Lê Trung Nghĩa
Lê Trung Nghĩa (1905–1948), bút danh Việt Nam, là một họa sĩ, nhà báo Việt Nam, nổi tiếng với vụ án Nọc Nạng.
Cuộc đời
Lê Trung Nghĩa có quê nội ở Đa Kao, thành phố Sài Gòn (nay là một phần của Thành phố Hồ Chí Minh), quê ngoại ở làng Phong Thạnh, quận Giá Rai (Bạc Liêu). Cha là Thượng thư Lê Minh Điểu, làm quan nhà Nguyễn dưới hai triều Duy Tân và Khải Định, mẹ là Nguyễn Thị Hương.[1][2] Dưới ông là em gái Lê Liễu Huê (Ái Lan), Lê Chuyên Pha (Lê Pha) và Lê Minh Đức (Bút Sơn). Sau khi hoàn thành học nghiệp ở Sài Gòn, ông về quê mẹ dạy học, nhưng vì ông dạy học sinh về ý thức dân tộc nên phát sinh xung đột với thanh tra học chánh người Pháp. Tức giận, ông bỏ nghề, mang các em lên Sài Gòn mở tiệm vẽ caricateur, ban đầu nhận vẽ tranh cho các tờ Le Courrier Indochinois và La Tribune Indochinoise, sau trực tiếp trở thành ký giả.[3][4] Ông được xem là nhà báo của người nông dân nghèo, nổi tiếng với sự trung thực và có uy tín cao trong ngành.[1][5]
Năm 1928, ở làng Phong Thạnh xảy ra vụ án Nọc Nạng: Mảnh đất khai hoang của gia đình Biện Toại, Mười Chức bị địa chủ Hoa kiều Bang Tắc đã dùng nhiều thủ đoạn để đưa đất của Biện Toại vào giấy tờ đứng tên mình. Đến đầu năm 1928, xung đột đã leo thang thành án mạng và được đưa ra xét xử ở tòa Đại hình Cần Thơ.[6][7] Theo Sơn Nam, do vụ việc xảy ra ở quê ngoại, nên Lê Trung Nghĩa hiểu rõ bản chất của vụ việc, sớm đi sâu vào điều tra, tìm hiểu và giúp đỡ nạn nhân.[1][8] Ông là nhà báo đầu tiên đưa tin về sự kiện, cũng là người đã tìm hai luật sư người Pháp để họ bào chữa công tâm cho gia đình Biện Toại mà không lấy tiền.[9][10][11] Mấy năm sau, ông lại lên bài tố cáo hành vi cướp đất của Đốc phủ sứ Lê Quang Liêm ở làng Thạnh Quới (Rạch Giá).[1]
Năm 1938, ông cùng các em mình xuất bản báo Phóng Sự. Năm 1939, tờ báo bị đình bản do chính sách đàn áp báo chí của chính quyền thực dân. Do hết tiền, ông cùng gia đình chuyển đến sống ở huyện Phong Điền (Thừa Thiên). Năm 1945, Cách mạng Tháng Tám nổ ra, ông gia nhập Mặt trận Việt Minh, làm Chủ tịch Ủy ban kháng chiến hành chính xã Phong Nguyên, Chủ tịch Ủy ban kháng chiến hành chính huyện Phong Điền.[1] Năm 1947, Mặt trận Huế bị vỡ, Trung đoàn Trần Cao Vân rút về Phong Điền, ông đã cùng Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Chí Thanh, Chủ tịch tỉnh Hoàng Anh, Trung đoàn trưởng Hà Văn Lâu khảo sát xây dựng Chiến khu Hòa Mỹ.[12][13] Ngày 30 tháng 3 năm 1948, quân Pháp đánh vào huyện Phong Điền, ông cùng cả gia đình bị quân Pháp bắt giữ và xử bắn, chỉ còn người con gái nuôi còn sống.[1][3]
Vinh danh
Tên của ông được đặt cho một con đường ở quận Tân Bình cũ (Thành phố Hồ Chí Minh).
Chú thích
- 1 2 3 4 5 6 Trần Nhật Vy (ngày 17 tháng 6 năm 2015). "Lê Trung Nghĩa - nhà báo của nông dân nghèo". Báo Thể thao & Văn hóa. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 11 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Nguyễn Mẫn (ngày 4 tháng 4 năm 2002). "Ai là... công tử Bạc Liêu?". Báo Cà Mau. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 12 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- 1 2 Trần Nhật Vy (ngày 13 tháng 8 năm 2025). "'Chơi tranh cũng lắm công phu' (Bài 4): Họa sĩ Bút Sơn cha đẻ của nhân vật Xã Xệ". Báo Thể thao & Văn hóa. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 11 năm 2025. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Phạm Văn Tri (ngày 17 tháng 6 năm 2025). "Báo chí cách mạng Cà Mau - Tự tin, tự hào trên mặt trận tư tưởng". Báo Cà Mau. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 7 năm 2025. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Nhật Hồ (ngày 30 tháng 4 năm 2023). "Tháng tư về thăm di tích Nọc Nạng". Báo Lao động. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Sở văn hóa thể thao và du lịch Bạc Liêu (ngày 23 tháng 10 năm 2011). "Những con người tiêu biểu trong lịch sử tỉnh Bạc Liêu". Đài Phát thanh – Truyền hình Bạc Liêu. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Nguyễn Trọng Văn (ngày 13 tháng 3 năm 2023). "Có một thời Bạc Liêu như thế…". Báo Công an nhân dân. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 12 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Duy Khôi (ngày 23 tháng 10 năm 2022). "Về Bạc Liêu, nghe chuyện xưa Nọc Nạng". Báo Cần Thơ. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 10 năm 2022. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Tấn Đức; Chí Quốc; Minh Quốc; Ngọc Trân (ngày 16 tháng 2 năm 2012). "Ngọn lửa Đồng Nọc Nạng". Báo Tiền Phong. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 11 năm 2025. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Phan Trung Nghĩa (ngày 14 tháng 10 năm 2024). "Niềm tự hào chưa cạn tỏ". Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 5 năm 2025. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Phan Trung Nghĩa (ngày 20 tháng 6 năm 2024). "Báo Minh Hải - Niềm tự hào chưa cạn tỏ". Báo Cà Mau. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 8 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.
- ↑ Nguyễn Chí Vịnh (2025). Những câu chuyện về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Hà Nội: Nhà xuất bản Quân đội nhân dân. tr. 57. ISBN 978-604-51-9884-1.
- ↑ Văn Thắng (ngày 14 tháng 6 năm 2012). "Chiến khu Hòa Mỹ". Báo Sài Gòn Giải Phóng. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 11 năm 2025. Truy cập ngày 18 tháng 11 năm 2025.