Hashimoto Ryūtarō
Hashimoto Ryūtarō | |
|---|---|
橋本 龍太郎 | |
Chân dung do Văn phòng Quan hệ Công chúng Nội các công bố (1996) | |
Thủ tướng thứ 82 và 83 của Nhật Bản | |
| Nhiệm kỳ 11 tháng 1 năm 1996 – 30 tháng 7 năm 1998 2 năm, 200 ngày | |
| Thiên hoàng | Akihito |
| Phó Thủ tướng | Kubo Wataru |
| Tiền nhiệm | Murayama Tomiichi |
| Kế nhiệm | Obuchi Keizō |
| Phó Thủ tướng Nhật Bản | |
| Nhiệm kỳ 2 tháng 10 năm 1995 – 11 tháng 1 năm 1996 101 ngày | |
| Thủ tướng | Murayama Tomiichi |
| Tiền nhiệm | Kōno Yōhei |
| Kế nhiệm | Kubo Wataru |
| Bộ trưởng Tài chính Quyền | |
| Nhiệm kỳ 28 tháng 1 năm 1998 – 30 tháng 1 năm 1998 2 ngày | |
| Thủ tướng | Hashimoto Ryūtarō |
| Tiền nhiệm | Hiroshi Mitsuzuka |
| Kế nhiệm | Hikaru Matsunaga |
| Nhiệm kỳ 10 tháng 8 năm 1989 – 14 tháng 10 năm 1991 2 năm, 65 ngày | |
| Thủ tướng | Toshiki Kaifu |
| Tiền nhiệm | Tatsuo Murayama |
| Kế nhiệm | Toshiki Kaifu (Quyền) |
| Bộ trưởng Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp | |
| Nhiệm kỳ 30 tháng 6 năm 1994 – 11 tháng 1 năm 1996 1 năm, 195 ngày | |
| Thủ tướng | Tomiichi Murayama |
| Tiền nhiệm | Eijiro Hata |
| Kế nhiệm | Shunpei Tsukahara |
| Bộ trưởng Đất đai, Cơ sở hạ tằng và Vận tải | |
| Nhiệm kỳ 22 tháng 7 năm 1986 – 6 tháng 11 năm 1987 1 năm, 107 ngày | |
| Thủ tướng | Nakasone Yasuhiro |
| Tiền nhiệm | Hiroshi Mitsuzuka |
| Kế nhiệm | Shintaro Ishihara |
| Bộ trưởng Y tế, Lao động và Phúc lợi | |
| Nhiệm kỳ 7 tháng 12 năm 1978 – 9 tháng 11 năm 1979 337 ngày | |
| Thủ tướng | Ōhira Masayoshi |
| Tiền nhiệm | Tatsuo Ozawa |
| Kế nhiệm | Kyoichi Noro |
| Thành viên Chúng Nghị viện | |
| Nhiệm kỳ 21 tháng 11 năm 1963 – 11 tháng 9 năm 2005 | |
| Thông tin cá nhân | |
| Sinh | 29 tháng 7 năm 1937 Shibuya, Tokyo, Đế quốc Nhật Bản |
| Mất | 1 tháng 7 năm 2006 (68 tuổi) Shinjuku, Tokyo, Nhật Bản |
| Đảng chính trị | Đảng Dân chủ Tự do |
| Con cái | Hashimoto Gaku |
| Alma mater | Đại học Keio |
| Chữ ký | |
Hashimoto Ryūtarō (橋本 龍太郎 (Kiều Bản Long Thái Lang)) (29 tháng 7 năm 1937 - 1 tháng 7 năm 2006[1]) là một chính trị gia Nhật Bản, người từng giữ chức Thủ tướng Nhật Bản thứ 82 và 83 từ 11 tháng 1 năm 1996 tới 30 tháng 7 năm 1998. Ông là người lãnh đạo của một trong những phe cánh lớn nhất điều hành đảng LDP trong phần lớn thập niên 1990 và sau đó vẫn là một nhân vật quyền lực của chính trường nước Nhật cho tới khi một vụ bê bối đã buộc ông phải rời bỏ vị trí lãnh đạo năm 2004. Hashimoto không tham gia ứng cử trong cuộc bầu cử thủ tướng năm 2005, và từ bỏ sự nghiệp chính trị từ đó. Ông qua đời ngày 1 tháng 7 năm 2006 tại một bệnh viện ở Tōkyō.
Thiếu thời

Hashimoto sinh ngày 29 tháng 7 năm 1937,[2] ở Sōja thuộc tỉnh Okayama. Cha của ông, Hashimoto Ryōgo, là thành viên nội các dưới thời Thủ tướng Kishi Nobusuke. Dưới sự dẫn dắt của cha mình, Ryūtarō nhập học khoa Luật của Đại học Keio, chuyên ngành Chính trị vào năm 1956. Trong những kỷ niệm về thời đại học, ông đã nhắc đến những câu chuyện về các chính trị gia thời Minh Trị - Đại Chính do Nakamura Kikuo kể. Ông nhận bằng khoa học chính trị tại Đại học Keio vào năm 1960 và được bầu vào Hạ viện Nhật Bản năm 1963. Trước đây, Ryōgo cũng từng là[3]
Trước khi vào trường tiểu học Denenchofu, ông có mẹ kế là Tadashi khi mới 7 tuổi.
Khi tham gia kỳ thi vào trường trung học cơ sở Azabu, số bài thi của Hashimoto là "1073", nhưng "1074" khác biệt nhất là của nhà văn George Abe. Nó trở thành một người bạn tốt, và cả hai học cùng lớp trong suốt năm thứ ba trung học cơ sở. Biệt danh của ông khi còn học ở trường trung học cơ sở Azabu là "con khỉ"
Từ khi vào cấp 3, ông không theo kịp việc học ở trường và luôn đứng cuối bảng nên ai cũng hiểu ông là cửa hậu vì ông là con của một chính trị gia.
Sự nghiệp chính trị


Trong cuộc tổng tuyển cử năm 1963, Hashimoto lần đầu tiên được bầu vào Chúng nghị viện. Số phiếu bầu vượt quá dự đoán trước bầu cử, đạt 74.564 phiếu, đưa ông đứng thứ hai sau Eda Saburo. Obuchi Keizō (sau này là Thủ tướng) cũng giành chiến thắng trong cuộc bầu cử đầu tiên của mình trong cuộc bầu cử này.
Hashimoto chuyển qua hàng ngũ của Đảng Dân chủ Tự do trong hai mươi năm tiếp theo và dần trở thành một nhân vật chủ chốt trong phe LDP mạnh mẽ do Tanaka Kakuei thành lập vào những năm 1970, sau đó rơi vào tay của Takeshita Noboru, người sau đó đã bị vấy bẩn bởi vụ bê bối Tuyển dụng năm 1988. Ông đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Bộ Y tế và Phúc lợi dưới thời thủ tướng Ōhira Masayoshi vào năm 1978 và vào năm 1980 trở thành giám đốc tài chính và hành chính công của LDP. Ông sau đó trở thành bộ trưởng nội các vào năm 1986 dưới thời Nakasone Yasuhiro, và năm 1989 trở thành Tổng thư ký của LDP, chức vụ cao thứ hai trong LDP chỉ sau Chủ tịch Đảng.
Năm 1991, báo chí đã phát hiện ra rằng một trong những thư ký của Hashimoto đã tham gia vào một giao dịch tài chính bất hợp pháp. Hashimoto thôi giữ chức Bộ trưởng Bộ Tài chính từ Nội các Khai phủ thứ hai. Sau sự sụp đổ của nền kinh tế bong bóng, LDP đã mất quyền lực ngay lập tức vào năm 1993/94 trong Hosokawa và Hata các nội các chống LDP do người đào tẩu LDP đàm phán Ozawa Ichirō. Hashimoto được đưa trở lại nội các khi LDP dưới quyền Kōno Yōhei trở lại nắm quyền vào năm 1994 bằng cách tham gia một liên minh cầm quyền với truyền thống Đảng Xã hội Nhật Bản (JSP), trao quyền thủ tướng cho đối tác cấp dưới, và trẻ vị thành niên Tân Đảng Sakigake (NPS). Hashimoto trở thành Bộ trưởng Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp trong Nội các Murayama của Murayama Tomiichi.[4] Với tư cách là giám đốc MITI, Hashimoto được biết đến tại các cuộc họp của APEC và tại các hội nghị cấp cao.
Vào tháng 9 năm 1995, Kōno Yōhei không ứng cử thêm một nhiệm kỳ nào nữa. Hashimoto đã giành chiến thắng trong bầu cử vào chức chủ tịch LDP chống lại Koizumi Junichirō 304 phiếu bầu so với số phiếu 87 của Koizumi,[5] và kế nhiệm Kōno làm lãnh đạo đảng và phó thủ tướng trong nội các Murayama.[6]
Thủ tướng






Khi Murayama rời chức vào năm 1996, Quốc hội lần thứ 135 bầu Hashimoto trở thành thủ tướng thứ 82 của Nhật Bản – ông đã giành chiến thắng trước nhà lãnh đạo NFP Ichirō Ozawa với 288 phiếu bầu so với 167 ở hạ viện và 158 đến 69 ở thượng viện –[7] và lãnh đạo chính phủ liên minh LDP-JSP-NPH tiếp tục (Nội các Hashimoto lần 1). [8]
Hashimoto đã đạt được thỏa thuận với Hoa Kỳ về việc hồi hương MCAS Futenma, một căn cứ quân sự gây tranh cãi của Hoa Kỳ tại một khu vực đô thị của Okinawa, vào tháng 4 năm 1996. Thỏa thuận này bị Bộ Ngoại giao và cơ quan quốc phòng Nhật Bản phản đối nhưng được người đồng cấp Mỹ của Hashimoto, Tổng thống Bill Clinton ủng hộ. Việc hồi hương căn cứ vẫn chưa được hoàn thành kể từ năm 2015, do người dân Okinawa phản đối nỗ lực di dời căn cứ đến địa điểm mới.[9] Sự nổi tiếng trong nước của Hashimoto tăng lên trong tranh chấp thương mại Nhật-Mỹ khi ông công khai đối đầu với Mickey Kantor, Đại diện Thương mại Hoa Kỳ cho chính quyền Clinton.[10][11]
Sự nổi tiếng của Hashimoto phần lớn dựa vào thái độ của ông. Khi được hỏi tại sao các đại lý ô tô Nhật Bản không bán ô tô Mỹ, ông trả lời: "Tại sao IBM không bán máy tính Fujitsu?" Khi nền kinh tế Nhật Bản khởi sắc dường như vẫn chưa hồi phục sau sự sụp đổ năm 1991, Hashimoto đã ra lệnh cho một ủy ban gồm các chuyên gia từ khu vực tư nhân xem xét cải thiện thị trường Nhật Bản để cạnh tranh với nước ngoài, và cuối cùng mở cửa hoàn toàn thị trường Nhật Bản.
Vào ngày 27 tháng 9 năm 1996, nội các Hashimoto đã giải tán Chúng nghị viện của Quốc hội. Trong tổng tuyển cử hạ viện vào tháng 10 sau đó, LDP đã đạt được lợi ích trong khi các đối tác liên minh của họ SDP - JSP đã được đổi tên một thời gian ngắn sau khi thành lập nội các Hashimoto – và NPH mất ghế. Cả hai đảng đều chấm dứt liên minh với LDP, nhưng họ vẫn là đồng minh của Chế độ ăn uống trong sự hợp tác bên ngoài nội các (kakugai kyōryoku) cho đến năm 1998. [10] Do đó, LDP và Nội các Hashimoto lần 2[12] đã kiểm soát một cách an toàn cả hai viện của Quốc hội, mặc dù về mặt kỹ thuật ban đầu nó chỉ chiếm thiểu số với một vài ghế ở hạ viện và thiếu đa số ở thượng viện. Đây là chính phủ LDP độc đảng đầu tiên kể từ năm 1993. Đạt được điều này, Hashimoto được xác nhận không có đối thủ làm chủ tịch đảng vào tháng 9 năm 1997.[5]
Vào ngày 17 tháng 12 năm 1996, Phong trào Cách mạng Túpac Amaru đã chiếm giữ dinh thự của đại sứ Nhật Bản tại Lima, Peru, bắt giữ nhiều con tin trong "Sự kiện bắt giữ con tin tại dinh thự Đại sứ Nhật Bản". Hashimoto ngay lập tức cử Bộ trưởng Ngoại giao Ikeda Yukihiko và một đội y tế đến hiện trường. Sau khi Ikeda trở về Nhật Bản, ông đã gặp Tổng thống Peru Alberto Fujimori vào ngày 24 và bày tỏ ý định ủng hộ chính phủ Peru. Khi Fujimori bắt đầu đe dọa hành động quân sự, Hashimoto đã gửi một bức thư cá nhân cho Fujimori vào ngày 29 yêu cầu một giải pháp hòa bình. Vào ngày 31 tháng 1 năm 1997, Hashimoto đã gặp Fujimori tại Toronto, Canada, và họ đã đồng ý nỗ lực hướng tới một giải pháp hòa bình. Vào ngày 22 tháng 4 cùng năm, lực lượng đặc nhiệm Peru đã xông vào dinh thự. Vụ việc đã được giải quyết mà không có thương vong nào trong số các con tin người Nhật. Sau đó, Hashimoto đã mời gia đình của các nạn nhân người Peru thiệt mạng trong vụ bắt giữ con tin đến Nhật Bản. [13]Trong sự việc, ông đã gửi một lượng lớn bánh bao đậu Kimuraya Sohonten đến trụ sở phản ứng của Bộ Ngoại giao, và một số người thậm chí còn gọi ông là "Thủ tướng bánh bao đậu".[14]。
Chính phủ Hashimoto đã tăng thuế tiêu dùng của Nhật Bản vào năm 1997. Mặc dù chính phủ đã thực hiện giảm thuế thu nhập cá nhân trước khi tăng thuế tiêu dùng, việc tăng thuế vẫn có tác động tiêu cực đến nhu cầu tiêu dùng ở Nhật Bản.[15] Tháng 12 năm 1997, nội các Hashimoto cũng bị vướng vào tranh cãi trong việc điều tra sự cố “Pokemon Shock” liên quan đến tập phim Pokemon Dennō Senshi Porigon là nguyên nhân khiến cho hàng trăm khán giả xem truyền hình bị lên cơn co giật, động kinh. Ông Hashimoto đã ví các tia chớp sáng như một thứ vũ khí, bởi vì mức độ tác động của chúng lên người xem là khó có thể lường hết được. Ông yêu cầu các lãnh đạo đài truyền hình TV Tokyo phải nhận trách nhiệm về sự việc và quyết định loại bỏ vĩnh viễn khả năng phát lại tập phim này trong tương lai.
Tại Tham nghị viện, cuộc bầu cử năm 1998, LDP đã không thể khôi phục được thế đa số của mình (thua trong cuộc bầu cử năm 1989 và không thế giành lại quyền kiểm soát cho đến năm 2016) và thay vào đó mất nhiều ghế hơn. Ngày 30 tháng 7 năm 1998, Hashimoto từ chức để chịu trách nhiệm về thất bại này và được Bộ trưởng Ngoại giao Obuchi Keizō kế nhiệm làm chủ tịch LDP và Thủ tướng.
Cuộc sống sau khi rời ghế Thủ tướng

Hashimoto ở lại trong một đảng cố vấn của Đảng Dân chủ Tự do (LDP), và trong Nội các Mori thứ 2, ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Cơ quan Phát triển Okinawa và Bộ trưởng phụ trách cải cách hành chính. Ông lãnh đạo phe phái này trong vài năm. Năm 2001, ông là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho chức Thủ tướng nhưng đã thất bại trong cuộc bầu cử trước Thủ tướng Koizumi Junichirō, người được lòng dân hơn.
Phe phái của Hashimoto bắt đầu sụp đổ vào cuối năm 2003 trong khi tranh luận về việc có nên tiếp tục bầu Koizumi hay không. Vào tháng 12 năm 2004, Hashimoto từ chức lãnh đạo phe phái khi bị phát hiện đã nhận tấm séc trị giá 100 triệu yên từ Hiệp hội Nha khoa Nhật Bản, và tuyên bố rằng ông sẽ không tranh cử lại tại khu vực bầu cử hạ viện của mình.
Vào Ngày Nước Thế giới (22 tháng 3) năm 2004, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Kofi Annan đã thành lập một hội đồng tư vấn toàn cầu về Nước và Vệ sinh, và bổ nhiệm Hashimoto Ryūtarō làm chủ tịch. Ngay trước khi qua đời, Hashimoto đã gửi một bức thư tới "Người dân Thế giới" để xuất bản trong cuốn sách "Tiếng nói về nước từ khắp nơi trên thế giới" (tháng 10 năm 2007), một cuốn sách liên quan đến thập kỷ về nước của Liên Hợp Quốc (2005–2015). Trong thư, ông đề cập đến các thảm họa liên quan đến nước trên toàn thế giới, với lời kêu gọi khẩn thiết tới Liên Hợp Quốc giảm một nửa số người chết do thảm họa nước gây ra vào năm 2015. Hashimoto kết thúc bức thư bằng câu: "Có một câu tục ngữ cổ nói rằng 'Nước nhỏ giọt làm mòn đá'." Tôi khiêm tốn đề nghị rằng, bằng những nỗ lực kiên định, chúng ta có thể vượt qua bất kỳ trở ngại nào mà nền văn minh của chúng ta có thể gặp phải trong thập kỷ tới."[cần dẫn nguồn]
Qua đời
Vào tối ngày 4 tháng 6 năm 2006, Hashimoto nhập viện vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) để phẫu thuật cắt bỏ một phần lớn ruột kết sau cơn đau bụng dữ đội tại nhà. Ông đã trải qua phẫu thuật cắt bỏ phần lớn ruột già và một phần ruột non, và sau đó nằm viện. Vào ngày 30 tháng 6 cùng năm, em trai ông, Hashimoto Daijiro, đến thăm ông và nói với các phóng viên: "Tình trạng của ông không thay đổi. Ông đang trong tình trạng nguy kịch". Ngày 1 tháng 7 năm 2006, ở tuổi 68, Hashimoto qua đời vào lúc 2 giờ do biến chứng của hội chứng suy đa tạng và sốc nhiễm trùng tại Trung tâm Y tế và Y học Toàn cầu Quốc gia ở quận Shinjuku, Tokyo, chỉ 4 tuần trước sinh nhật lần thứ 69 của ông.[16]
Lễ tang và lễ tưởng niệm của ông được tổ chức vào ngày 3 tháng 7 tại Koyasan Tokyo Betsuin ở Takanawa, Tokyo. Vào ngày 8 tháng 8, một lễ tang chung cho Nội các và Đảng Dân chủ Tự do được tổ chức tại Võ Đạo Quán, với Thủ tướng Koizumi làm trưởng ban tang lễ. Buổi lễ bao gồm đội danh dự của Lực lượng Phòng vệ, một cuộc diễu hành và bắn súng chào. Koizumi đã đọc điếu văn. Tro cốt của ông được chôn tại một ngôi mộ tại chùa Hofuku-ji ở thành phố Soja, tỉnh Okayama và nghĩa trang Aoyama ở quận Minato, Tokyo. Vì Hashimoto yêu thích leo núi, một tượng đài tưởng niệm đã được dựng lên ở làng Tengboche, Nepal, nơi có tầm nhìn ra đỉnh Everest.
Nguyên nhân cái chết của ông, thiếu máu cục bộ ruột, vẫn chưa được hiểu rõ hoàn toàn, và sau khi ông qua đời, theo yêu cầu của bệnh viện, thi thể của ông đã được khám nghiệm tử thi. Tuy nhiên, người ta cho rằng việc ông hút thuốc lá, xì gà, thuốc lào và kiseru hàng ngày với số lượng lớn có thể đã góp phần gây rối loạn tuần hoàn máu.
Cuộc sống cá nhân
Ông kết hôn với Hashimoto Kumiko (sinh năm 1941).(橋本 久美子 Hashimoto Kumiko),[17] và cả hai có với nhau hai con trai và ba con gái: Ryu, Gaku, Hiroko, Atsuko và Danko.
Chương trình trao đổi giữa Hiệp hội Hướng đạo Nhật Bản và Hội Hướng đạo Hoa Kỳ được khởi xướng vào năm 1998, theo đề xuất của Thủ tướng Hashimoto lúc bấy giờ trong cuộc gặp năm 1996 với Tổng thống Mỹ Bill Clinton.[18] Năm 1998, ông được Jere Ratcliffe, Giám đốc điều hành Hội Hướng đạo sinh Hoa Kỳ, trao tặng Giải thưởng Thế giới Bạc vì "những đóng góp xuất sắc cho thanh thiếu niên trên phạm vi quốc tế".[18]
Tặng thưởng
- Giải thưởng Chim Trĩ Vàng của Hiệp hội Hướng đạo Nhật Bản (1992)[19]
- Huân chương Đại Thập tự của Huân chương Hoa cúc (1 tháng 7 năm 2006; trao theo di cảo)[20]
- Hạng Nhì Cao cấp (1 tháng 7 năm 2006; trao theo di cảo)[20]
- Huân chương Đại Thập tự với Kim cương của Huân chương Mặt trời Peru (1996)[21]
Tham khảo
- ↑ "Cựu Thủ tướng Hashimoto qua đời". Dân trí.
- ↑ Reed, Christopher (ngày 2 tháng 7 năm 2006). "Obituary: Ryutaro Hashimoto". The Guardian. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2017.
- ↑ John C Fredriksen, ed. Biographical Dictionary of Modern World Leaders (2003) pp 196-198.
- ↑ Kantei/Cabinet of Japan: Historical cabinets, Murayama Cabinet (81st) (bằng tiếng Nhật)
- 1 2 LDP: 歴代総裁 Lưu trữ ngày 27 tháng 2 năm 2020 tại Wayback Machine (historical party presidents; includes election results)
- ↑ Kantei/Cabinet of Japan: Historical cabinets, Reshuffled Murayama Cabinet (81st, reshuffled) (bằng tiếng Nhật)
- ↑ Thư viện Quốc hội, Biên bản Quốc hội lần thứ 135 (liên kết đến pdf của công báo chính quyền trung ương được in (kanpō); sử dụng Diet minutes search system for other formats): House of Representatives full session January 11, 1996 and House of Councillors full session January 11, 1996 chứa kết quả đầy đủ và liệt kê tất cả các phiếu điểm danh cá nhân để chỉ định thủ tướng (bao gồm cả các ứng cử viên xếp hạng thấp hơn và các phiếu không hợp lệ được bỏ qua ở đây).
- ↑ Kantei/Cabinet of Japan: Historical cabinets, First Hashimoto Cabinet (82nd) (bằng tiếng Nhật)
- ↑ "江田憲司氏「橋本首相は大田知事と17回会った」". Nihon Keizai Shimbun. ngày 14 tháng 6 năm 2015. Truy cập ngày 15 tháng 6 năm 2015.
- 1 2 Gerald L. Curtis: The Logic of Japanese Politics. Leaders, Institutions and the Limits of Change. Columbia University Press 1999, p.172.
- ↑ The Economist, 11 July 2006: Ryutaro Hashimoto, a reformer of Japan, died on July 1st, aged 68
- ↑ Kantei/Cabinet of Japan: Historical cabinets, Second Hashimoto Cabinet (83rd), later Reshuffled (bằng tiếng Nhật)
- ↑ 『激録!総理への道』pp.671-687
- ↑ 本田雅俊 (ngày 29 tháng 7 năm 2008). 総理の辞め方. PHP研究所. tr. 232–240. ISBN 978-4-569-70085-4.
- ↑ Ikegami, Akira (ngày 27 tháng 1 năm 2014). "現代日本の足跡に学ぶ(14) 成長へ 好循環つかめるか". 日本経済新聞. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2014.
橋本龍太郎首相は97年の消費税率引き上げ前、所得税減税を実施しました。そして「もう大丈夫だろう」と判断したのですが、消費が落ち込んでしまいました。駆け込み需要を景気回復と見誤っていたのです
- ↑ The Economist, 11 tháng 7 năm 2006: Ryutaro Hashimoto, a reformer of Japan, died on July 1st, aged 68
- ↑ Watanabe, Satoru (tháng 10 năm 1999). "JAPAN AND EUROPE: SELF-IMAGES AND MUTUAL PERCEPTIONS". Look Japan. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 5 năm 2002. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2019.
- 1 2 "Boy Scout leader urges knife safety". Japan Times. ngày 9 tháng 3 năm 1998. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2010.
- ↑ 䝪䞊䜲䝇䜹䜴䝖日本連盟 きじ章受章者 [Recipient of the Golden Pheasant Award of the Scout Association of Japan] (PDF). Reinanzaka Scout Club (bằng tiếng Nhật). ngày 23 tháng 5 năm 2014. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 11 tháng 8 năm 2020.
- 1 2
- From the corresponding article in the Japanese Wikipedia
- ↑ "Condecorados: Orden El Sol del Peru" (PDF). Ministerio de Relaciones Exteriores. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2022.