Nguyễn Phúc Ưng Dự
Giao diện
Nguyễn Phúc Ưng Dự | |
|---|---|
| Thông tin cá nhân | |
| Sinh | 1882 Huế |
| Mất | 1975 (92–93 tuổi) |
| Quốc tịch | |
| Cha | Nguyễn Phúc Hồng Thiết |
| Nghề nghiệp | Quan chức |
Nguyễn Phúc Ưng Dự (阮福膺蕷) tự Hoài Sơn, hiệu là Thúc Nguyễn và Di Sơn (1882 – 1975)[1] là một tôn thất nhà Nguyễn.
Tiểu sử Nguyễn Phúc Ưng Dự
Ưng Dự sinh năm 1882 tại Huế. Ông là cháu nội Tuy Lý vương Miên Trinh[2] và là con trai nhà thi sĩ, sử địa học Nguyễn Phúc Hồng Thiết.[3]
Từ năm 1895 đến 1900, ông là Giám bạ Quốc Tử Giám. Giai đoạn 1897 đến 1900, ông theo học tại Trường Quốc học. Từ 1900 đến 1906, ông là trợ lý giáo thụ trường Quốc học. Tháng 6 năm 1905, ông được xếp hạng "mention bien" (tương đương bằng giỏi). Ngày 11 tháng 3 năm 1906, ông là tới Pháp du học. Năm 1907, ông là Tổng thư ký hội Société d’enseignement mutuel de l’Annam.[2]
Trong thời gian giảng dậy tại trường Quốc học, Ưng Dự là thầy dậy tiếng Pháp cho Nguyễn Sinh Cung (tức Hồ Chí Minh sau này).[1]
Tham khảo Nguyễn Phúc Ưng Dự
- 1 2 Nguyễn Đắc Xuân (2003). Đi tìm dấu tích thời niên thiếu của Bác Hồ ở Huế : bút ký lịch sử 1978-2003. Văn học. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- 1 2 Gouvernement General de l'Indochine (1943). Souverains et notabilites d'Indochine (bằng tiếng Pháp). Hà Nội: IDEO. tr. 22. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2024.
- ↑ "Ngô Thị Cặn". Tràng An báo. Số 364. ngày 14 tháng 10 năm 1938. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 7 năm 2019. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2024.