Bước tới nội dung

Công ước Viên về Biển báo và Tín hiệu đường bộ

hiệp ước đa phương năm 1968
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Công ước về Biển báo và Tín hiệu đường bộ
(Công ước về Báo hiệu đường bộ)
{{{image_alt}}}
Các nước ký và phê chuẩn đến năm 2018
  Đã ký
  Đã phê chuẩn
  Sử dụng Công ước SADC
  Sử dụng Công ước SIECA
Ngày kí8 tháng 11 năm 1968
Nơi kíViên
Ngày đưa vào hiệu lực6 tháng 6 năm 1978
Điều kiệnĐược 15 quốc gia phê chuẩn
Bên kí35
Bên tham gia71
Người gửi lưu giữTổng Thư ký Liên Hợp Quốc
Ngôn ngữTiếng Trung Quốc, Anh, Pháp, Nga và tiếng Tây Ban Nha


Công ước về Biển báo và Tín hiệu đường bộ (tiếng Anh: Convention on Road Signs and Signals), hay Công ước về Báo hiệu đường bộ (tiếng Pháp: Convention sur la signalisation routière) là một hiệp ước đa phương được thiết kế để tăng cường an toàn giao thông đường bộ và hỗ trợ giao thông đường bộ quốc tế bằng cách tiêu chuẩn hóa hệ thống ký hiệu cho giao thông đường bộ (báo hiệu (biển báo, đèn tín hiệu) và vạch kẻ đường) trong sử dụng quốc tế.

Công ước này đã được Hội đồng Kinh tế và Xã hội Liên Hợp Quốc đồng ý tại Hội nghị về Giao thông đường bộ ở Viên, Áo từ ngày 7 tháng 10 đến ngày 8 tháng 11 năm 1968, được kết thúc tại Viên vào ngày 8 tháng 11 năm 1968 và có hiệu lực vào ngày 6 tháng 6 năm 1978. Hội nghị này cũng thông qua Công ước Viên về Giao thông đường bộ, bổ sung cho luật này bằng cách tiêu chuẩn hóa luật giao thông quốc tế.

Công ước đã được Hội đồng Kinh tế và Xã hội Liên Hợp Quốc thông qua tại Hội nghị về Giao thông Đường bộ tổ chức ở Viên, Áo từ ngày 7 tháng 10 đến ngày 8 tháng 11 năm 1968. Ba mươi mốt quốc gia đã ký Công ước vào ngày cuối cùng của Hội nghị, và Công ước có hiệu lực từ ngày 6 tháng 6 năm 1978. Hội nghị này cũng đã ban hành Công ước Viên về Giao thông đường bộ, cung cấp việc tiêu chuẩn hóa bổ sung cho các luật giao thông quốc tế.

Lịch sử Công ước Viên về Biển báo và Tín hiệu đường bộ

Công ước đã sửa đổi và mở rộng đáng kể Nghị định thư Geneva 1949 trước đó về các Dấu hiệu và Tín hiệu Đường bộ,[1] mà bản thân nó dựa trên Công ước Geneva liên quan đến Thống nhất Tín hiệu Đường bộ năm 1931.[2]

Sửa đổi, bao gồm các quy định mới liên quan đến mức độ dễ đọc của các dấu hiệu, ưu tiên tại các đường vòng và các dấu hiệu mới để cải thiện sự an toàn trong các đường hầm đã được thông qua vào năm 2003.

Cả Công ước Vienna và Nghị định thư Geneva đều phản ánh sự đồng thuận chung về các biển báo giao thông đường bộ phát triển chủ yếu ở châu Âu vào giữa thế kỷ 20. Hầu hết các khu vực pháp lý bên ngoài châu Âu đã không chấp nhận một trong hai hiệp ước và duy trì hệ thống tín hiệu giao thông đường bộ của riêng họ. Ví dụ: Hướng dẫn của Hoa Kỳ về các thiết bị kiểm soát lưu lượng thống nhất (MUTCD) không tuân theo chính sách biểu tượng được quy định bởi Công ước Vienna; ví dụ các dấu hiệu cho giới hạn tốc độ và cấm đỗ xe là một trong những khác biệt dễ thấy nhất. Để làm cho nó được chấp nhận ở càng nhiều quốc gia càng tốt, công ước cho phép một số biến thể, ví dụ, các dấu hiệu cảnh báo nguy hiểm có thể là hình tam giác hoặc hình vuông hình kim cương và vạch kẻ đường có thể có màu trắng hoặc vàng.

Một quy ước khác được gọi là SADC-RTSM, được cung cấp bởi Cộng đồng Phát triển Nam Phi, được sử dụng bởi 10 quốc gia ở miền nam châu Phi. Nhiều quy tắc và nguyên tắc của SADC-RTSM tương tự như các quy định của Công ước Viên.

Tham khảo Công ước Viên về Biển báo và Tín hiệu đường bộ

  1. "Internet Archive Wayback Machine". Web.archive.org. ngày 26 tháng 10 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2012. {{Chú thích web}}: Chú thích có tiêu đề chung (trợ giúp)
  2. "1931 年道路信号統一条約" (bằng tiếng Nhật). Members.jcom.home.ne.jp. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 12 năm 2012. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2012.