Nguyễn Tuấn Liêu
Nguyễn Tuấn Liêu | |
|---|---|
Chức vụ | |
Giám đốc Học viện Quan hệ quốc tế | |
| Nhiệm kỳ | 1992 – ? |
| Kế nhiệm | Dương Văn Quảng |
| Vị trí | Bộ Ngoại giao Việt Nam |
Vụ trưởng Vụ Châu Âu II | |
| Nhiệm kỳ | ? – 1991 |
| Tiền nhiệm | Đào Huy Ngọc |
| Kế nhiệm | Nguyễn Thị Thu Nguyệt |
| Vị trí | Bộ Ngoại giao Việt Nam |
| Nhiệm kỳ | 1981 – 1985 |
| Tiền nhiệm | Nguyễn Mạnh Cầm |
| Kế nhiệm | Cù Đình Bá |
| Vị trí | Đức kiêm nhiệm Thụy Sĩ |
Đại sứ kiêm nhiệm Áo, Iceland | |
| Nhiệm kỳ | 1982 – 1984 |
| Tiền nhiệm | |
| Kế nhiệm | |
| Vị trí | Đức |
Thông tin cá nhân | |
| Quốc tịch | |
| Sinh | năm 1925 Hà Tây, Liên bang Đông Dương |
| Mất | (không rõ) Việt Nam |
| Nghề nghiệp | Nhà ngoại giao |
| Đảng chính trị | |
Nguyễn Tuấn Liêu (1925 – ?) là một nhà ngoại giao người Việt Nam. Ông từng là Giám đốc Học viện Quan hệ quốc tế, Vụ trưởng Vụ Châu Âu II, Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam tại Cộng hòa Liên bang Đức kiêm nhiệm các nước Áo, Iceland và Thụy Sĩ.[5][6][7]
Tiểu sử
Nguyễn Tuấn Liêu sinh năm 1925, là con thứ hai trong một gia đình nhà nông tại xã Vạn Phúc, Hà Tây (nay là phường Hà Đông, thành phố Hà Nội).[8][9]
Cuối năm 1946, Nguyễn Tuấn Liêu đang học tú tài. Tại quê nhà, gia đình ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn làm nơi tạm trú và cũng là nơi ông viết “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”.[8][6]
Sự nghiệp
Nguyễn Tuấn Liêu từng làm việc tại Tổng cục Địa chất được điều động sang Bộ Ngoại giao Việt Nam khoảng năm 1955.[7]
Đầu thập niên 1970, ông là Tham tán của Tổng đại diện Việt Nam Dân chủ cộng hòa, tham gia một số cuộc đàm phán giữa Việt Nam và Nhật Bản.[10]
Năm 1981, Nguyễn Tuấn Liêu được cử làm Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền tại Cộng hòa Liên bang Đức kiêm nhiệm Thụy Sĩ.[11][12] Năm 1982, ông kiêm nhiệm thêm Áo và Iceland đến năm 1984. Nhiệm kỳ Đại sứ kết thúc vào năm 1985.[13] Sau đó ông về nước làm Vụ trưởng Vụ Châu Âu II kiêm Trợ lý Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.[7]
Năm 1987, Trường Ngoại giao hợp nhất với Viện Quan hệ quốc tế trở thành Học viện Quan hệ quốc tế, đến tháng 8 năm 1992 việc hợp nhất chính thức được thực thi.[14][7] Nguyễn Tuấn Liêu với vai trò Trợ lý Bộ trưởng được bổ nhiệm làm Giám đốc Học viện.[7]
Ấn bản
- Lược thảo về quan hệ Việt - Trung thời phong kiến 1905-1885, Học viện Quan hệ quốc tế, 1995[15]
Xem thêm
Tham khảo
- ↑ Đại sứ tại Na Uy kiêm nhiệm Iceland
- ↑ Đại sứ tại Hungary kiêm nhiệm Áo
- ↑ Đại sứ tại Thụy Điển kiêm nhiệm Iceland
- ↑ Đại sứ tại Đức kiêm nhiệm Áo
- ↑ Nguyễn Đức Quý (ngày 18 tháng 12 năm 2011). "Lời hịch cứu nước vang dội non sông". Báo Công an Nhân dân điện tử. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2026.
- 1 2 Ngọc Giang (ngày 14 tháng 12 năm 2016). "Nơi viết lời hiệu triệu toàn dân đánh giặc". Báo Quân đội nhân dân. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2026.
- 1 2 3 4 5 Nguyễn Kim Nga; Cù Thúy Lan; Hoàng Thu Quỳnh (2015). Bộ Ngoại giao: 70 năm xây dựng và phát triển (1945-2015). Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. tr. 178, 289, 416, 442.
- 1 2 Trọng Quang (ngày 30 tháng 8 năm 2007). "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến được Bác Hồ viết ở đâu?". Hànộimới.
- ↑ Trần Duy Hiển (ngày 5 tháng 2 năm 2016). "Vạn Phúc nơi đất hóa tâm hồn". Báo Công an Nhân dân điện tử. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2026.
- ↑ Võ Văn Sung (ngày 18 tháng 9 năm 2008). "Kỷ niệm 35 năm quan hệ ngoại giao Việt Nam-Nhật Bản (21-9-1973 – 21-9-2008). Bài 1: Câu chuyện 35 năm trước". Sài Gòn Giải Phóng. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2026.
- ↑ Nghị quyết 1084 NQ/TVQH (1980)
- ↑ Trần Ngọc Quyên (ngày 25 tháng 6 năm 2012). "Kim Phúc và những người bạn Đức". Báo Đại biểu Nhân dân.
- ↑ 169NQ/HĐNN7 (1982), 581NQ/HĐNN7 (1984) và 648NQ/HĐNN7 (1985)
- ↑ Quyết định số 279/QĐ-CT (1992)
- ↑ Thái Văn Long (ngày 6 tháng 2 năm 2018). "Truyền thống và hiện đại, dân tộc và quốc tế trong đường lối đối ngoại thời kỳ đổi mới". Tạp chí điện tử Lý luận chính trị. Truy cập ngày 7 tháng 3 năm 2026.