Bước tới nội dung

Hồ Văn Di Hinh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Hồ Văn Di Hinh
Ủy viên Thanh niên Việt Nam Cộng hòa
Nhiệm kỳ
18 tháng 11 năm 1966  31 tháng 10 năm 1967
Tiền nhiệmVõ Long Triều
Kế nhiệmChức vụ bãi bỏ
Giám đốc Nha Quân nhu Quân lực Việt Nam Cộng hòa
Nhiệm kỳ
Tháng 11 năm 1963  Tháng 11 năm 1966
Thông tin cá nhân
Sinh(1928-03-17)17 tháng 3, 1928
Vĩnh Bình, Nam Kỳ, Liên bang Đông Dương
Mất2002 (73–74 tuổi)
Pháp
Quốc tịch Pháp
 Việt Nam Cộng hòa
Phối ngẫuTrần Cẩm Chi
Con cáiHồ Văn Cẩm Chúc (con gái)
Hồ Văn Di Huấn (con trai)
MẹĐào Thị Nhự
ChaHồ Biểu Chánh
Alma materTrường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức
Nghề nghiệpSĩ quan, chính khách
Phục vụ trong quân đội
Thuộc Việt Nam Cộng hòa
Phục vụ
Năm tại ngũ1951–1975
Cấp bậc Đại tá

Hồ Văn Di Hinh (17 tháng 3 năm 1928 – 2002) là chính khách và sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hòa, cấp bậc Đại tá. Ông từng giữ chức Giám đốc Nha Quân nhu, Ủy viên Thanh niên và Thị trưởng Đà Lạt dưới thời Việt Nam Cộng hòa.[1]

Tiểu sử

Hồ Văn Di Hinh sinh ngày 17 tháng 3 năm 1928 tại Vĩnh Bình,[1] Nam Kỳ, Liên bang Đông Dương.[2] Thân phụ chính là cố nhà văn nổi tiếng miền Nam Hồ Biểu Chánh và thân mẫu là Đào Thị Nhự. Hồi trẻ ông từng theo học Trường Trung học Chasseloup-Laubat tại Sài Gòn, đậu bằng Tú tài toàn phần II ban Toán học vào năm 1948.[2]

Ông nhập ngũ ngày 15 tháng 10 năm 1951 với số quân 48/104.117,[1][3] tốt nghiệp Á Khoa Khóa 1 Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.[1][3] Về sau ông sang Pháp du học Trường Quân nhu tại Paris niên khóa 1952–1954.[2] Sau khi về nước và trải qua nhiều chức vụ, ông được bổ nhiệm làm Giám đốc Nha Quân nhu từ năm 1963 đến năm 1966,[2] với cấp bậc Đại tá.

Ngày 18 tháng 11 năm 1966, Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ tiến hành cải tổ nội các chiến tranh lần thứ tư, đã bổ nhiệm Hồ Văn Di Hinh làm Ủy viên Thanh niên,[4][5] (tương đương chức Bộ trưởng Bộ Thanh niên và Thể thao) thay thế kỹ sư Võ Long Triều vừa mới từ chức vì vụ khủng hoảng nội các vào đầu tháng 10 cùng năm. Ông giữ chức vụ này cho đến khi mãn nhiệm vào ngày 31 tháng 10 năm 1967. Sau đó ông giải ngũ rồi chuyển sang làm Thị trưởng Đà Lạt được một thời gian ngắn. Ngoài ra, ông còn tham gia sinh hoạt cùng các bạn đồng môn trong Hội Cựu học sinh Trường Lê Bá Cang.[2]

Sau khi Sài Gòn thất thủ, không rõ số phận ông ra sao chỉ biết là ông không phải đi học tập cải tạo như các sĩ quan chế độ cũ cùng thời.[3] Cuối đời ông định cư tại Pháp và mất vào năm 2002.[6]

Gia đình

Hồ Văn Di Hinh là người theo tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên. Ông kết hôn với bà Trần Cẩm Chi, con gái kỹ sư Trần Văn Mẹo, cựu Bộ trưởng Bộ Công chánh và Kinh tế dưới thời Đệ Nhất Cộng hòa.[2] Ông bà có hai người con gồm một trai và một gái.[2]

Hồ Văn Di Hinh là người con thứ bảy trong gia đình có 9 anh chị em (5 trai, 4 gái) gồm:

  • Hồ Văn Kỳ Trân: Anh cả là giáo sư và nhà báo kỳ cựu, chủ bút hai tờ báo là Nam Kỳ tuần báoĐại Việt Tập chí, về sau là Dân biểu thời Đệ Nhất Cộng hòa.[1]
  • Hồ Văn Di Thuấn: Anh em sinh đôi với Di Hinh, nguyên Khu trưởng Quan thuế Thương cảng Sài Gòn.
  • Hồ Văn Ứng Kiệt: Anh thứ là Thiếu tá Không quân. Ông tử nạn trong một vụ tai nạn máy bay tại Đà Lạt vào năm 1964.
  • Hồ Văn Kỳ Thoại: Em út là Phó Đề đốc Hải quân, nguyên Tư lệnh Hải quân Vùng I Duyên hải.[1]
  • Hồ Văn Vân Anh: Chị cả là người trợ lý đắc lực, giúp cha là nhà văn Hồ Biểu Chánh chép bản thảo và quản lý các tác phẩm văn học của gia đình.
  • Hồ Văn Cẩm Tuyết: Chị thứ hai, có cuộc sống gia đình riêng tư và ít tham gia vào các hoạt động công vụ.
  • Hồ Văn Cẩm Nhung: Chị thứ ba.
  • Hồ Văn Cẩm Thu: Chị thứ tư.

Vinh danh

  • Lục quân Huân chương[2]
  • Hai Anh dũng Bội tinh[2]
  • Tham mưu Bội tinh[2]
  • Kỹ thuật Bội tinh[2]
  • Không vụ Bội tinh[2]

Tham khảo

  1. 1 2 3 4 5 6 "Đại Tá Hồ Văn Di Hinh". nguyentin.tripod.com. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 7 năm 2024. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2026.
  2. 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Who's who in Vietnam. Vietnam Press Agency. 1967. tr. hvdh0767.
  3. 1 2 3 Trần Ngọc Thống; Hồ Đắc Huân; Lê Đình Thụy (2011). Lược sử Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Nxb. Hương Quê. tr. 515. ISBN 978-0-9852182-0-1.
  4. Phan Thứ Lang (2000). Thiệu-Kỳ, một thời hãnh tiến, một thời suy vong. Hà Nội: Nxb. Công an nhân dân. tr. 50.
  5. Đoàn Thêm (1989). 1966: Việc từng ngày. Los Alamitos, CA: Nxb. Xuân Thu. tr. 209.
  6. "Hồ Biểu Chánh – nhà văn lớn của miền Nam". Sài Gòn Thập Cẩm. ngày 14 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 16 tháng 1 năm 2026.
Chức vụ chính trị
Tiền vị:
Võ Long Triều
Ủy viên Thanh niên Việt Nam Cộng hòa
1966 – 1967
Kế vị:
Chức vụ bãi bỏ