Kênh giao tiếp

Kênh giao tiếp hay kênh truyền thông, kênh liên lạc (tiếng Anh: communication channel), về bản chất là con đường hoặc phương tiện được sử dụng để truyền tải thông tin hiệu quả từ một hoặc nhiều bên gửi đến một hoặc nhiều bên nhận[1]. Về mặt kỹ thuật, kênh truyền thông có thể bao gồm các phương tiện truyền dẫn vật lý như dây cáp xoắn đôi, cáp đồng trục, cáp quang, hoặc các hình thức không dây như sóng vô tuyến, vệ tinh và hồng ngoại. Ngoài ra, kênh truyền thông còn tồn tại dưới dạng kết nối logic được thiết lập thông qua các cơ chế ghép kênh, ví dụ điển hình là email, các cuộc gọi thoại, hay các hệ thống truyền dữ liệu phức tạp trong lĩnh vực viễn thông và mạng máy tính.
Khả năng truyền tải thông tin của mỗi kênh là khác nhau, thường được định lượng bằng băng thông (đơn vị Hz) hoặc tốc độ dữ liệu (bit/s). Trong khuôn khổ lý thuyết thông tin, khái niệm kênh truyền thông còn mở rộng ra thành một mô hình lý thuyết trừu tượng, mô tả các đặc tính về nhiễu và sai số; thậm chí, ngay cả thiết bị lưu trữ dữ liệu cũng được xem là một dạng kênh, với vai trò ghi và đọc dữ liệu qua thời gian.
Trong môi trường tổ chức, kênh truyền thông giữ vai trò then chốt trong việc duy trì luồng thông tin. Chúng bao gồm cả các phương thức chính thức, có cấu trúc (như báo cáo và văn bản chính thức) và các phương thức không chính thức, tức thời (như trao đổi miệng). Các kênh này vận hành linh hoạt theo hướng truyền xuống, truyền lên, hoặc truyền ngang, nhằm hỗ trợ thông suốt việc lưu chuyển thông tin nội bộ cũng như đảm bảo sự liên lạc hiệu quả với khách hàng và đối tác bên ngoài.
Chú thích
- ↑ Madhow, U. (2014). Introduction to Communication Systems. Cambridge University Press. tr. 1. ISBN 9781316060865.