Bước tới nội dung

Lộ (đơn vị hành chính)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Lộ là một đơn vị hành chính trong hệ thống hành chính thời phong kiến tại Việt NamTrung Quốc. Tại Việt Nam, lộ được sử dụng chủ yếu dưới các triều đại nhà Lýnhà Trần, là đơn vị hành chính cấp cao, tương đương hoặc gần tương đương với tỉnh hoặc vùng ngày nay.

Từ nguyên

"Lộ" là âm Hán–Việt của chữ Hán: , nghĩa gốc là "đường". Về sau, thuật ngữ này được sử dụng để chỉ các khu vực hành chính rộng lớn, có thể hiểu là "khu vực theo tuyến quản lý".

Lịch sử

Thời nhà Lý (1009 - 1226)

Dưới triều nhà Lý, nước ta được chia thành các đơn vị hành chính gọi là lộ, phủ, và châu. Lộ là một trong những đơn vị hành chính quan trọng để quản lý lãnh thổ.

Thời nhà Trần (1226 - 1400)

Dưới thời nhà Trần, hệ thống hành chính được tổ chức chặt chẽ hơn, và lộ trở thành đơn vị hành chính cấp cao nhất dưới triều đình trung ương.

Một số lộ tiêu biểu gồm:

Các lộ thường bao gồm nhiều phủ, châuhuyện.

Thời kỳ sau

Đến thời nhà Lê sơ, đơn vị lộ dần được thay thế bằng các đơn vị hành chính khác như đạo và sau đó là trấn.

Chức năng

  • Quản lý hành chính địa phương
  • Thu thuế và quản lý dân cư
  • Tổ chức quốc phòng
  • Thực hiện mệnh lệnh của triều đình trung ương

Đứng đầu lộ thường là các quan do triều đình bổ nhiệm.

So sánh

Thời kỳĐơn vị tương đương
Nhà Lý – TrầnLộ
Nhà Lê sơĐạo
Nhà NguyễnTỉnh
Hiện đạiTỉnh / Thành phố trực thuộc trung ương

Xem thêm

Chú thích

Trích dẫn và tài liệu tham khảo