Bước tới nội dung

Trung đoàn bộ binh 442 (Hoa Kỳ)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đội hình xung kích của Trung đoàn 442
Huy hiệu lịch sử của Trung đoàn 442
Hoạt động1944–1946
Quốc gia United States
Quân chủng Lục quân Hoa Kỳ
Phân loạiĐội hình chiến đấu cấp trung đoàn (historical)
Chức năngBộ binh
Quy mô~4.000 người
Tên khácTiểu đoàn Trái tim Tím trực thuộc Tiểu đoàn bộ binh độc lập số 100[1]
Khẩu hiệu"Liều ăn nhiều"
Màu sắcXanh và trắng
Tham chiến
  • Thế chiến 2
    • Đồng minh đổ bộ váo Ý
    • Trận Monte Cassino - Phòng tuyến Trasimene
    • Chiến dịch Dragoon (Nam Pháp)
    • Rhineland
    • Northern Apennines
    • Central Europe
    • Po Valley
Các tư lệnh
Chỉ huy
nổi tiếng
Đại tá Charles W. Pence
Đại tá Virgil R. Miller
Huy hiệu
Huy hiệu tay áo[2]

Trung đoàn Bộ binh số 442 là một Trung đoàn bộ binh của Lục quân Mỹ. Trung đoàn 442 bao gồm Tiểu đoàn Bộ binh số 100 được biết đến với tư cách là đơn vị được tặng thưởng nhiều nhất trong lịch sử quân sự Hoa Kỳ,[4] và là đơn vị chiến đấu mà gần như toàn bộ đơn vị là những người lính Mỹ thuộc thế hệ thứ hai có tổ tiên là người Nhật đã chiến đấu trong Thế chiến 2. Từ năm 1944, trung đoàn 442 chủ yếu tham chiến tại Mặt trận châu Âu,[5] đặc biệt là tại Mặt trận Ý, Chiến dịch Dragoon tại miền Nam Pháp và tham chiến trực tiếp trên lãnh thổ Phát xít Đức. Trung đoàn được thành lập ngày 23/3/1943 khi Bộ chiến tranh kêu gọi những người tình nguyện thành lập đơn vị chién đấu gồm toàn người gốc Nhật. Đã có hơn 12.000 người Nisei (Người Mỹ gốc Nhật thế hệ thứ 2) tình nguyện. Cuối cùng có 2.686 người tình nguyện đến từ Hawaii và 1.500 người từ các trại tập trung ở lục địa Hoa Kỳ đã tập trung tại Trại Shelby, Mississipo tháng 4/1943 để tham gia khoá huấn luyện bộ binh trong vòng một năm.[6] Phần lớn binh sĩ đã đến từ các gia đình đang trong Trại tập trung dành cho người Nhật đang sinh sống trên lãnh thổ Mỹ trong khi bản thân họ đang chiến đấu ở nước ngoài.[7] Có nghĩa là những người lính này chấp nhận mạo hiểm và đánh đổi chính mạng sống của mình để giành được chiến thắng, phương châm của đơn vị là "Go For Broke".[4][5][6][8][9][10][11]Bản mẫu:Overcite[8][12][13]

Sau khi thành lập, Trung đoàn nhanh chóng phát triển thành một đơn vị chiến đấu gồm khoảng 4.000 người vào tháng 4/1943 và cuối cùng quân số của đơn vị là khoảng 10.000 người[11] phục vụ trong đội hình Tiểu đoàn 100 và Đội hình chiến đấu 442. Đơn vị hỗn hợp đã giành được trong vòn chưa đầy hai năm hơn 4.000[6] huân chương trái tim tím và 4.000 huân chương sao đồng. Đơn vị cũng được trao Chứng nhận của Tổng thống cho các đơn vị xuất sắc (7 lần trong khoảng thời gian từ năm 1944 đến năm 1946,[10]).[14] Hai mươi một người đã được trao thưởng Huân chương Danh dự.[5] Năm 2010 Quốc hội Mỹ phê chuẩn trao tặng Huân chương Vàng Quốc hội cho Trung đoàn 442 và các đơn vị liên quan đã chiến đấu trong Thế chiến II,[15] năm 2012, tất cả các thành viên còn sống của Trung đoàn đã được phong tước hiệp sĩ của Huân chương Bắc đẩu Bội tinh của Pháp vì những hành động đóng góp trong việc Giải phóng nước Pháp và giải cứu Tiểu đoàn mất tích.[16]

Tham chiến tại mặt trận Châu Âu, Trung đoàn số 442 sử dụng Tiểu đoàn bộ binh 2 và Tiểu đoàn bộ binh 3, một tiểu đoàn pháo binh, hậu cần đã được điều động đến tham chiến trong đội hình Sư đoàn bộ binh 34. Ngày 11/6/1944 gần Civitavecchia, Ý, Tiểu đoàn bộ binh số the 100th Infantry Battalion, một Tiểu đoàn cũng toàn người gốc Nhật được điều chuyển sang Đội hình chiến đấu của Trung đoàn 442. Do những thành tích trong chiến đấu, Trung đoàn số 100 được giữ nguyên phiên hiệu Tiểu đoàn 100.[17] Tiểu đoàn pháo binh dã chiến số 522 cũng đã giải phóng 1 trại tập trung vệ tinh của trại tập trung Dachau và giải cứu những người tù nhân sống sót khỏi cuộc hành quân chết chóc.

Trung đoàn 442 đã bị giải thể năm 1946 và được tái lập thành tiểu đoàn dự bị năm 1947 đồn trú tại Fort Shafter, Hawaii.

Các thành viên hiện tại của Trung đoàn 442 Tiểu đoàn 100 tiếp tục tiếp nối thành tích và truyền thống của đơn vị. Trung đoàn 100/442 cũng là một trong những đơn vị cuối cùng được sử dụng phù hiệu cá nhân trên tay áo.[18]

Bối cảnh

Phần lớn người Mỹ gốc Nhật chiến đấu trong Thế chiến 2 là Nisei, là những gốc Nhật sinh ra tại Mỹ, trong gia đình có bố mẹ là người di cư. Sau khi Nhật tấn công Mỹ trong trận Trân Châu Cảng ngày 7/12/1941, công dân Mỹ gốc Nhật đã bị xếp vào loại 4C, bị coi là thù địch và không được phép gia nhập quân đội Hoa Kỳ. Ngày 19/2/1942, Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt ký sắc lệnh 9066. Sắc lệnh này chủ yếu nhắm vào việc cách ly người Mỹ gốc Nhật ở khu vực Bờ Tây. Cuối cùng đã có hơn 110.000 người gốc Nhật ở khu vực Bờ Tây, chiếm đại đa số cộng đồng người Nhật tại Mỹ, đã bị di dời cưỡng bức khỏi nơi cư trú đến các trại tập trung nơi họ bị canh gác nghiêm ngặt. Hai phần ba trong số họ sinh ra tại Mỹ.[19]

Tại Hawaii, quân đội áp đặt thiết quân luật, kèm theo lệnh giới nghiêm và điện bị cắt. Do phần lớn dân số có nguồn gốc là Nhật Bản, việc giam giữ toàn bộ người Nhật trên đảo là không khả thi, thêm vào đó, cộng đồng doanh nghiệp trên đảo vốn phụ thuộc nhiều vào lực lượng lao động gốc Nhật đã phản đối mạnh mẽ việc cách ly họ. Điều này nếu xảy ra chắc chắn sẽ gây ra hậu quả thảm khốc cho nền kinh tế Hawaii.[20][21] Khi Bộ chiến tranh đề xuất loại bỏ tất cả binh lính gốc Nhật khỏi lực lượng chiến đấu tích cực đầu năm 1942, tướng Delos C. Emmons, chỉ huy quân đội Mỹ tại Hawaii đã quyết định giải ngũ những người trong lực lượng Bảo vệ lãnh thổ đảo Hawaii. Tuy nhiên ông đã cho phép 1.300 binh lính người Mỹ gốc Nhật thuộc Trung đoàn Bộ binh 298 và 299 của Lực lượng Vệ binh Quốc gia Hawaii tiếp tục phục vụ. Những người lính bị giải ngũ đã gửi đơn thỉnh cầu được tiếp tục phục vụ và được chấp nhận, được quay trở lại quân đội nhưng chủ yếu thực hiện các công việc liên quan đến xây dựng quân sự. Lo ngại về lòng trung thành của binh lính người Mỹ gốc Nhật trong trường hợp Mỹ bị Nhật Bản tấn công, tướng Emmons đã đề xuất những người lính của Trung đoàn 298 và 299 nên được tổ chức thành một tiểu đoàn và điều động về đất liền. Ngày 12/6/1942, Tiểu đoàn này đã tới Oakland California, và được đổi tên thành tiểu đoàn bộ binh độc lập 100 sau đó được gửi tới trại McCoy, Wisconsin.

Lính Tiểu đoàn bộ binh số 100 trong một buổi huấn luyện với lựu đạn năm 1943

Chủ yếu là do thành tích huấn luyện xuất sắc, Bộ chiến tranh Hoa Kỳ chỉ đạo thành lập một nhóm chiến đấu hỗn hợp Nhật-Mỹ gồm Trung đoàn bộ binh 442, Tiểu đoàn pháo binh dã chiến 522 và Đại đội công binh 232.

Sắc lệnh đưa ra ngày 22/1/1943 quy định tất cả các sĩ quan và binh lính phải là công dân Hoa Kỳ gốc Nhật đã cư trú tại Hoa Kỳ từ lúc sinh ra.[22]

Theo đó, Đội tác chiến 442 được thành lập ngày 1/2/1943, trực thuộc Bộ Tư lệnh quân đoàn 3.[23]

Chỉ huy Trung đoàn là Charles W. Pence, cựu binh Thế chiến thứ nhất và là giáo sư khoa học quân sự, cho đến khi ông bị thương trong quá trình giải cứu "Tiểu đoàn bị mất tích" tháng 10/1944. Sau đó ông được thay thế bởi Trung tá Virgil R. Miller.[24]

Chính phủ Mỹ đã yêu cầu những thanh niên người Mỹ gốc Nhật trả lời một bảng các câu hỏi về lòng trung thành được sử dụng trong quá trình đăng ký nghĩa vụ quâ sự cho người Mỹ gốc Nhật. Hơn 75% số người được hỏi cho thấy họ sẵn sàng nhập ngũ và tuyên thệ trung thành với nước Mỹ. Quân đội Hoa Kỳ sau đó kêu gọi 1.500 lính tình nguyện từ Hawaii và 3.000 người từ trong lục địa. Có tới 10.000 người Nhật ở Hawaii tình nguyện. Trong khi việc tuyển quân không được ủng hộ ở trong đất liền do gia đình họ đang bị giam giữ trong các trại tập trung. Kết quả là khoảng 3.000 người từ Hawaii và 800 người trong đất liền đã được nhập ngũ.

Roosevelt đã tuyên bố thành lập Trung đoàn bộ binh 442 với ý nghĩa nước Mỹ không bao giờ phân biệt chủng tốc hay tổ tiên.[25] Cuối cùng, bản dự thảo đã được khôi phục để tuyển mộ thêm người Mỹ gốc Nhật từ lục địa, Tổng cộng đã có 10.000 người đã từng phục vụ trong Tiểu đoàn bộ binh 100 và Trung đoàn 442.[26]

Đại đội công binh 232

Đại đội cong binh 232 trực thuộc Trung đoàn chiến đấu 442.[27] Thành lập ngày 7/2/1943 tại Camp Shelby, Mississippi, đại đội này là đại đội duy nhất trong quân đội Mỹ tuyển mộ toàn bộ là người Mỹ gốc Nhật; và cũng là đại đội đầu tiên dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng cũng là người Mỹ gốc Nhật là Đội trưởng Pershing Nakada.[28] The 232nd was small with the company consisting of around 204 enlisted men, 7 Nisei officers, and Nakada himself.[29] Đại đội công binh có vai trò quan trọng trong xây dựng và duy trì tuyến hậu cần và đường dây liên lạc. Đơn vị sẽ đảm nhận nhiệm vụ dọn sạch mìn, xây dựng công sự, cầu đường. Sau khi hoàn thành khoá huấn luyện cơ bản, đơn vị đã được chuyển đến tham chiến tại Ý ngày 28/5/1944, cùng với đội hình của Trung đoàn 442.[29] Tháng Bảy, dưới sự chỉ huy của Sư đoàn số 34, đại đội 232 đã được giao nhiệm vụ gỡ mìn trên đường dẫn tới thị trấn Luciana.[29]

Ngoài rà phá mìn, lính công binh còn có nhiệm vụ là dọn đường cho bộ binh đi qua. Ngày 5/10/1844, đại đội 232 đã gặp phải chướng ngại gồm gỗ và cây đổ gần Bruyères, Pháp.[28] Đại đội sau đó được giao nhiệm vụ dọn dẹp đoạn đường dài khoảng một phần tư dặm để thiết lập tuyến đường di tản và tiếp tế. Trong quá trình thực hiện, đại đội đã gặp phải hoả lực tư bốn ổ súng máy của Đức. Đại đội 232 dưới sự yểm trợ của Tiểu đoàn 100 đã tiêu diệt các ổ súng máy Đức.[28] Sau đó đại đội 232 đã mất 8,5 giờ để gỡ mìn và cây đổ trên đường trước khi lính bộ binh tiếp tục di chuyển.[28]

Tháng 8/1944, Đại đội 232 đã hỗ trợ quân Đồng minh vượt sông Arno.[29] Trước khi vượt sông, lính công binh đã gỡ hàng trăm quả mìn dọc theo đường đi. Sau khi đường hành quân đã an toàn và bảo vệ đầu cầu, đại đội 232 được giao nhiệm vụ bắc cầu phao để xe cộ và xe tăng quân Đồng minh vượt sông.[29] Đại đội 232 cũng tham gia chiến dịch Thung lũng Po, địa điểm diễn ra giữa Massa và Carrara, đại đội 232 được giao nhiệm vụ mở các đường rút lui khẩn cấp và các tuyến đường tiếp tế.[28] Chướng ngại vật cản trở Đại đội là một chiến hào lớn dài khoảng 30 thước Anh. Hơn nữa, các binh sĩ trong đại đội còn phải vượt qua các rào cản khác gồm mìn, đạn pháo và hoả lực của quân Đức.[28]

Đại đội 232 còn tham gia chiến dịch Champagne, diễn ra tại miền Nam Pháp. Trong chiến dịch này, đại đội 232 đã tịch thu một tàu ngầm trinh sát mini chở 2 người nhái của Đức.[28] Đại đội 232 cũng được giao nhiệm vụ tương tự như nhiệm vụ họ thường làm, là gỡ mìn, dọn chướng ngại vật cho bộ binh tiến lên.[30]

Trong những chiến dịch hoạt động vào ban đêm tháng 1 năm 1945, đại đội đã tháo gỡ nhiều mìn của quân Đức, sau đó đã chôn 33 quả mìn của mình. Đại đội cũng dựng được hơn 10.000 thước Anh dây thép gai cũng như pháo sáng, mìn và lấp đầy các bao cát che chắn trong khoảng thời gian chiến dịch từ tháng 12/1944 đến tháng 3/1945.[30] Trong chiến dịch Vosges-Rhineland, đại đội 232 cùng với tiểu đoàn 522 đã tham gia nhiều hoạt động chiến đấu hơn thay vì chỉ phòng thủ và dọn mìn.[28] Ngoài việc chiến đấu bên cạnh Tiểu đoàn 522, đại đội 232 còn đối mặt với nhiều loại mìn mới của quân Đức như mìn R và mìn S. Ngoài ra, quân Đức còn thiết lập các bẫy mìn.[28] Các biện pháp phòng thủ này tỏ ra không hiệu quả đối với Đại đội 232 vì họ phải gỡ mìn nhanh chóng và loại bỏ có hiệu quả các phòng thủ của Đức trong khi phải chịu hoả lực mạnh của địch, cùng với nguy cơ mìn có thể phát nổ.

Huấn luyện và tổ chức

Trung đoàn 442nd đang huấn luyện xây cầu phao và tấn công qua cầu phao tại Trại Shelby

Tiểu đoàn bộ binh số 100 chuyển đến huấn luyện nâng cao tại Trại Shelby, Mississippi. Trung đoàn 442nd bắt đầu khóa huấn luyện cơ bản vào tháng 4/1943 với 3.000 người đến từ Hawaii và 88 người đến từ lục địa Hoa Kỳ. Là một đội hình chiến đấu cấp trung đoàn, trung đoàn 442 bao gồm ba tiểu đoàn bộ binh (1, 2, 3), tiểu đoàn pháo binh dã chiến 522, đại đội công binh 232, đại đội chống tăng, đại đội pháo binh, đại đội hậu cần, đội y tế, đại đội chỉ huy và Ban nhạc.[31]

Biểu tượng gắn trên tay áo của Trung đoàn 422.

Mặc dù được phép nộp đơn tình nguyện tham giam chiến đấu, nhưng những binh lính nguoi gốc Nhật thường bị cấm chiến đấu trên mặt trận Thái Bình Dương. Tuy nhiên, sau này những binh lính người Mỹ gốc Nhật được coi là đủ thành thạo tiếng Nhật đã được quyền tiếp cận, đôi khi là tham gia Cục Tình báo quân sự để làm phiên dịch và gián điệp ở mặt trận Thái Bình Dương, cũng như ở chiến trường Trung Quốc-Miến Điện-Ấn Độ. Những người lính này sẽ được chuyển đến Trường Ngôn ngữ MIS tại Trại huấn luyện Savage, Minnesota để phát triển thêm kỹ năng về ngoại ngữ và kỹ năng tình báo quân sự. Trong khi Trung đoàn 442 được huấn luyện tại Mississippi, tiểu đoàn 100 đã được triển khai tới Oran ở Bắc Phi và sau đó là đổ bộ lên Ý.[32]

Tái hợp với Tiểu đoàn 100

Sơ đồ tổ chức của Trung đoàn 442 sau khi hợp nhất tiểu đoàn 100 vào năm 1944

Cuối năm 1943, đầu năm 1944, những lời kêu gọi thay thế Tiểu đoàn 100 bắt đầu xuất hiện sau khi đơn vị này được triển khai trong các cuộc giao chiến ác liệt khi quân Đồng minh tấn công Italia và trận Monte Cassino sau đó. Đội hình chiến đấu 442 được thành lập để thay thế cho Tiểu đoàn 100, Tiểu đoàn 1 sau đó bị suy yếu do chuyển quân cho Tiểu đoàn 2 và 3. Ngày 1/5/1944, Đội chiến đấu 442, trừ tiểu đoàn 1 đã rời Hampton Roads, Virginia để đổ bộ xuống Anzio ngày 28/5. Tiểu đoàn 1 được giữ lại trại Shelby để sử dụng làm đơn vị huấn luyện cho những lính tình nguyện đã qua huấn luyện cơ bản tại trại Blanding, Florida. Trung đoàn 442 sẽ hội quân với Tiểu đoàn 100 tại Civitavecchia phía bắc của Rome ngày 11/6/1944, được biên chế cho Sư đoàn bộ binh 34. Tiểu đoàn 100 được đặt dưới sự chỉ huy của Trung đoàn 442 nhưng đến ngày 15/8/1944, tiểu đoàn 100 chính thức được biên chế vào trung đoàn 442 với tư cách là Tiểu đoàn 1, nhưng được giữ phiên hiệu do những thành tích chiến đấu xuất sắc của đơn vị. Tiểu đoàn 1 trung đoàn 442 sau này đã được chuyển thành Tiểu đoàn độc lập 171 từ ngày 5/9/1944. Tỉ lệ thương vong cao của tiểu đoàn 100 trong trận đánh tại Monte Cassino đã được nhận biệt danh "Tiểu đoàn trái tim tím".[33]

Trận chiến đầu tiên

Trung đoàn trưởng trung đoàn 442, Trung sĩ Goichi Suehiro,[34] kiểm tra các đơn vị lính Đức ở Pháp tháng 11 năm 1944.

Trung đoàn mới thành lập đã tham gia trận chiến ngày 26/6/1944 tại làng Belvedere, Suvereto, Tuscany. Mặc dù tiểu đoàn 100 được điều động cho Trung đoàn 442, nhưng hành động của Tiểu đoàn đã khiến họ được Tuyên dương Đơn vị Tổng thống độc lập. Tiểu đoàn 2 và 3 là các đơn vị đầu tiên giao chiến với quân Đức, trong đó đại đội F chịu tổn thất nặng nề nhất. Các đại đội A, B, C của Tiểu đoàn 100 tiến về phía đông đến vùng đất cao phía Đông Bắc Belvedere.[23]:34 Quân Đức không biết rằng Tiểu đoàn 100 đã bao vây đường rút lui của mình, rốt cục quân Đức đã bị bao vây tại Belvedere. Đại đội C chặn lối vào trong khi Đại đội A chặn lối thoát. Trong khi đó, Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 442 chịu loạt pháo kích dữ dội từ quân Đức ở Belvedere, và quân Đức vẫn không hề biết về tình hình thật sự của mình. Đại đội B vẫn ở trên vùng đất cao và tiến hành một cuộc tấn công bất ngờ vào sườn phía Đồng Tiểu đoàn quân Đức, quân Đức phải rút chạy về phía phục kích của Đại đội C, đẩy quân Đức về phía đợi sẵn của Đại đội A.[35]

Cả 3 Đại đội đều đã tỏ ra dũng cảm khi đối mặt với hỏa lực của quân Đức, chiến đấu trong khi không có sự hỗ trợ của pháo binh... Những người lính đã tiếp cận kẻ thù vượt trội về số lượng và tốc độ chiến đấu của họ đã giúp Tiểu đoàn 100 phá hủy hoàn toàn các vị trí bên sườn phải của quân đội Đức... Sự kiên cường và lòng dũng cảm của các sĩ quan và binh lính của Tiểu đoàn bộ binh 100 thể hiện đã phản ánh truyền thống tốt đẹp nhất của Lục quân Hoa Kỳ.[36] Đánh giá trích dẫn đơn vị Tổng thống

Trung đoàn 442 sau đó cùng với Tiểu đoàn 100 tiếp tục đẩy lùi quân địch về phía Bắc, tham gia vào nhiều cuộc giao tranh cho đến khi vượt qua Sassetta. Trận chiến tại Belvedere đã cho thấy Trung đoàn 442 có thể tự mình chiến đấu và thể hiện lòng dũng cảm. Sau vài ngày nghỉ ngơi, Trung đoàn tiếp tục tham gia trận chiến chiếm lại Cecina và tiến về sông Arno. Ngày 2/7 khi trung đoàn tiến đến sông Arno, tiểu đoàn 5 đã tham gia trận chiến ác liệt để chiếm Đồi 140 trong khi ngày 7/7 Tiểu đoàn 100 đánh chiếm thị trấn Castellina Marittima.[37]

Trận chiến đồi 140

Trong vòng ba tuần đầu tiên tháng 7, Trung đoàn 442 và Tiểu đoàn 100 liên tục tấn công quân Đức, loại khỏi vòng chiến đấu 1.100 quân Đức và bắt làm tù binh 331 người.[38]:51

Đồi 140 là tuyến phòng ngự chính của quân Đức. Đồn trú tại đây là một tiểu đoàn quân Đức và với hỗ trợ của pháo binh đã tiêu diệt tiểu đội súng máy của Đại đội L thuộc tiểu đoàn 3 và đại đọi G thuộc tiểu đoàn 2.[39]:36 Trung đoàn 442 tiến rất chậm trong những ngày tiếp theo. Đại đội công binh 232 trong khi đó đảm nhận nhiệm vụ gỡ mìn trên đường tiến của trung đoàn 442. Toàn bộ sư đoàn 34 gặp phải sự kháng cự dữ dội của quân Đức."[39]:37 Đồi 140 do đó được mệnh danh là "Tiểu Cassino", số lượng người thương vong của quân Mỹ là rất lớn."[40] Tiểu đoàn 2 di chuyển đến mặt trận phía đông của đồi 140 và tiểu đoàn 3 di chuyển về phía tât, cả hai tiểu đoàn tấn công vào sườn quân Đức. Mãi đến ngày 7/7 sự kháng cự của quân Đức tại đây kết thúc, và ngọn đồi nằm hoàn toàn dưới sự kiểm soát của sư đoàn 34.

Ngay sau khi trận chiến đồi 140 kết thúc, trung đoàn tiếp tục tham gia trận chiến giành thị trấn Castellina Marittima. Trung đoàn 100 bắt đầu tấn công vào phía tây bắc của thị trấn, chiếm lấy vùng đất cao. Ngay trước bình minh, Trung đội 2, Đại đội C tiến vào thị trấn, gặp phải sự kháng cự dữ dội và đẩy lùi nhiều cuộc phản công của quân Đức. Trong khi đó, Đại đội B tiến về phía bắc vào Castellina, cũng gặp phải sự kháng cự dữ dội. Đầu tiên, họ giúp bảo vệ Tiểu đoàn 2 và 3 trong việc chiếm Đồi 140. Sau đó, với sự trợ giúp của Pháo binh dã chiến 522, họ đã nã một loạt pháo hạng nặng và buộc quân Đức phải rút lui vào lúc 18 giờ ngày 7 tháng 7.[39]:38 Trung đoàn 100 đã cố thủ và chờ quân tiếp viện đến sau khi dành cả ngày để bảo vệ thị trấn.

Trung đoàn 442 gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ từ mỗi thị trấn cho đến ngày 25 tháng 7, khi họ đến Sông Arno, kết thúc Chiến dịch Rome-Arno. Tiểu đoàn 100 chịu thương vong 1.272 người (17 người mất tích, 44 người bị thương không phải do chiến đấu, 972 người bị thương và 239 người tử trận) trong quá trình tiến quân chỉ được 40 dặm (64 km).[41] Trng đoàn 442 nghỉ ngơi từ ngày 25 tháng 7 đến ngày 15 tháng 8, sau đó vượt sông Arno ngày 31/8. Vào ngày 11 tháng 9, Trung đoàn 442 được tách khỏi Tập đoàn quân số 5 và sau đó được điều động đến Sư đoàn bộ binh số 36 của Tập đoàn quân số 7.[cần dẫn nguồn]

Đại đội Chống tăng

Một đại đội của Trung đoàn 442 đang hành quân trên con đường lầy lội ở Khu vực Chambois, Orne, Pháp, cuối năm 1944

Vào ngày 15 tháng 7, Đại đội Chống tăng được rút khỏi tiền tuyến và được bố trí với Trung đoàn Bộ binh Dù 517 , Lực lượng Đặc nhiệm Nhảy dù số 1. Họ đã huấn luyện tại một sân bay phía nam Rome để chuẩn bị cho cuộc đổ bộ vào miền Nam nước Pháp diễn ra vào ngày 15 tháng 8, đổ bộ gần Le Muy, Pháp. Họ đã huấn luyện trong vài tuần để làm quen với vũ khí và sử dụng tàu lượn Waco CG-4. Những tàu lượn này dài 48 foot (15 m) và cao 15 foot (4,6 m), có thể chứa một chiếc xe jeep và một chiếc rơ moóc chứa đầy đạn dược, hoặc một khẩu súng chống tăng sáu pounder của Anh.[41][liên kết hỏng] Chiến dịch miền Nam nước Pháp, từ ngày 15 tháng 8 đến ngày 14 tháng 9, đã đưa Trung đoàn 442 đến với Tuyên dương Đơn vị Tổng thống thứ hai vì đã đổ bộ thành công bằng tàu lượn và Huy hiệu Bộ binh Chiến đấu vì đã chiến đấu cùng với bộ binh của Tập đoàn quân số 7. Những người lính của Đại đội Chống tăng đã nhận được Huy hiệu Tàu lượn.[38]:56–57 Sau nhiều lần hạ cánh khó khăn bằng tàu lượn, đâm vào cây cối hoặc gặp hỏa lực phòng không của quân Đức, Đại đội đã giữ vững vị trí của mình trong vài ngày cho đến khi được quân Đồng minh tiếp viện bằng đường biển. Trong hai tháng tiếp theo, Đại đội Chống tăng bảo vệ sườn phải của Tập đoàn quân số 7 và bảo vệ Trung đoàn Bộ binh Nhảy dù 517. Đơn vị này cũng rà phá mìn, bắt sống quân Đức và canh gác đường sá và đường hầm.[42] Vào giữa đến cuối tháng 10, Đại đội Chống tăng đã tái gia nhập Trung đoàn 442 trong trận chiến để tìm "Tiểu đoàn Mất tích"."[43]

Núi Vosges

Sau khi rời Naples, Trung đoàn 442 đổ bộ xuống Marseille vào ngày 30 tháng 9 và trong vài tuần tiếp theo, họ đã vượt 500 dặm (800 km) qua Thung lũng Rhone, bằng cách đi bộ và bằng xe chở hàng, cho đến ngày 13 tháng 10. Vào ngày 14 tháng 10 năm 1944, Trung đoàn 442 bắt đầu di chuyển vào vị trí vào cuối buổi chiều để chuẩn bị tấn công vào các Đồi A, B, C và D của Bruyères. Mỗi ngọn đồi đều được quân Đức canh gác nghiêm ngặt. Đồi A nằm ở phía Tây Bắc Bruyères, Đồi B ở phía Bắc, Đồi C ở phía Đông Bắc và Đồi D ở phía Đông. Trung đoàn 442 mới chỉ chiến đấu trên địa hình thảo nguyên ở Ý, nhưng dãy núi Vosges lại có địa hình rất khác. Đơn vị phải đối mặt với sương mù dày đặc, bùn, mưa lớn, cây lớn, đồi núi và hỏa lực pháo binh dày đặc của đối phương khi di chuyển qua Vosges. Hitler đã ra lệnh cho quân Đức chiến đấu bằng mọi giá vì đây là rào cản cuối cùng giữa lực lượng Đồng minh và Đức. Ngày 15 tháng 10 năm 1944, Trung đoàn 442 bắt đầu cuộc tấn công vào Bruyères. Tiểu đoàn 100 tấn công Đồi A, do Trung đoàn Cảnh sát SS số 19 trấn giữ, trong khi Tiểu đoàn 2 tấn công Đồi B. Tiểu đoàn 3 được giao nhiệm vụ chiếm Bruyères.

Bruyères

Tiểu đoàn Pháo binh dã chiến 522 bắn đạn pháo 105mm để hỗ trợ cuộc tấn công của bộ binh vào Bruyères, Pháp.

Sau cuộc giao tranh ác liệt với súng máy và lính bắn tỉa của quân Đức, Tiểu đoàn 100 cuối cùng đã chiếm được Đồi A vào lúc 3 giờ sáng ngày 18 tháng 10. Tiểu đoàn 2 chiếm Đồi B theo cách tương tự chỉ vài giờ sau đó. Sau khi chiếm được Đồi A và B, Tiểu đoàn 3 cùng với Trung đoàn 142 thuộc Trung đoàn Bộ binh 36 bắt đầu cuộc tấn công từ phía nam. Sau khi Trung đoàn 232 phá vỡ các rào chắn bê tông xung quanh tòa thị chính Bruyères, Trung đoàn 442 đã bắt giữ 134 lính Wehrmacht gồm người Ba Lan, Nam Tư, Somali, Đông Ấn của Trung đoàn Freies Indien (Quân đoàn Ấn Độ),Đại đội 2 và 3 thuộc Tiểu đoàn Súng trường 198, Trung đoàn Lựu pháo 736 và Trung đoàn Lựu pháo 192.[44] Sau ba ngày chiến đấu, Bruyères thất thủ nhưng quân Đức trên Đồi C và D đã sử dụng địa thế cao hơn để nã pháo vào thị trấn; do đó Đồi C và D cần phải được chiếm để bảo vệ Bruyères.[38]:60

Ban đầu, Trung đoàn 442 chiếm Đồi C và D nhưng không bảo vệ được chúng và chúng rơi trở lại tay quân Đức. Đến trưa ngày 19 tháng 10, Đồi D bị Tiểu đoàn 2 và 3 chiếm giữ, sau đó được lệnh chiếm một bờ kè đường sắt khiến Đồi D không được bảo vệ. Khi Trung đoàn 100 bắt đầu di chuyển trên Đồi C vào ngày 20 tháng 10, quân Đức đã chiếm lại Đồi D vào ban đêm.[23]:57 Tiểu đoàn 100 được lệnh quay trở lại Bruyères làm lực lượng dự bị, khiến quân Đức có thể chiếm lại Đồi C, bất ngờ tấn công một sư đoàn Mỹ khác đang tiến vào vị trí phòng ngự. Việc chiếm lại Đồi C khiến thêm 100 người thương vong.[38]:62 Đồi D rơi trở lại tay quân Đồng minh sau một thời gian ngắn, cuối cùng đã giúp bảo vệ được thị trấn. Đại đội Công binh 232 phải tháo dỡ chướng ngại vật, dọn cây cối và dọn sạch bãi mìn ngay giữa trận chiến..[23]:51,54 rung đoàn 100 nghỉ ngơi, sau đó tiếp tục tham gia trận chiến giành lại Biffontaine.

Biffontaine

Trung đoàn 100 được lệnh chiếm vùng đất cao nhưng cuối cùng lại được lệnh tiến vào thị trấn, dẫn đến một cuộc giao tranh ác liệt sau khi Trung đoàn 100 bị quân Đức bao vây: bị cắt đứt khỏi Trung đoàn 442, mất liên lạc vô tuyến và không được pháo binh hỗ trợ. Trung đoàn 100 liên tục giao tranh từ ngày 22 tháng 10 cho đến chạng vạng ngày 23 tháng 10, giành giật từng ngôi nhà và phòng thủ trước nhiều cuộc phản công. Tiểu đoàn 3 của Trung đoàn 442 đã được tăng cường cho Tiểu đoàn 100 và giúp đẩy lui lực lượng Đức còn lại, sau trận chiến, Biffontaine do Trung đoàn 36 tiếp quản.[36]:182,183 Vào ngày 24 tháng 10, Trung đoàn Bộ binh 143 thuộc Sư đoàn 36 đã thay thế Tiểu đoàn 100 và Tiểu đoàn 3 được điều đến Belmont, một thị trấn nhỏ khác ở phía bắc, để nghỉ ngơi trong thời gian ngắn.[45]:139 Chín ngày chiến đấu liên tục tiếp diễn khi họ được lệnh cứu T-Patchers, Tiểu đoàn 141 của Trung đoàn Bộ binh 36, còn được gọi là "Tiểu đoàn mất tích".

Tiểu đoàn mất tích

Sau chưa đầy hai ngày nghỉ ngơi, Trung đoàn 442 được lệnh cố gắng giải cứu Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 141 đang bị cô lập cách Biffontaine hai dặm về phía Đông trong khu vực Vosges sau khi bị quân Đức cắt đứt đường rút lui.[45]:139

Vào lúc 4 giờ sáng thứ Sáu ngày 27 tháng 10, Tướng John E. Dahlquist ra lệnh cho Trung đoàn 442 di chuyển ra ngoài và giải cứu tiểu đoàn bị cô lập. Trung đoàn 442 có sự hỗ trợ của các đơn vị Pháo binh dã chiến 522 và 133 nhưng lúc đầu không đạt được nhiều tiến triển.[46] Trong vài ngày tiếp theo, Trung đoàn 442 tham gia vào cuộc giao tranh ác liệt nhất mà họ phải trải qua, khi các yếu tố thời tiết kết hợp với quân Đức làm chậm bước tiến của Trung đoàn. Sương mù dày đặc và đêm rất tối khiến những người lính không nhìn thấy được dù chỉ cách hai mươi feet. Những người lính phải chiến đấu trong mưa, tuyết, giá lạnh, bùn, mệt mỏi, và hội chứng bàn chân bị nhiễm trùng do ngấm nước lâu đã hành hạ lính Mỹ khi càng tới gần phòng tuyến của Đức.[36]:185,187 Trung đoàn 141 trong khi đó tiếp tục chiến đấu để phá vòng vây.

Khi nhận ra mình bị cô lập, chúng tôi đào một vòng tròn trên đỉnh đồi. Lúc này tôi mang theo hai khẩu súng máy hạng nặng, làm mát bằng nước, và khoảng chín hay mười người để điều khiển chúng. Tôi đặt một khẩu súng ở phía trước bên phải với khoảng một nửa số người của mình, và khẩu súng còn lại ở bên trái. Chúng tôi chặt cây nhỏ để che lỗ hổng rồi chất đất lên trên càng nhiều càng tốt. Chúng tôi gần như cạn kiệt lương thực, nên chúng tôi gom hết lương thực lại.

Trung sĩ Jack Wilson của Newburgh, IN[47]

Việc thả dù đạn dược và lương thực cho Trung đoàn 141 bị hủy bỏ do sương mù dày đặc hoặc rơi vào tay quân Đức. Lính Đức không biết rằng họ đã bao vây một đơn vị lính Mỹ. "Chúng tôi không biết rằng mình đã bao vây quân Mỹ cho đến khi họ được tiếp tế bằng đường không. Một trong những thùng hàng tiếp tế, được thả bằng dù, đã hạ cánh gần chúng tôi. Các kiện hàng được chia đều cho chúng tôi."[48] Chỉ đến ngày 29 tháng 10, Trung đoàn 442 mới được biết lý do tại sao họ buộc phải tấn công vào tiền tuyến của Đức.

Cuộc chiến cũng diễn ra dữ dội đối với quân Đức. Tiểu đoàn Gebirgsjäger 202 từ Salzburg đã bị cô lập khỏi Tiểu đoàn Gebirgsjäger 201 từ Garmisch.[49] Cuối cùng cả Mỹ và Đức đều đã giải cứu được những đơn vị của mình.

Khi những người lính của Trung đoàn 442 tiến sâu hơn, họ trở nên do dự hơn, cho đến khi họ không thể di chuyển ra khỏi sau một cái cây hay ra khỏi hố cá nhân. Tuy nhiên, tất cả đã thay đổi trong chớp mắt. Những người lính của Đại đội I và K thuộc Tiểu đoàn 3 đã không còn đường lui, nhưng khi mỗi người thấy một người khác xung phong tấn công, thì lại có những người khác xung phong cùng. Rồi tất cả lính Nisei xung phong, quân Đức la hét, và nhiều người hét lên "Banzai!"[38]:83 Giữa tiếng súng, đạn pháo, và những mảnh vỡ từ cây cối, và những người lính Nisei lần lượt ngã xuống, họ vẫn tiếp tục xông lên.

Lính ném lựu đạn của Đại tá Rolin đã chiến đấu quyết liệt, nhưng không gì có thể ngăn cản lính Nisei xông lên sườn dốc, la hét, bắn loạn xạ và ném lựu đạn vào hầm trú ẩn. Cuối cùng, hệ thống phòng thủ của Đức bị phá vỡ, và những lính Đức còn sống sót tháo chạy tán loạn. Chiều hôm đó, các trạm tiếp tế của Trung đoàn 442 chật kín thương vong. Trung đội 2 của Đại đội I chỉ còn lại hai người, và trung đội 1 chỉ còn lại hai mươi người.[50] Vào chiều ngày 30 tháng 10, Tiểu đoàn 3 đã đột phá và đến được Trung đoàn 141, giải cứu 211 lính tiểu đoàn 1 trung đoàn 141 với cái giá phải trả là 800 người thương vong trong năm ngày. Tuy nhiên, cuộc giao tranh vẫn tiếp tục đối với Trung đoàn 442 sau khi họ giải cứu Trung đoàn 141. Cuộc tấn công tiếp tục cho đến khi họ đến Saint-Die vào ngày 17 tháng 11 khi cuối cùng họ bị quân Đức đẩy lui. Tiểu đoàn 100 cách đây một năm có biên chế 1.432 người nhưng giờ chỉ còn 239 lính bộ binh và 21 sĩ quan. Tiểu đoàn 2 chỉ còn 316 lính súng trường và 17 sĩ quan, trong khi không một đại đội nào trong Tiểu đoàn 3 có hơn 100 lính súng trường; toàn bộ Đội hình chiến đấu của Tiểu đoàn 100/442 chỉ còn chưa đến 800 binh sĩ. Trước đó (vào ngày 13 tháng 10) khi được điều động đến Sư đoàn Bộ binh 36, đơn vị này có 2.943 lính súng trường và sĩ quan, như vậy, chỉ trong ba tuần chiến đấu liên tục, Trung đoàn đã có 140 người hi sinh và thêm 1.800 người bị thương, trong khi 43 người khác bị mất tích.[38]:83,85

Tướng Dahlquist

Một đơn vị Mỹ gốc Nhật thuộc Đại đội F, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn Chiến đấu 442, đang giữ một phần tiền tuyến gần Khu vực St. Die, Pháp, ngày 13 tháng 11 năm 1944.
Bức tranh thể hiện trận đánh của Tiểu đoàn 100 tại Trung tâm lịch sử quân đội Hoa Kỳ

Với tư cách là tư lệnh sư đoàn, việc Tướng Dahlquist điều động Trung đoàn 442 đã nhận được nhiều đánh giá trái chiều, chủ yếu từ các sĩ quan của đơn vị, những người tin rằng Dahlquist coi những người lính Nisei của họ là bia đỡ đạn. Dahlquist ra lệnh cho Trung đoàn 442 chiếm Biffontaine, bất chấp thị trấn nông nghiệp thưa thớt dân cư này không không có ý nghĩa về mặt quân sự, cũng như nằm ngoài tầm liên lạc của pháo binh và vô tuyến. Trong một ví dụ khác, Trung úy Allan M. Ohata được lệnh xung phong cùng với những người lính của mình lên một ngọn đồi quân Đức trấn giữ với đầy đủ hầm hào và hậu cần đầy đủ. Do đó, Ohata coi mệnh lệnh này là một nhiệm vụ tự sát. Bất chấp mối đe dọa bị đưa ra tòa án quân sự và giáng chức, ông đã từ chối thực thi mệnh lệnh, đề xuất tấn công "theo cách riêng của mình".[36]:190 Trung úy Ohata cuối cùng đã được tặng Huân chương Phục vụ Xuất sắc vì những hành động của mình với tư cách là Trung sĩ tham mưu, sau đó được nâng lên thành Huân chương Danh dự.

Ngày 12 tháng 11, Tướng Dahlquist ra lệnh cho toàn bộ Trung đoàn 442 đứng thành hàng để tham dự lễ vinh danh và trao tặng huân chương. Trong số 400 người được phân công ban đầu, chỉ có mười tám thành viên còn sống sót của Đại đội K và tám người của Đại đội I tham dự. Khi xem xét số lượng ít ỏi, Dahlquist trở nên bực bội, không hề biết đến những hy sinh mà đơn vị đã phải trải qua để thực hiện mệnh lệnh của mình. Ông yêu cầu Đại tá Virgil R. Miller : "Tôi muốn tất cả binh lính của ông đứng thành hàng này." Miller trả lời đơn giản: "Đó là tất cả những người còn lại của Đại đội K, thưa ngài."[38]:95

Một thời gian sau, khi cựu tư lệnh Tiểu đoàn 1, Trung tá Gordon Singles, đang đảm nhiệm chức vụ Chuẩn tướng tại Fort Bragg (Bắc Carolina), Tướng Dahlquist đến dự một buổi duyệt binh. Khi nhận ra Đại tá Singles, ông tiến lại gần và bắt tay vị đại tá, nói: "Chuyện đã qua rồi thì cho qua đi. Chuyện đã qua rồi, phải không?". Trước sự chứng kiến của toàn thể Quân đoàn III, Đại tá Singles vẫn tiếp tục chào Tướng Dahlquist nhưng từ chối bắt tay Dahlquist.[38]:91[51][52]

Trong và sau chiến tranh, Trung đoàn 442 đã nhiều lần được tưởng nhớ vì những nỗ lực của họ ở dãy núi Vosges. Một bức tranh về Tiểu đoàn 100 hiện đang treo tại Lầu Năm Góc, mô tả cuộc chiến để giải cứu "Tiểu đoàn Mất tích".[38]:89 Một đài tưởng niệm đã được Gerard Henry, sau này là thị trưởng của thị trấn, dựng lên ở Biffontaine. Một tượng đài được dựng lên ở Bruyeres để đánh dấu sự giải phóng thành phố này.[36]:201

Tiểu đoàn pháo binh dã chiến 522

Từ ngày 20 đến ngày 22 tháng 3, Tiểu đoàn 442 và 232 lên đường từ Pháp đến Ý nhưng Tiểu đoàn Pháo binh Dã chiến 522 được gửi đến một phần khác của châu Âu. Họ di chuyển về phía bắc khoảng 600 dặm (970 km) qua Thung lũng Rhone và dừng lại ở Kleinblittersdorf trên bờ đông của Sông Saar. Tiểu đoàn 522 đã hỗ trợ Sư đoàn 63 trên Tuyến phòng thủ Siegfried ở phía nam St. Ingbert từ ngày 12 đến ngày 21 tháng 3.[23]:99 Tiểu đoàn 522 trở thành một tiểu đoàn lưu động, hỗ trợ gần hai chục đơn vị quân Đồng minh dọc theo mặt trận, vượt qua chặng đường 1.100 dặm (1.800 km) qua nước Đức và hoàn thành mọi mục tiêu chiến đấu.[36]:239 Tiểu đoàn 522 là đơn vị Nisei duy nhất chiến đấu ở Đức. Vào ngày 29 tháng 4, các trinh sát của Trung đoàn 522 đã xác định được một trại phụ của Trại tập trung Dachau khét tiếng gần Hurlach. Các trinh sát của Tiểu đoàn 522 nằm trong số những người lính quân Đồng minh đầu tiên giải cứu tù nhân khỏi trại Kaufering IV Hurlach nơi quân Đức giam giữ hơn 3.000 tù nhân..[53]

Khi chúng tôi đi vòng quanh trại, có rất nhiều tù nhân Do Thái đang đi ra khỏi đó, và tôi nghe nói rằng cổng trại đã được mở bởi các trinh sát tiên phong của Tiểu đoàn chúng tôi. Tôi nghĩ Đại úy Taylor, Đại đội B là một trong số những người lính đã giải phóng trại tập trung. Họ mở cổng và tất cả những người Do Thái bị giam giữ đang thoát ra khỏi trại.

Rồi, khi chúng tôi mở cửa trại Dachau, bước vào, ôi, tôi đoán là những người đó sợ chúng tôi lắm. Bạn có thể thấy nỗi sợ hãi trên khuôn mặt họ. Nhưng cuối cùng, họ nhận ra rằng chúng tôi đến để giải phóng họ và giúp đỡ họ.[54][55]

Tất cả bọn họ chỉ còn da bọc xương, mắt trũng sâu. Tôi nghĩ số người chết nhiều hơn là sống vì tù nhân đã không ăn uống đầy đủ, và tôi nghĩ, ngay trước khi chúng tôi đến, bọn SS đã hành quyết tù nhân. Bên ngoài các trại tập trung có rất nhiều toa tàu hỏa chứa đầy xác người. Tôi đã có cơ hội vào bên trong trại, nhưng bạn có thể ngửi thấy mùi hôi thối. Người chết chất đống trong các tòa nhà, và thật không thể tin được rằng quân Đức có thể làm điều đó với người Do Thái. Thực ra, tôi không nghĩ điều đó có thể xảy ra.[56]

Điều duy nhất mà những người lính Nisei thực sự có thể làm là cho họ quần áo và giữ ấm cho họ. Những người lính Nisei bắt đầu cho các tù nhân Do Thái ăn từ khẩu phần của họ nhưng được lệnh dừng lại vì thức ăn có thể làm quá tải hệ tiêu hóa của các tù nhân đang chết đói và giết chết họ.[57] Khi họ tiếp tục đi qua trại phụ, đến ngày 2 tháng 5, họ phát hiện ra con đường về phía đông mà các tù nhân Do Thái đang di chuyển đến Waakirchen,[58] những người sống sót sau trong trại tập trung đã bị dồn vào một chuyến đi tử thần khi phải di chuyển đến một trại tập trung khác với tổng quãng đường dài gần sáu mươi kilômét (37 dặm),[59] ban đầu có khoảng 15.000 tù nhân.[60]

Những người lính tiếp tục phát hiện thêm nhiều trại tập trung và các tù nhân đang lang thang khắp vùng nông thôn. Sau khi quân Đức đầu hàng, Tiểu đoàn 522 được giao nhiệm vụ bảo vệ Donauwörth, bao gồm việc thiết lập các chốt chặn đường và chốt gác để bắt giữ những tên Quốc xã đang tìm cách tẩu thoát. Trung đoàn 522 trở về Hoa Kỳ vào tháng 11 năm 1945.[23]:99 Một đài tưởng niệm ngày tiểu đoàn 522 giải phóng trại tập trung được lập nên, nằm ở tọa độ 47°46′6,15″B 11°38′55,3″Đ / 47,76667°B 11,63333°Đ / 47.76667; 11.63333, cách trung tâm thị trấn Waakirchen chưa đầy hai km về phía tây.[61]

Phong tuyến Gothic

Vào ngày 23 tháng 3 năm 1945, đoàn 100/442 rời Marseille và đi đến Leghorn , Ý, được điều động đến Sư đoàn 92. Tập đoàn quân số 5 đã bị bế tắc tại phòng tuyến Gothic trong 5 tháng. Tập đoàn quân số 442 phải đối mặt với địa hình cực kỳ hiểm trở, nơi dãy Apennines răng cưa nhô lên từ Biển Ligurian. Bắt đầu từ phía đông bắc, các đỉnh núi ôm lấy bờ biển phía đông của Ý và trải dài theo đường chéo về phía nam. Về phía tây, ở phía bên kia của những ngọn núi, là Thung lũng sông Po rộng và bằng phẳng dẫn đến dãy Alps của Áo — tuyến phòng thủ cuối cùng của Đức. Trong chín tháng, Thống chế Đức Albert Kesselring đã chỉ đạo việc xây dựng phòng tuyến Gothic dọc theo đỉnh dãy Appennini. Việc xây dựng đã sử dụng 15.000 lao động người Ý. Họ khoan vào đá rắn để làm hố súng và chiến hào, sau đó gia cố bằng bê tông. Tổng cộng quân Đức đã xây dựng 2.376 ụ súng máy với hỏa lực liên kết.[38]:105–7

Trên Mặt trận Ý, Trung đoàn 442 đã tiếp xúc với đơn vị chiến đấu tích cực duy nhất của Quân đội Hoa Kỳ tại Châu Âu là người Mỹ gốc Phi bị phân biệt chủng tộc, Sư đoàn Bộ binh 92, cũng như quân đội của các đế chế thực dân Anh và Pháp (người Tây và Đông Phi, người Maroc, người Algeria, người Ấn Độ, người Gurkha, người Do Thái).[62] và Lực lượng Viễn chinh Brazil[63] có sĩ quan người Nhật.

Tướng Mark W. Clark chào đón 442 và trình bày kế hoạch phá vỡ Phòng tuyến Gothic. Tướng Clark bất đồng quan điểm với Tổng tư lệnh Eisenhower. Clark phải thương lượng để đưa Tiểu đoàn 100 và trung đoàn 442 trở lại vì Eisenhower muốn điều họ tham gia Trận Bulge và Tướng Devers, chỉ huy Cụm Tập đoàn quân số 6, cần thêm quân.[23]:249–50Tướng Clark đã đạt được mong muốn của mình. Trung đoàn 442 và Tiểu đoàn 100, trừ Tiểu đoàn 522, cùng với Sư đoàn 92, đã tiến hành một cuộc tấn công nghi binh bất ngờ vào sườn trái. Họ dự định chuyển hướng sự chú ý của địch cho phép Tập đoàn quân số 8 vượt sông Senio ở sườn phải và sau đó là Tập đoàn quân số 5 ở bên trái.[38]:107[45]:145

Phía trước Trung đoàn 442 là những ngọn núi mang mật danh Georgia, Florida, Ohio 1, Ohio 2, Ohio 3, Monte Cerreta, Monte Folgorito, Monte Belvedere, Monte Carchio và Monte Altissimo. Những mục tiêu này xoay quanh việc gây bất ngờ cho quân Đức. Tiểu đoàn 100 tấn công Đồi Georgia và Tiểu đoàn 3 tấn công Núi Folgorita. Ngày 3 tháng 4, Trung đoàn 442 di chuyển vào vị trí dưới sự che chở của màn đêm để ẩn núp khỏi quân Đức. Ngày hôm sau, Trung đoàn 442 chờ đợi. Vào lúc 5 giờ sáng hôm sau, họ đã sẵn sàng tấn công. Hơn 30 phút sau, các mục tiêu là núi Georgia và Núi Folgorita đã bị chiếm, chọc thủng Phòng tuyến Gothic. Họ đã gây bất ngờ và buộc kẻ thù phải rút lui. Sau khi phản công, quân Đức đã bị đánh bại. Trong thời gian này, Tiểu đoàn 2 đang di chuyển vào vị trí tại Núi Belvedere, nơi có thể nhìn ra Massa và Sông Frigido.[cần dẫn nguồn]

Trung đoàn 442 liên tục tấn công vào Quân đội Đức và các mục tiêu bắt đầu thất thủ: Ohio 1, 2 và 3, Núi Belvedere vào ngày 6 tháng 4 do Tiểu đoàn 2 chiếm giữ, Montignoso vào ngày 8 tháng 4 do Tiểu đoàn 3 chiếm giữ, Núi Brugiana vào ngày 11 tháng 4 do Tiểu đoàn 2 chiếm giữ, Carrara vào ngày 11 tháng 4 do Tiểu đoàn 3 chiếm giữ, và Ortonovo vào ngày 15 tháng 4 do Trung đoàn 100 chiếm giữ. Trung đoàn 442 đã biến một cuộc tấn công nghi binh bất ngờ thành một cuộc tấn công tổng lực. Cuộc tiến công diễn ra quá nhanh khiến các đơn vị tiếp tế khó có thể theo kịp.[cần dẫn nguồn]

Linh My gốc Nhật đã tấn công dữ dội vào phòng tuyến quân Đức, ngày 17/4 quân Đức tự phá hủy công sự và rút lui về chốt chặn Aulla. Tuyến phòng thủ cuối cùng của Đức tại Ý là Monte Nebbione, ngay phía nam Aulla. San Terenzo nằm ở phía Đông Núi Nobbione và trở thành điểm xuất phát cho cuộc tấn công Aulla. Cuộc tấn công cuối cùng của Trung đoàn 442 bắt đầu vào ngày 19 tháng 4 và kéo dài cho đến ngày 23 tháng 4, khi Tiểu đoàn 3 cuối cùng đã chiếm được Núi Nebbione và Núi Carbolo. Sau khi San Terenzo thất thủ, Tiểu đoàn 2 đã vòng qua các ngọn núi và Lực lượng đặc nhiệm Fukuda (gồm các Đại đội B và F từ Tiểu đoàn 2) đã đánh bọc sườn bên trái từ Núi Carbolo tạo thành một thế gọng kìm tấn công Aulla.[38]:117 Vào ngày 25 tháng 4, Aulla thất thủ và đường rút lui của quân Đức bị cắt đứt. Trong những ngày sau đó, quân Đức bắt đầu đầu hàng hàng trăm và hàng nghìn người trước Tập đoàn quân số 5 và số 8. Đây là hành động cuối cùng của Trung đoàn 442 trong Thế chiến thứ II. Vào ngày 2 tháng 5, chiến tranh kết thúc ở Ý và sáu ngày sau đó là Chiến thắng ở Châu Âu.

Di sản và khen thưởng

Trung đoàn 442 đã nhận được Bằng khen của Tổng thống lần thứ 7 vì những thành tích xuất sắc trong chiến đấu ở vùng lân cận Seravezza, Carrara và Fosdinovo, Ý, từ ngày 5 đến ngày 14 tháng 4 năm 1945.
Tổng thống Truman và các quan chức khác duyệt đội ngũ Trung đoàn 442

Tiểu đoàn 100/442 là đơn vị được tặng thưởng nhiều nhất về quy mô và thời gian phục vụ trong lịch sử quân đội Hoa Kỳ.[4][64] Từ một trung đoàn với 4.000 người ban đầu tháng 4 năm 1943 đã phải được thay quân 2,5 lần. Tổng cộng, có khoảng 10.000 người lính Mỹ gốc Nhật đã chiến đấu trong Trung đoàn.[65] Đơn vị đã được trao tám Trích dẫn Đơn vị của Tổng thống (5 trích dẫn giành được trong một tháng).[14] Hai mươi mốt thành viên của đơn vị đã được trao Huân chương Danh dự.[5] Các thành viên của Trung đoàn 442 đã nhận được 18.143 huân chương trong vòng chưa đầy hai năm.

Các thành viên nổi bật

Những người được trao Huân chương Danh dự

Sadao Munemori là người Mỹ gốc Nhật đầu tiên được trao tặng Huân chương Danh dự vào thời điểm Thế chiến thứ II.
  • Barney F. Hajiro
  • Mikio Hasemoto
  • Joe R. Hayashi
  • Shizuya Hayashi
  • Daniel Inouye
  • Yeiki Kobashigawa
  • Robert T. Kuroda
  • Kaoru Moto
  • Sadao Munemori
  • Kiyoshi K. Muranaga
  • Masato Nakae
  • Shinyei Nakamine
  • William K. Nakamura
  • Joe M. Nishimoto
  • Allan M. Ohata
  • James K. Okubo
  • Yukio Okutsu
  • Frank H. Ono
  • Kazuo Otani
  • George T. Sakato
  • Ted T. Tanouye

Những người được trao tặng Huân chương Thập tự Phục vụ Xuất sắc

(Không bao gồm 19 Huân chương Thập tự phục vụ xuất sắc được nâng cấp thành Huân chương Danh dự vào tháng 6 năm 2000.)[66][67]

  • Irving M. Akahoshi
  • Henry Y. Arao
  • Masao Awakuni
  • Yoshimi R. Fujiwara
  • Jesse M. Hirata
  • George S. Iida
  • Young-Oak Kim
  • Kiichi Koda
  • Ronald H. Kuroda
  • Harry F. Madokoro
  • Kazuo Masuda
  • Shinyei R. Matayoshi
  • Fujio J. Miyamoto
  • Takeichi Miyashiro
  • Robert K. Nakasaki
  • Thomas Y. Ono
  • Masanao R. Otake
  • Itsumu Sasaoka
  • Togo Sugiyama
  • Masaru Suehiro
  • Shigeo J. Takata
  • Tsuneo Takemoto
  • Larry T. Tanimoto
  • Jim Y. Tazoi
  • Thomas I. Yamanaga
  • Gordon K. Yamashiro
  • Robert H. Yasutake
  • Matsuichi Yogi
  • Yukio Yokota

Tham khảo

  1. "100th Infantry Battalion". Densho Encyclopedia. Truy cập ngày 5 tháng 3 năm 2023.
  2. "Colors and Insignia". 100th Infantry Battalion Veterans. Truy cập ngày 4 tháng 3 năm 2018.
  3. "442nd Regimental Combat Team Legacy Website". www.the442.org.
  4. 1 2 3 Shenkle, Kathryn (tháng 5 năm 2006). "Patriots under Fire: Japanese Americans in World War II". Center of Military History, Department of the Army, United States Department of Defense. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 6 năm 2013. Truy cập ngày 6 tháng 6 năm 2014.
  5. 1 2 3 4 "100th Battalion, 442nd Infantry". GlobalSecurity.org. ngày 23 tháng 5 năm 2005. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 27 tháng 9 năm 2008.
  6. 1 2 3 Nvn-Admin (ngày 16 tháng 6 năm 2020). "442nd Regimental Combat Team". National Veterans Network.
  7. Cathey, Kyla (ngày 13 tháng 4 năm 2019). "Lodians await news from front in early 1944". Lodi News-Sentinel. tr. 1.
  8. 1 2 "Going For Broke: The 442nd Regimental Combat Team". The National WWII Museum | New Orleans (bằng tiếng Anh). ngày 24 tháng 9 năm 2020. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2024.
  9. "| NVL - Nisei Veterans Legacy". Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 8 năm 2022. Truy cập ngày 5 tháng 3 năm 2023.
  10. 1 2 "Presidential Unit Citations (ARMY) awarded to: 100th Battalion & the 442d Regimental Combat Team". United States Army Center of Military History. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 5 năm 2008. Truy cập ngày 14 tháng 7 năm 2021.
  11. 1 2 "Nisei Legacy". Japanese American Veterans Association. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 24 tháng 10 năm 2025.
  12. "100th Infantry Battalion | Densho Encyclopedia". ngày 11 tháng 5 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 11 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2024.
  13. "442nd Regimental Combat Team Legacy Website". www.the442.org. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2024.
  14. 1 2 Asahina, Robert (2007). Just Americans: How Japanese Americans Won a War at Home and Abroad. Penguin Group USA. tr. 201. ISBN 978-1-59240-300-4.
  15. Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tên Steffen
  16. Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tên French Legion
  17. Crost, Lyn (1994). Honor by Fire: Japanese Americans at War in Europe and the Pacific. Presidio Press. tr. 147. ISBN 9780891415213.
  18. Tafao, Melodie (ngày 7 tháng 8 năm 2019). "Lt. Gen. Charles D. Luckey visits the 100th Battalion, 442nd Infantry Regiment in Hawaii". US Army.
  19. Soucy, Jon (ngày 26 tháng 5 năm 2017). "Asian-Pacific Heritage: Japanese-American WWII unit stands among Army's most decorated". US Army Chief of Public Affairs.
  20. Okihiro, Gary (ngày 8 tháng 1 năm 1992). Cane Fires: The Anti-Japanese Movement in Hawaii, 1865–1945 (ấn bản thứ 1). Temple University Press. tr. 117.
  21. Chin, Aimee (2004). "Long-Run Labor Market Effects of Japanese American Internment During World War II on Working-Age Male Internees". Journal of Labor Economics. University of Houston: 10.
  22. Wakamatsu, Peter. "Origins of the 442nd Regimental Combat Team". the442.org. Truy cập ngày 4 tháng 3 năm 2018.
  23. 1 2 3 4 5 6 7 Shirey, Orville (1946). Americans: The Story of The 442nd Combat Team. Washington Infantry Journal Press. ISBN 978-1258423360.
  24. Crost, Lyn (1994). Honor by Fire: Japanese Americans at War in Europe and the Pacific. Presidio Press. ISBN 9780891415213.
  25. Bangarth, Stephanie Danielle (2008). Voices Raised in Protest: Defending Citizens of Japanese Ancestry in North America, 1942-49. UBC Press. tr. 29. ISBN 978-0-7748-5824-3.
  26. Ruminski, Laura (ngày 11 tháng 11 năm 2019). "Against all odds: Impact of famed, elite Nisei soldiers lives on at home and abroad". Hawaii Tribune Herald.
  27. Bonner, David F. (2022). Nisei Spirit: The Cultural Identity of the 442nd RCT. Fort Leavenworth, Kansas: Army University Press. tr. 44. ISBN 978-1-940804-71-2.
  28. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 "The 232nd Combat Engineer Company – Go For Broke". goforbroke.org. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2024.
  29. 1 2 3 4 5 Admin (ngày 28 tháng 1 năm 2015). "232d Engineer Combat Company (Nisei), 442d Regimental Combat Team". The Army Historical Foundation (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2024.
  30. 1 2 Goto, George. "232nd Engineer Combat Company". mtmestas.com. Truy cập ngày 4 tháng 12 năm 2024.
  31. "442nd Regimental Combat Team". Densho Encyclopedia (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2018.
  32. "Military Intelligence Service". Densho Encyclopedia (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2018.
  33. Williams, Rudi (ngày 25 tháng 5 năm 2000). "The "Go for Broke" Regiment Lives Duty, Honor, Country". American Forces Press Service. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 7 năm 2012.
  34. "Goichi Richard Suehiro | Sons and Daughters of the 442nd Regimental Combat Team".
  35. Duus, Masayo Umezawa (2006). Unlikely Liberators: The Men of the 100th And 442nd. University of Hawaii Press. tr. 156. ISBN 978-0-8248-3140-0.
  36. 1 2 3 4 5 6 Crost, Lyn (1994). Honor by Fire: Japanese Americans at War in Europe and the Pacific. Presidio Press. tr. 149. ISBN 9780891415213.
  37. Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tên McCaffrey 2013
  38. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Sterner, C. Douglas (2007). Go For Broke: The Nisei Warriors of World War II Who Conquered Germany, Japan, and American Bigotry. American Legacy Media. ISBN 978-0-9796896-1-1.
  39. 1 2 3 Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ; không có nội dung trong ref có tên Shirey 19472
  40. Go For Broke National Education Center video archive. Harry Abe, Film #348, Tape 2, 28:00 min.
  41. 1 2 "Go For Broke National Education Center - Preserving the Legacy of the Japanese American Veterans of World War II". Goforbroke.org. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 8 năm 2012. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2012.
  42. "Southern France Campaign". Go For Broke National Education Center. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2012.
  43. Video: Armistice Day In France Etc. (1944). Universal Newsreel. 1944. Truy cập ngày 21 tháng 2 năm 2012.
  44. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 43. ISBN 978-0-307-53790-4.
  45. 1 2 3 Remembrances: 100th Infantry Battalion 50th Anniversary Celebration 1942-1992. 100th Infantry Battalion Publication Committee. 1992.
  46. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 66. ISBN 978-0-307-53790-4.
  47. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 80. ISBN 978-0-307-53790-4.
  48. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 83. ISBN 978-0-307-53790-4.
  49. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 72. ISBN 978-0-307-53790-4.
  50. Steidl, Franz (ngày 30 tháng 12 năm 2008). Lost Battalions: Going for Broke in the Vosges, Autumn 1944. Novato: Presidio. tr. 89. ISBN 978-0-307-53790-4.
  51. "Keynote Address by Young O. Kim". 100th Infantry Battalion Veterans. ngày 3 tháng 7 năm 1982. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2012.
  52. "France". 100th Infantry Battalion Veterans. ngày 23 tháng 3 năm 1945. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2012.
  53. Axelrod, Alan (2007). Encyclopedia of World War II. H W Fowler. tr. 476. ISBN 978-0-8160-6022-1.
  54. Joseph Ichiuji testimonial at Museum of Tolerance–Go For Broke Foundation.
  55. Tom Kono testimonial at Museum of Tolerance–Go For Broke Foundation.
  56. Minoru Tsubota testimonial at Museum of Tolerance–Go For Broke Foundation.
  57. "Central Europe Campaign – 522nd Field Artillery Battalion". Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2015.
  58. "Search Results: Waakirchen". U.S. Holocaust Memorial Museum.
  59. "KZ Dachau Overview". gz-tm-dachau.de (bằng tiếng Đức). ngày 3 tháng 10 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 10 năm 2016.
  60. "The 522nd Field Artillery Battalion and the Dachau Subcamps". Go For Broke NEC. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2015.
  61. [As found on Google Earth at https://lh5.googleusercontent.com/p/AF1QipNWPUhYWq785H_gux8qw1uAr7axokLXjXaaR44n=w720-h720-pd , with two photos of it taken by Ellen Haider]
  62. Ready, J. Lee. (1985). Forgotten Allies: The Military Contribution of the Colonies, Exiled Governments and Lesser Powers to the Allied Victory in World War II. Jefferson, North Carolina: McFarland & Company. ISBN 978-0-89950-117-8.
  63. Ready, J. Lee (1985). Forgotten Allies: The European Theatre. Jefferson, North Carolina: McFarland & Company. ISBN 978-0-89950-129-1.
  64. Starr, Kevin (2005). California : a history (ấn bản thứ 1). New York: Modern Library. ISBN 0-679-64240-4. OCLC 59360288.
  65. "Japanese Americans in military during World War II | Densho Encyclopedia". Truy cập ngày 5 tháng 3 năm 2023.
  66. "442nd Regimental Combat Team | Densho Encyclopedia". encyclopedia.densho.org.
  67. Distinguished Service Cross Recipients, World War II, 1941-1945 - U.S. Military Awards for Valor

Liên kết ngoài

References

Media

Cơ cấu tổ chức

Bản mẫu:Internment of Japanese Americans