Bước tới nội dung

Định luật Hoàng Tông Hy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Định luật Hoàng Tông Hy
Đặt tênHoàng Tông Hy
Tóm tắtTần Huy[1]
Định nghĩa"Vòng xoáy quái ác mà những nỗ lực nhằm giảm nhẹ thuế khóa ở nông thôn thì nghịch lý thay lại dẫn đến sự gia tăng của chính những loại thuế đó"[2]
Định luật Hoàng Tông Hy
Giản thể黄宗羲定律
Phồn thể黃宗羲定律

Định luật Hoàng Tông Hy[3] (giản thể: 黄宗羲定律; phồn thể: 黃宗羲定律), hay còn gọi là Thuyết Hoàng Tông Hy,[4] là quan sát do chính học giả thời Minh mạt Thanh sơ Hoàng Tông Hy đề ra dùng để chỉ một hiện tượng kinh tế chính trị liên quan đến gánh nặng của người nông dân thường có xu hướng tăng lên thay vì giảm đi sau mỗi lần các triều đại Trung Quốc nỗ lực thực hiện cải cách để cắt giảm thuế khóa.[5] Định lý này sau đó được nhà sử học Tần Huy tổng kết và đặt tên.[6][7] Tần Huy đúc kết những lời phê phán của Hoàng Tông Hy đối với những cuộc cải cách thuế của các triều đại trong quá khứ, vạch trần khuyết điểm mang tên "cái hại của việc tích tụ không thể cứu vãn" (积累莫返之害, tích lũy mạc phản chi hại) và gọi đó là "Định luật Hoàng Tông Hy".[8]

Định nghĩa

Tất cả các cuộc cải cách trước đây nhằm giảm bớt gánh nặng thuế khóa cho nông dân cuối cùng đều phản tác dụng, khiến mức thuế thực tế bị đẩy lên cao hơn nữa và hiện tượng này được gọi là "Định luật Hoàng Tông Hy".[9] Trong lịch sử Trung Quốc, các triều đại thường đưa ra chính sách mới nhằm hợp nhất các loại thuế hòng giảm nhẹ và quy chuẩn hóa gánh nặng cho nông dân. Tuy nhiên, những chính sách này chỉ phát huy tác dụng nhất định trong giai đoạn đầu. Do cơ chế cân bằng thị trường bị xáo trộn mà chính quyền không thể ngăn chặn sự trỗi dậy của các loại thuế mới phát sinh tầng tầng lớp lớp. Đến đời sau, vì những lúc ngân khố thiếu hụt, các triều đại lại tiếp tục hợp nhất thuế dựa trên nền tảng của đời trước. Hệ quả là danh mục thuế khác nhau bị chồng chất lặp đi lặp lại, cuối cùng càng khiến gánh nặng của người nông dân trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Nhà tư tưởng giai đoạn chuyển giao Minh Thanh là Hoàng Tông Hy, trong chương Điền chế của cuốn Minh di đãi phỏng lục, đã gọi hiện tượng này là “cái hại của việc tích tụ không thể cứu vãn”.[cần dẫn nguồn]

Trường hợp

Một ví dụ điển hình là "Nhất điều tiên pháp" (Phương pháp đánh thuế một dải) do Trương Cư Chính thực hiện vào những năm Vạn Lịch thời Minh: Chính sách này hợp nhất thuế ruộng, lao dịch và các khoản thu tạp dịch khác mà nông dân phải nộp thành một khoản duy nhất, quy đổi ra bạc, đồng thời ra lệnh nghiêm cấm bổ sung thêm bất kỳ danh mục thuế khóa nào khác. Tuy nhiên, đến cuối thời Minh, triều đình vẫn tiếp tục thu thêm các loại thuế mới. Chẳng hạn, để đối phó với các cuộc biến loạn nhỏ lẻ của các thủ lĩnh vệ sở người Mãn, cũng như cuộc khởi nghĩa quy mô lớn sau này của Nỗ Nhĩ Cáp Xích (Đô chỉ huy sứ Kiến Châu Tả vệ), triều đình đã ban hành "Liêu hướng" (thuế quân lương vùng Liêu Đông). Điều này đã làm trầm trọng thêm gánh nặng cho nông dân, và về mặt khách quan, đã kích ngòi cho các cuộc khởi nghĩa nông dân bùng nổ.[10]

Cựu Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo từng sử dụng thuật ngữ này trong cuộc họp báo tại Kỳ họp thứ nhất Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc khóa X để thể hiện quyết tâm của chính phủ trong việc thực hiện cải cách thuế phí ở nông thôn, nhờ vậy đã khiến khái niệm này trở nên vô cùng nổi tiếng.[11] Sau đó, Trung Quốc đã thực hiện một bước đi lịch sử là bãi bỏ hoàn toàn thuế nông nghiệp vào năm 2006 để triệt để phá vỡ định luật này.[cần dẫn nguồn]

Đánh giá

Định luật này cũng được mở rộng vào việc nghiên cứu gánh nặng thuế phí của các doanh nghiệp trong xã hội công nghiệp. Do thể chế tài chính hiện hành tại Trung Quốc đại lục là "cơ chế truyền dẫn áp lực một chiều", tức là việc thu thuế được coi là thành tích chính trị truyền từ trên xuống dưới, nên một số bộ phận thuế không những không phân tán áp lực mà còn vì lợi ích riêng mà gia tăng áp lực đó. Mỗi cán bộ thuế cơ sở đều được giao chỉ tiêu thu thuế, dẫn đến việc một số chính quyền địa phương, nhằm hoàn thành mục tiêu đánh giá cứng, đã tùy tiện nâng định mức thuế, thu cả "thuế quá hạn" (thu trước thuế của tương lai). Kết quả là, áp lực thuế truyền đến doanh nghiệp ở cuối chuỗi mắt xích sẽ tăng theo cấp số nhân, dẫn đến hiện tượng "hỗ trợ ngược" (càng giảm thuế, gánh nặng càng tăng). Điều này không chỉ đi ngược lại ý định ban đầu của chính sách mà còn khiến quá trình chuyển đổi doanh nghiệp và điều chỉnh nhịp độ kinh tế trở nên khó khăn hơn. Mục tiêu của cải cách hệ thống thuế là giảm bớt gánh nặng cho doanh nghiệp vừa và nhỏ, nhưng do chính sách cải cách thuế và phí hiện nay chưa hoàn thiện, thiếu các biện pháp bổ trợ tổng thể, nên vô hình trung lại tạo ra sự "hỗ trợ ngược" đối với nhóm này. Tất nhiên, dùng "Định luật Hoàng Tông Hy" để phủ nhận chính sách cải cách thuế là sai lầm; tuy nhiên, nếu quyền lợi của doanh nghiệp nhỏ và siêu nhỏ bị ngó lơ trong thời gian dài, thì mọi cuộc "cải cách thuế" đơn thuần chỉ là giải quyết phần ngọn chứ không phải phần gốc. Giải pháp cho vấn đề này có thể tóm gọn là: Nên thay thế chính sách cắt giảm thuế mang tính cấu trúc hiện nay bằng việc miễn giảm thuế phí tổng thể quy mô lớn. Đối với các ngành nghề khác nhau, cần thiết kế mức thuế suất khác nhau và hạ thấp ngưỡng đăng ký nộp thuế phổ thông, với nguyên tắc: Ngành nào càng tạo ra nhiều việc làm thì mức độ cắt giảm thuế suất phải càng lớn.[12]

Tham khảo

  1. Yunhua Zhang (ngày 29 tháng 6 năm 2018). Insights into Chinese Agriculture. Springer. tr. 62–. ISBN 9789811310508.
  2. The Chinese Economy: Translations and Studies. M.E. Sharpe. 2005. tr. 4–.
  3. Shouwen Zhang (ngày 26 tháng 10 năm 2020). The New Horizon of China's Economic Law Theory. Springer. tr. 171–. ISBN 9789811588242.
  4. Yi Pan (ngày 14 tháng 6 năm 2017). Rural Welfare in China. Springer. tr. 212–. ISBN 978-3-319-56627-6.
  5. "A letter about the early Qing thinker Huang Zongxi". Radio Free Asia. ngày 25 tháng 8 năm 2005.
  6. Jin Xu (ngày 23 tháng 2 năm 2021). Empire of Silver: A New Monetary History of China. Yale University Press. tr. 180–. ISBN 978-0-300-25827-1.
  7. Xiaobo Zhang; Arjan De Haan; Shenggen Fan (ngày 4 tháng 6 năm 2010). Narratives Of Chinese Economic Reforms: How Does China Cross The River?. World Scientific. tr. 167–. ISBN 978-981-4465-87-8.
  8. From People-based to Democracy: Proceedings of the International Symposium on Huang Zongxi's People-based Thought. Zhejiang Ancient Books Publishing House. 2006. tr. 471–. ISBN 978-7-80715-199-9.
  9. "The root causes of the downward pressure on China's economy". Financial Times. ngày 1 tháng 2 năm 2019.
  10. Nghê Ngọc Bình, 倪玉平 (ngày 23 tháng 7 năm 2021). "中国历史上为何存在"黄宗羲定律"" [Vì sao 'Định luật Hoàng Tông Hy' lại tồn tại trong lịch sử Trung Quốc?]. Diễn đàn Nhân dân (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2023.
  11. Ngũ Cương, 伍刚; Khâu Kiến Tân, 邱建新 (ngày 10 tháng 3 năm 2003). "中国如何走出"黄宗羲定律"怪圈?代表各抒己见" [Làm thế nào để Trung Quốc thoát khỏi 'vòng xoáy quái ác' của Định luật Hoàng Tông Hy? Các đại biểu cùng hiến kế]. Trung Quốc Tân Văn xã (bằng tiếng Trung). Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2023.
  12. Tào Quảng Hỷ, 曹广喜; Lưu Vũ Kiều, 刘禹乔; Tra Dĩnh, 查颖 (2014). "《江苏省民营企业发展现状及转型途径探析》" [Phân tích thực trạng phát triển và con đường chuyển đổi của các doanh nghiệp tư nhân tại tỉnh Giang Tô]. Tạp chí Thương mại Trung Quốc. 17. doi:10.3969/j.issn.1005-5800.2014.17.097. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 23 tháng 8 năm 2014.