paknam đóng cửa vào cuối năm 1959 để xây dựng Đường Rama IV.[1]:147-148.

Tham khảo Đường sắt Paknam

  1. 1 2 3 4 Kakizaki, Ichiro (2014). Trams, Buses, and Rails: The History of Urban Transport in Bangkok, 1886-2010. Silkworm Press. ISBN 9786162150807.
  2. Talbot, Frederick A. (ngày 1 tháng 1 năm 2012). Railway Wonders of the World (bằng tiếng Anh). BoD – Books on Demand. ISBN 9783846005279.
  3. Wright, Arnold (1908). Twentieth century impressions of Siam: its history, people, commerce, industries, and resources, with which is incorporated an abridged edition of Twentieth century impressions of British Malaya. London: Lloyd's Greater Britain Pub. Co. tr. 202.
  4. "Newspaper Article - OPENING OF THE PAKNAM RAILWAY". eresources.nlb.gov.sg. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2016.
  5. Barrow, Richard. "Quest for the Paknam Steam Train". Thai Blogs. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 31 tháng 8 năm 2016.
  6. "Paknam Railway – Samut Prakan สถานที่ท่องเที่ยวจังหวัดสมุทรปราการ". paknam.com. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2016.