Bước tới nội dung

Viện Nghiên cứu Khoa học Toàn Nga về Vật lý Kỹ thuật

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Viện Nghiên cứu Khoa học Toàn Nga về Vật lý Kỹ thuật
Loại hình
Doanh nghiệp đơn nhất nhà nước liên bang
Thành lập1955
Trụ sở chínhSnezhinsk, Moskva
Công ty mẹRosatom
Websitevniitf.ru

All-Russian Scientific Research Institute Of Technical Physics (VNIITF; tiếng Nga: Всероссийский научно-исследовательский институт технической физики) tên tiếng việt là Viện Nghiên cứu Khoa học Toàn Nga về Vật lý Kỹ thuật là một viện nghiên cứu đặt tại Snezhinsk, Nga. Trước đây, viện này còn được biết đến với tên NII-1011 (Viện Nghiên cứu Khoa học-1011).

Được thành lập như một cơ sở dự phòng cho Viện Nghiên cứu Khoa học Toàn Nga về Vật lý Thực nghiệm tại Kremlev, Viện Nghiên cứu Vật lý Lý thuyết Toàn Nga (VNIITF) có trong tay chuyên môn toàn diện liên quan đến thiết kế và phát triển vũ khí hạt nhân, bao gồm:

  • Vật lý hạt nhân
  • Vật lý áp suất cao
  • Thủy động lực học
  • Mô phỏng toán học
  • Thiết kế và công tác công nghệ đối với thiết bị hạt nhân
  • Giám sát các hiệu ứng hạt nhân

Viện đã khởi xướng một số dự án chuyển đổi kỹ thuật cao dựa trên chuyên môn này. Đồng thời, viện có một nhà máy thử nghiệm đi kèm để sản xuất các nguyên mẫu được thiết kế tại viện.[1]

Lịch sử

Ngay sau khi Viện được tổ chức, Yevgeny Zababakhin, sau khi Kirill Shchelkin rời đi (1960), trở thành cố vấn khoa học và làm việc ở vị trí này trong 25 năm cho đến khi ông qua đời.

Theo sắc lệnh của Chủ tịch Xô Viết Tối cao Liên Xô ngày 29 tháng 7 năm 1966, vì những đóng góp trong việc tạo ra và sản xuất công nghệ chuyên ngành mới và việc thực hiện thành công các kế hoạch trong giai đoạn 1959–1965, VNIIP (sau này là RFNC-VNIITF) đã được trao Huân chương Lenin.

Theo sắc lệnh của Chủ tịch Xô Viết Tối cao Liên Xô ngày 16 tháng 10 năm 1980, vì những thành tích trong việc tạo ra một chuyên ngành mới, VNIIP đã được trao Huân chương Cách mạng Tháng Mười. VNIITF cũng được Chính phủ Liên bang Nga trao giấy khen vào năm 2010.[2]

Vào tháng 9 năm 1988, nhân viên của Viện tham gia Thí nghiệm Kiểm tra Chung hai vụ nổ tại các khu thử hạt nhân ở Hoa Kỳ (Kearsarge, Nevada – ngày 8 tháng 8) và Liên Xô (“Sary Shagan,” Semipalatinsk – ngày 14 tháng 9). Mục đích của thí nghiệm là kiểm tra hiệu quả của các phương pháp kiểm soát địa chấn và thủy động lực do các bên đề xuất trong khuôn khổ đàm phán tuân thủ Hiệp ước năm 1974 về Giới hạn Công suất Thử nghiệm Vũ khí Hạt nhân.

Các chuyên gia Liên Xô đã chuẩn bị và thực hiện một vụ nổ tại Khu thử nghiệm Semipalatinsk, tiến hành các đo kiểm soát chung về công suất vụ nổ với phía Mỹ bằng phương pháp khí động học để xác định năng lượng vụ nổ. Họ cũng thực hiện các đo kiểm soát tương tự trong vụ nổ thí nghiệm tại khu thử Nevada.

Vào ngày 28 tháng 2 năm 1992, theo lệnh của Tổng thống Liên bang Nga, số 88-RPS, VNII được chuyển đổi thành Trung tâm Hạt nhân Liên bang Nga hay Viện Nghiên cứu Khoa học Toàn Nga về Vật lý Kỹ thuật (RFNC-VNIITF).

Vào tháng 10 năm 1996, giám đốc VNIITF Vladimir Nechai đã tự sát tại văn phòng vì không có khả năng trả lương cho nhân viên của công ty.[3][4]

Các nghiên cứu và phát triển

Viện đã phát triển thái độ quan trọng đối với việc phát triển các hệ thống phòng thủ tên lửa. Nhiều hoạt động của viện được thực hiện trong sự cạnh tranh với RFNC-VNIIEF. Trong một số lĩnh vực – tổ hợp chiến lược Hải quân, tên lửa hành trình, bom trên không, pháo binh – công việc chủ yếu được thực hiện tại RFNC-VNIITF.

Các hầm thử nghiệm (site 108-k) của RFNC-VNIITF đặt tại khu thử nghiệm Semipalatinsk.[5] ụ thể, đầu đạn hạt nhân của tên lửa đánh chặn đã được thử nghiệm tại đây, như hệ thống phòng thủ tên lửa A-135 “Amur”.

Đa số đầu đạn hạt nhân, độc đáo về các chỉ số khác nhau, được tạo ra tại RFNC-VNIITF:

  • Đầu đạn nhiệt hạch đầu tiên được đưa vào sử dụng (1957).[2]
  • Đưa vào biên chế đầu đạn tên lửa đạn đạo hạt nhân R-13 cho tàu ngầm diesel(1960).[2]
  • Hoàn tất phát triển bom hydro đầu tiên (1962).[2]
  • Đầu đạn nhỏ nhất dành cho đạn pháo 152 mm (1975).
  • Đầu đạn nhẹ nhất dành cho Lực lượng Hạt nhân Chiến lược.

Giám đốc Viện

  • 1964—1988 — Lominsky Georgy Pavlovich
  • 1988—1996 — Vladimir Zinovievich Nechai
  • 1996—1998 — Yevgeny Nikolayevich Avrorin
  • 1998—2012 — Georgy Nikolaevich Rykovanov
  • 2012 — Mikhail Evgenievich Zheleznov

Các nhà khoa học nổi tiếng

Xem thêm

Tham khảo

  1. "Russian Defense Business Directory". Federation of American Scientists. US Department of Commerce Bureau of Export Administration. tháng 5 năm 1995. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017. Phạm vi công cộng Bài viết này tích hợp văn bản từ nguồn này, vốn thuộc phạm vi công cộng.
  2. 1 2 3 4 "Nuclear charge master" (newspaper). 22 (198) : 13. {{Chú thích tập san học thuật}}: Chú thích journal cần |journal= (trợ giúp)
  3. Raskin, Александр (1996). "Scientist committed suicide" (newspaper) (187) : 10. {{Chú thích tập san học thuật}}: Chú thích journal cần |journal= (trợ giúp)
  4. Gubarev, Vladimir (2005). "От сохи до ядерной дубинки" (magazine) (5) . {{Chú thích tập san học thuật}}: Chú thích journal cần |journal= (trợ giúp)
  5. Kursakov, A. I. "About the Sary-Shagan test site". Test Site Semipalatinsk and Sary-Shagan (bằng tiếng Nga).

Đọc thêm

  • Kiryushkin, V. D. (2011). RFNC-VNIITF - The formation of the atomic artillery of the USSR, or the history of the scientific and design department. Snezhinsk: RFNC-VNIITF Publishing House. tr. 38−59/.
  • Kiryushkin, V. D. (2015). The truth about "Kuzkina's mother". Snezhinsk: RFNC-VNIITF Publishing House. tr. 15−47/.
  • Ryabova, L.D., biên tập (2009). USSR atomic project documents and materials (bằng tiếng Nga). Quyển 3. G. A. Goncharov, P. P. Maksimenko. M.: Fizmatlit/State Atomic Energy Corporation Rosatom. tr. 600. ISBN 978-5-92211157-7.

Liên kết ngoài