Cao Hồng Lãnh
Cao Hồng Lãnh | |
|---|---|
Chức vụ | |
Vụ trưởng Cục Lãnh sự | |
| Nhiệm kỳ | 1957 – 1959 |
| Tiền nhiệm | (chức vụ thành lập) |
| Kế nhiệm | Trần Cung |
| Vị trí | Bộ Ngoại giao Việt Nam |
Tổng Lãnh sự / Biên sự sứ | |
| Tiền nhiệm | (chức vụ thành lập) |
| Kế nhiệm | Nguyễn Thành A |
| Vị trí | Côn Minh |
Thông tin cá nhân | |
| Quốc tịch | |
| Sinh | 20 tháng 4, 1906 Quảng Nam, Liên bang Đông Dương |
| Mất | 26 tháng 7, 2008 (102 tuổi) Hà Nội, Việt Nam |
| Nghề nghiệp | Ngoại giao, chính khách |
| Đảng chính trị | 1929 |
| Học vấn | Trường Pellerin Huế Trường Quân sự Hoàng Phố |
Cao Hồng Lãnh hay Cao Hồng Lĩnh có tên đầy đủ là Phan Hải Thâm (1906 – 2008) là một chính khách, nhà ngoại giao người Việt Nam. Ông từng là Vụ trưởng Cục Lãnh sự - Bộ Ngoại giao Việt Nam, Biện sự sứ tại Quảng Châu và Côn Minh, Đại biểu Quốc Hội khóa I.
Tiểu sử Cao Hồng Lãnh
Phan Hải Thâm thường gọi là Năm Thêm hay Phan Thêm[1] sinh ngày 20 tháng 4 năm 1906, tại xã Minh Hương - nay là phường Hội An, thành phố Đà Nẵng.[2] Ông từng theo học tại Trường Hội An, sau đó ra Huế học Trường Pellerin và thi đỗ Thành chung năm 1924.[1]
Ông mất ngày 26 tháng 7 năm 2008 tại Hà Nội, ông là Đảng viên với 82 năm tuổi Đảng.[1]
Sự nghiệp Cao Hồng Lãnh
Hoạt động cách mạng
Từ năm 1923, ông đã tổ chức thanh niên trong xã chống địa chủ địa phương. Năm 1924, ông cùng một số bạn bè người Hoa đi học ở Trường Quân sự Hoàng Phố, Trung Quốc. Năm 1926, ông vào Nam Bộ tham gia hoạt động đoàn thể cách mạng. Năm 1927, Tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (Thanh niên cách mạng đồng chí hội) ở Quảng Trị. Tháng 10 năm 1927, tham gia thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên Hội An, giữ chức vụ Tỉnh ủy viên Tỉnh hội Việt Nam.[2][1][3] Trong thời gian này ông làm công nhân tại nhà máy đèn Hội An, thành lập hội Rạng Đông ở Hội An với đội bóng đá Orore - Rạng Đông và gánh hát để qua đó tuyên truyền cách mạng.[1][4]
Sự nghiệp chính trị
Năm 1929, ông tham gia thành lập và là đảng viên Đảng Cộng Sản Đông Dương.[2][3]
Năm 1928, ông vào Sài Gòn cùng với Lê Quang Sung và Đỗ Quỳ được cử sang Thái Lan và Quảng Châu dự lớp huấn luyện chính trị.[4][5] Năm 1930, ông được phái về nước hoạt động với bí danh Cao Hồng Lĩnh, họ Cao do Tống Văn Sơ đặt và tên Hồng Lĩnh Hồ Ngọc Lãm đặt theo tên ngọn núi ở Nghệ An - quê ông Lãm.[1]
Tháng 11 năm 1934, ông vào Sài Gòn rồi sang Hương Cảng, Nam Kinh. Sau khi bắt liên lạc được với tổ chức, đồng chí được kết nạp Đảng tại Nam Kinh.[4] Năm 1937 - 1938, ông được giao cho các nhiệm vụ: xây dựng cơ sở cách mạng ở khu vực Cao Bắc Lạng (Cao Bằng – Bắc Kạn - Lạng Sơn), khôi phục Ban Tiếp vận Nam bộ tại Bangkok và tạo đường tiếp viện từ Hồng Kông đến Sài Gòn. Ông là người liên hệ với luật sư Loseby trong Vụ án Tống Văn Sơ.[1]
Năm 1939, ông đến Côn Minh tổ chức đường dây từ Côn Minh về Khu du kích Việt Bắc.[6]
Đầu thập niên 1940, ông tham gia viết báo Việt Nam độc lập theo hướng dẫn của Hồ Chí Minh.[4] Năm 1941, tham gia xây dựng khu Việt Bắc, tổ chức đường dây đón Nguyễn Ái Quốc về nước.[6]
Năm 1945, ông là đại biểu tỉnh Cao Bằng tham dự Quốc dân Đại hội Tân Trào, thành viên đại biểu Tổng bộ Việt Minh do Hoàng Quốc Việt làm Trưởng đoàn vào Nam Bộ. Tại đây ông được bầu làm Ủy viên Ủy ban Kháng chiến Nam Bộ và Ủy viên Ủy ban Kháng chiến miền Nam Việt Nam.[4]
Khi vào Nam, những đồng chí của ông đã gọi ông là Cao Hồng Lãnh theo phương ngữ địa phương, cách gọi này đã theo với ông suốt phần đời còn lại.[7]
Hoạt động ngoại giao
Sau nhiều năm làm việc trực tiếp cho chủ tịch Hồ Chí Minh, ông và Bùi Lâm chuyển sang công tác tại Bộ Ngoại giao Việt Nam.[8] Năm 1951, ông phụ trách công tác Đảng tại Quảng Châu, thành lập Biện sự sứ Việt Nam (tương đương Lãnh sự) tại Quảng Châu đồng thời phụ trách ban Tài vụ và lãnh đạo công tác Việt kiều tại Quảng Đông. Năm 1953, làm chủ nhiệm Biện sự sứ (Tổng Lãnh sự) tại Côn Minh và phụ trách Lãnh sự tại Trung Quốc.[2][3]
Năm 1956, lớp đào tạo của Bộ Ngoại giao được thành lập tại trường Bưởi do Ung Văn Khiêm làm Hiệu trưởng, Đinh Nho Liêm làm Phó Hiệu trưởng. Cao Hồng Lãnh tham gia giảng dạy tại đây.[8]
Ông được bổ nhiệm làm Vụ trưởng đầu tiên của Cục Lãnh sự từ 1957 đến 1959.[8]
Năm 1957, ông kiêm chức vụ Phó trưởng Ban Đối ngoại Trung ương Đảng, phụ trách Ban cán sự Đảng ngoài nước.[2][4]
Năm 1977, ông được nghỉ hưu và định cư tại làng Yên Phụ, quận Tây Hồ, Hà Nội.[2]
Vinh danh Cao Hồng Lãnh
Khen thưởng
- Huân chương Hồ Chí Minh[4]
- Huân chương Kháng chiến (chống Pháp) – hạng Nhất
- Huân chương Kháng chiến (chống Mỹ) – hạng Nhất
- Huy hiệu Thành đồng Tổ quốc
- Kỷ niệm chương vì sự nghiệp Đối ngoại Đảng
- Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng[2]
Di sản
Nhà cổ Đức An - nơi ông thành lập Thanh niên cách mạng đồng chí hội ở Hội An được sử dụng làm Nhà lưu niệm Cao Hồng Lãnh.[6][9]
Tại thành phố Đà Nẵng, Cao Hồng Lãnh được đặt tên cho một con đường[10] và một công viên[11] tại phường Ngũ Hành Sơn[12] và một con đường ở Thành phố Tam Kỳ, nay là Phường Điện Bàn Đông.[13]
Tham khảo Cao Hồng Lãnh
- 1 2 3 4 5 6 7 Trương Điện Thắng (ngày 10 tháng 5 năm 2012). "Huyền thoại Năm Thêm - Cao Hồng Lãnh". Phố cổ Hội An - Di sản văn hóa thế giới. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- 1 2 3 4 5 6 7 "Tiểu sử Cao Hồng Lãnh". Đô thị cổ Hội An. ngày 18 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- 1 2 3 Trần Duy Hiển (ngày 28 tháng 8 năm 2006). "Người tận tuỵ phục vụ cách mạng và Bác Hồ". Báo Công an Nhân dân điện tử. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- 1 2 3 4 5 6 7 Lê Năng Đông (ngày 28 tháng 1 năm 2021). "Vinh dự của một người Quảng theo chân Bác". Báo Đà Nẵng.
- ↑ Thái Mỹ (ngày 15 tháng 5 năm 2018). "110 năm Ngày sinh nhà yêu nước Lê Quang Sung (15-5-1908 – 15-5-2018): Người Quảng Nam làm Bí thư Tỉnh ủy Chợ Lớn đầu tiên". Báo Đà Nẵng. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 8 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- 1 2 3 "Nhà lưu niệm đồng chí Cao Hồng Lãnh tại phố cổ Hội An". Trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa thế giới Hội. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- ↑ Văn Minh. "Chuyện cụ Cao Hồng Lĩnh vận động NCT vào Hội Cứu quốc". Ngày mới Online. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- 1 2 3 Nguyễn Kim Nga; Cù Thúy Lan; Hoàng Thu Quỳnh (2015). Bộ Ngoại giao: 70 năm xây dựng và phát triển (1945-2015). Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. tr. 119, 123, 126, 430.
- ↑ Nguyễn Hữu Hồng Sơn (ngày 22 tháng 2 năm 2020). "Nhà cổ duy nhất thuộc người Việt tại phố cổ Hội An". Báo Công an Thành phố Đà Nẵng. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- ↑ tọa độ: 15°59′18″B 108°14′06″Đ / 15,988358199692°B 108,23505158594°Đ
- ↑ tọa độ: 15°59′44″B 108°14′04″Đ / 15,995460153855°B 108,23432939486°Đ
- ↑ "Đường phố mang tên danh nhân: Cao Hồng Lãnh". Cổng Dịch vụ công thành phố Đà Nẵng. ngày 25 tháng 2 năm 2019. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2026.
- ↑ tọa độ: 15°59′18″B 108°14′06″Đ / 15,988205234903°B 108,23501013119°Đ